Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt nhìn hắn một hồi, nói: “Vũ Văn Địch?”
Người phía sau mặt nạ, quả nhiên chính là người luôn trung thành đi theo Phong Liên Dực khi còn ở nước Nam Dực năm đó - Vũ Văn Địch: “Bắc Nguyệt quận chúa còn nhớ tới ta, thật tốt quá, ta…”
“Đi trước đã!” Động tĩnh quá lớn đã khiến những lính đ.á.n.h thuê bên kia chú ý, có khí tức của rất nhiều người đang di chuyển sang bên này, Hoàng Bắc Nguyệt bỏ lại một câu, liền cưỡi Băng Linh Huyễn Điểu bay ra chỗ khác.
Vũ Văn Địch đã xé mặt nạ xuống, đương nhiên không thể để ai nhìn thấy, cho nên cũng lập tức đi theo. Bọn họ vừa mới đi khỏi, ngay sau đó đã có một toán lính đ.á.n.h thuê chạy tới, nhìn thấy một đống hàn băng nhọn hoắt trên mặt đất, đều lộ ra thần sắc kinh ngạc.
“Xem ra vừa rồi có cao thủ chiến đấu ở đây! Nhìn những lớp băng kia, trình độ này tuyệt đối là dấu tích của cửu tinh triệu hoán sư!”
“Còn có vệt lửa cháy đen lưu lại, cũng là dấu tích của của cửu tinh triệu hoán sư!”
“Trận chiến của hai vị cửu tinh triệu hoán sư. Đây… Đây là cao thủ của phe nào chứ, còn chưa lên lôi đài đã đấu riêng trước rồi?” Mọi người quay đầu nhìn nhau, các đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn đều biểu thị mình vô can, cao thủ của bọn họ đâu có dễ dàng ra tay chiến đấu chứ?
“Chậc chậc, băng này, ối…” Một người vươn tay sờ miếng băng kia, tức thì rụt tay lại, ngón tay bị khí buốt lạnh cắt chảy m.á.u! Mọi người đều giật mình hãi hùng, đây, đây là hàn băng gì vậy? Sao có thể lợi hại như thế?
“Thương Hà viện trưởng! Ngài đến xem bên này!” Mấy lính đ.á.n.h thuê của nước Nam Dực dẫn theo Thương Hà viện trưởng râu dài phất phơ, tiên phong đạo cốt đi tới. Lính đ.á.n.h thuê ở đây cho dù không phải người của nước Nam Dực đều lộ ra thần sắc tôn kính vị cường giả đức cao vọng trọng như thế.
Thương Hà viện trưởng cúi đầu nhìn lớp băng, ông vươn ngón tay, đầu ngón tay được xoay quanh bởi khí xoáy, lướt qua từng cây băng, cuối cùng hơi nhíu mày lại.
“Băng Linh Huyễn Điểu?” Ông thì thầm một tiếng, bởi vì không chắc chắn, nên không muốn tạo nghi hoặc cho mọi người xung quanh. Nhưng thiếu cung chủ Thánh Huyết cung đứng gần ông nhất cũng đang nhìn những miếng băng kia, vừa định vươn tay ra thì nghe thấy tiếng của Thương Hà viện trưởng, tuy nàng không nghe rõ lắm nhưng vẫn ngẩn ra.
“Thương Hà viện trưởng?” Thiếu nữ lạnh lùng cất tiếng, rõ ràng là giọng điệu đầy nghi ngờ.
Thương Hà viện trưởng vội vàng ngẩng đầu, nói: “Quả thật là một vị cao thủ thực lực không tầm thường!”
Thiếu cung chủ kia hỏi: “Có phải Viện trưởng đã nhận ra ai rồi không?”.
