“Giao dịch công bằng mà thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt cũng biết sở dĩ đám lính đ.á.n.h thuê này tích cực như vậy chính là vì trong Thành Tu La có nhiều bảo vật. Điển hình như Tông Nam của Đoàn lính đ.á.n.h thuê Thập Hổ! Vũ Văn Địch cung cấp bản đồ và bọn họ cung cấp nhân lực.
“Bắc Nguyệt quận chúa, lúc này ngươi có thể gia nhập liên minh hay không ?” Vũ Văn Địch vẻ mặt đầy hi vọng. Vị Bắc Nguyệt quận chúa này tính tình cao ngạo lãnh đạm, giống như ngọn gió phiêu tán khắp nơi, năm năm bặt vô âm tín, thật sự không biết nàng có chút tình cảm nào với Tề vương hay không.
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng mím môi, trầm mặc một chút, nói : “Bảo vật của Thành Tu La ta không cần, hơn nữa nơi nguy hiểm như vậy không đáng để ta đi chịu c.h.ế.t”.
Vũ Văn Địch thất vọng, trong lòng ngổn ngang tự sự, thấy Tề vương chờ đợi nhiều năm thật không đáng.
“Bắc Nguyệt quận chúa không tham gia, ta cũng không miễn cưỡng.” Vũ Văn Địch gật đầu, trong lòng mang theo cảm giác chua xót và thất vọng, thật sự là so với Phong Liên Dực còn cảm thấy khổ sở hơn! May mà hôm nay ở chỗ này không phải Tề vương, nếu không nghe được lời tuyệt tình như thế có lẽ đã thương tâm muốn c.h.ế.t!
Hoàng Bắc Nguyệt uể oải dựa vào một thân cây trong sơn cốc, trong tay cầm mặt nạ, chậm rãi đeo lên trên mặt, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên. “Năm năm trước ta nói sẽ đến nước Bắc Diệu gặp hắn, lần này ta đến là để phó ước”.
Ngữ khí thản nhiên, nghe không ra có thâm ý gì. Vũ Văn Địch sửng sốt không hiểu. Hoàng Bắc Nguyệt đã đeo mặt nạ lên, chậm bước ra bên ngoài sơn cốc nói: “Mặc kệ hắn ở nơi nào, ta sẽ gặp hắn một lần, ta không thích thất ước.”
Lời nói rõ ràng như vậy, Vũ Văn Địch sao có thể còn không rõ, trong lòng vừa sa sút nháy mắt đã nhảy nhót lên, chỉ kém không nhảy dựng lên! “Bắc Nguyệt quận chúa, Tề vương nhìn thấy ngươi, nhất định sẽ rất vui mừng!”.
“Thật sao?” Hoàng Bắc Nguyệt từ chối cho ý kiến, “Không biết ta gặp hắn có thể vui vẻ hay không.”
Vũ Văn Địch gãi gãi đầu, cười đến tít cả mắt, nhanh ch.óng đuổi theo Hoàng Bắc Nguyệt, nói : “Quận chúa, còn nhớ rõ năm đó ngươi xông vào phủ con tin, nghe được Tề vương đàn một khúc 《 Nguyệt Phách 》 không?”
Hoàng Bắc Nguyệt không phải người thích nói dối, tính tình sảng khoái dũng cảm nên đáp: “Nhớ kỹ.”
Vũ Văn Địch cười nói: “Đó là Tề vương sáng tác cho ngươi, khúc phổ đầy đủ Tề vương vẫn bảo tồn, ta đến đây đưa cho ngươi, đó là tâm ý của tề vương điện hạ.”
Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên xoay người, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vành tai, cười nhẹ hỏi: “Năm đó ta mới mười hai tuổi, Tề vương của các ngươi đối với ta là có tâm ý gì?”
Người trong cuộc không có ở đây, nàng muốn vui đùa cũng không cần cấm kỵ gì, cho dù là đùa giỡn chính bản thân mình cũng không có cảm giác gì. Hơn nữa , tính cách nàng thanh lạnh, cũng rất hiếm khi cởi mở vui đùa như vậy. Vì thế , trái tim Vũ Văn Địch nhất thời loạn nhịp, mặt đỏ bừng, có vài phần xấu hổ nói : “ Cái kia, quận chúa nghe xong, tự sẽ rõ” . Nói xong ho khan một tiếng: “ Liên minh bên kia còn có chuyện, ta đi trước một bước”.
Vũ Văn Địch mang lên mặt mạ Phong Liên Dực, ho nhẹ một tiếng, hướng Hoàng Bắc Nguyệt cười nho nhã, rồi bước đi. Gió thổi qua, lòng hắn có chút lo âu, lúc này chuyện Tề vương bị nhốt phát sinh quá đột biến, hắn nghĩ mãi không ra, đến tột cùng là tại sao bọn họ lại đối xử với Tề vương như vậy. Thành Tu La đúng là nơi đoạn tình tuyệt ái, chẳng lẽ bên trong còn che giấu điều gì?
Vũ Văn Địch cùng Hoàng Bắc Nguyệt một trước một sau quay lại doanh địa lính đ.á.n.h thuê, không ít người đã thấy nàng và Tề vương cùng nhau nói lời từ biệt, cách đối đãi với nàng trở nên vô cùng hữu lễ tôn kính. Không ít người bồn chồn: “Người kia đến tột cùng lai lịch thế nào? Tại sao ngay cả Tề vương cũng đối với nàng ba phần nhượng bộ?”
Hoàng Bắc Nguyệt trở lại doanh địa, ai cũng tò mò nhưng không ai dám hỏi, chỉ có A Tát Lôi luôn thẳng thắn, hỏi : “Vương, hình như ngài quen biết Tề vương phải không?”
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói: “ Không tính là quen biết, trước kia có vài phần giao tình thôi”
“Tề vương tuyệt thế vô song, rất xứng đôi cùng vương của chúng ta” A Tát Lôi đột nhiên cười rộ lên, xoay người hỏi vài người phía sau, “ Các ngươi xem ta nói có đúng không?”.
Mọi người thi nhau gật đầu, bỗng liên tưởng đến Hoàng Bắc Nguyệt trong bộ dáng nữ trang xinh đẹp khuynh thành rất hợp với bộ dáng yêu nguyệt tuyệt sắc của Tề vương! Đứng chung một chỗ đúng như là trời đất tạo nên, trai tài gái sắc. Tuy nàng tính tình cổ quái nhưng bọn họ biết vương là một nhân vật xuất sắc đến bậc nào.
“Vương, tương lai người làm hoàng hậu nước Bắc Diệu, chúng ta cũng sẽ đi theo làm quan!”.
“Đúng! Đến lúc đó ta muốn làm thủ vệ cho vương!”.
“Vương, chúng ta rất sùng bái người!”
Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống, đang cầm một ly trà nghe thấy vậy, bỗng nhiên ngẩng đầu cười hai tiếng. “ Các ngươi nằm mơ đi, cẩn thận ta mang các ngươi ném về rừng rậm”.