“Cao thủ mang thuộc tính băng nhiều như thế, lão phu sao có thể nhận ra được?” Thương Hà viện trưởng lắc đầu, song trong lòng vẫn phân vân lưỡng lự. Linh thú có thuộc tính băng thông thường rất khó nhận ra, nhưng Băng Linh Huyễn Điểu là một trong “ngũ linh”, vẫn có dấu vết để nhận biết, Thương Hà viện trưởng là người từng trải, có kinh nghiệm phong phú, đương nhiên ánh mắt phải tốt hơn người khác. Có điều cửu tinh triệu hoán sư Hí Thiên nổi danh ở thành Lâm Hoài năm đó, về sau lại mai danh ẩn tích, chưa từng xuất hiện lần nào nữa, ngay cả Băng Linh Huyễn Điểu cũng biến mất cùng hắn. Trên cả đại lục Tạp Nhĩ Tháp, không còn một chút tin tức nào liên quan đến Hí Thiên và Băng Linh Huyễn Điểu nữa. Có người nói Hí Thiên đã bị người của Điện Quang Diệu âm thầm dẹp bỏ rồi, dù sao thì chuyện Tư Mã Quy Yến năm đó cũng khiến lòng người hoảng hốt. Hôm nay trong miếng băng này ẩn chưa cực hàn chi khí cường đại, vô cùng giống với Băng Linh Huyễn Điểu năm đó! Nhưng giống thì giống, cũng đâu thể nào chắc chắn được!
Thiếu cung chủ kia nghi hoặc nhìn ông, đằng sau lớp khăn đen che mặt thấp thoáng nhìn thấy một đôi mắt rét buốt đong đầy thù hận. Thương Hà viện trưởng ngẩn ra, sau đó cười nói: “Chuyện này cần Tề Vương điều tra lại, Liên minh Lính đ.á.n.h thuê là chuyện quan trọng, nếu đã muốn lập lôi đài tỷ thí, thì quyết không cho phép lén lút so đấu tay đôi thế này!”
“Thương Hà viện trưởng nói phải!” Mọi người nhao nhao gật đầu đồng ý, sau đó tất cả cùng đi về phía doanh địa, định xin Tề Vương điều tra. Chỉ còn người của Thánh huyết cung vẫn ở nguyên tại chỗ, mấy đệ t.ử đi tới, nhìn thiếu cung chủ đang ngẩn ngơ xuất thần bên cạnh lớp băng, hỏi: “Thiếu cung chủ phát hiện gì sao?”.
“Có lẽ người mà ta muốn tìm đã xuất hiện rồi.” Thiếu cung chủ kia lạnh lùng nói, bàn tay hung hăng nắm c.h.ặ.t.
Một đệ t.ử cười nói: “Chúc mừng thiếu cung chủ! Tìm được người này thì làm thế nào đây?”
“Tuyệt đối không hạ thủ lưu tình!” Giọng nói âm độc vang lên.
“Vâng!” Mấy tên đệ t.ử cao hứng gật đầu.
Đến một sơn cốc không người, Hoàng Bắc Nguyệt tháo mặt nạ xuống, đã bị nhận ra rồi thì đeo mặt nạ cũng vô nghĩa.
Vũ Văn Địch đi ở phía sau nhìn thấy khuôn mặt của nàng liền sửng sốt nói: “Thật giống!”
“Giống Hồng Liên?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nhếch khóe môi, năm đó nàng cũng đã thấy Hồng liên, dung mạo kia quả thật vô cùng giống nàng, mà càng lớn, nàng hẳn càng ngày càng giống Hồng Liên.
Vũ Văn Địch gật đầu, nói: “Người của Điện Quang Diệu cũng tới, năm năm qua, thực lực của Hồng Liên cũng tăng lên đáng kể, Thôn Thiên Hồng Mãng đã tiến hóa thành thần thú, nghe nói Thánh Quân của Điện Quang Diệu đặc biệt coi trọng cô ta, ban cho không ít bảo khí.”
“Sớm muộn gì ta cũng sẽ xử lý Hồng Liên!”
Vũ Văn Địch đương nhiên biết Hoàng Bắc Nguyệt không phải người hiền lành gì, Hồng Liên lợi hại bao nhiêu, thì tin rằng sau năm năm Hoàng Bắc Nguyệt cũng chẳng hề thua kém. Đang nghĩ như thế, vẻ mặt Vũ Văn Địch có chút ngưng trọng, đã năm năm rồi…
Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu nhìn hắn: “Vì sao phải giả mạo hắn?”
“Ta cũng là bất đắc dĩ, nước Bắc Diệu không thể không có Tề Vương!” Vũ Văn Địch nặng nề nói.
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, Vũ Văn Địch nói như thể Phong Liên Dực không có mặt tại nước Bắc Diệu này vậy! “Hắn đang ở đâu?”.
“Thành Tu La!” Vũ Văn Địch nói: “Một tháng trước, Tề Vương đã đi Thành Tu La, từ đó không trở lại nữa. Nhưng Tề Vương trước khi đi từng căn dặn ta, nếu mười ngày sau hắn không quay về, thì bảo ta giả dạng hắn trấn giữ nước Bắc Diệu, không để cho Quyền Vương và Hoàng hậu phát hiện!”
“Ý ngươi là, trước khi hắn đi, đã biết mình có khả năng không thể trở về?”
Vũ Văn Địch gật đầu, hai tay nắm c.h.ặ.t: “Bắc Nguyệt quận chúa, ta có bản đồ của Thành Tu La, bởi thế mới lấy danh nghĩa của Tề Vương tổ chức Đại hội Liên minh lính đ.á.n.h thuê lần này, hi vọng có thể lợi dụng cao thủ của các nước xông vào Thành Tu La…”
“Ngươi muốn đi cứu hắn?” Hoàng Bắc Nguyệt cười một tiếng: “Ngươi có từng nghĩ tới người của Thành Tu La vì sao muốn cầm tù hắn không?”
“Ta không rõ, theo lý mà nói, Âm Hậu sẽ không làm thế với hắn, dù sao thì…” Vũ Văn Địch ra sức c.ắ.n răng, ngẩng đầu liếc Hoàng Bắc Nguyệt một cái, nói: “Tề Vương sinh ra ở Thành Tu La, cũng không phải hoàng tộc chính thống của nước Bắc Diệu”.
Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu, ánh mắt hờ hững: “Chẳng trách Hoàng hậu nước Bắc Diệu lại đối xử với hắn như thế”.
Vũ Văn Địch cười khổ một tiếng: “Hoàng hậu vốn không hay biết chuyện này, sở dĩ bà ta tàn nhẫn với Tề Vương vì Tề Vương không có nét gì giống bà, cộng thêm tư tình của Hoàng hậu và Quyền Vương, cho nên Tề Vương mới bị đưa đến nước Nam Dực làm con tin”.
“Hắn xui xẻo trở thành vật hi sinh giữa tranh đấu của hoàng tộc.” Hoàng Bắc Nguyệt khẽ thở dài một tiếng, trong lòng có chút buồn bực, “Liên minh lính đ.á.n.h thuê, thật sự có thể xông vào Thành Tu La ư?”
“Ngoài cách ấy, ta không còn biện pháp nào khác, trong Thành Tu La có không ít cơ quan cùng trận pháp, phải có năm loại nguyên khí phối hợp với nhau mới có thể mở ra, cho nên lấy liên minh lính đ.á.n.h thuê đi vào đúng là biện pháp tốt nhất, bởi vì cao thủ đông đảo, hơn nữa tất cả mọi người bất đồng thuộc tính, đến lúc đó có thể hợp tác.”
Vũ Văn Địch đem kế hoạch của chính mình nói ra, nhìn vẻ mặt Hoàng Bắc Nguyệt, chậm rãi cười nói: “Đám lính đ.á.n.h thuê này biết có thể xông vào Thành Tu La, không biết sẽ vui mừng thế nào, trong đó bảo vật phong phú, có những thứ trân quý mà bọn họ mới chỉ nghe nói thôi, nếu tùy tiện chiếm được một cái cũng là có lời”.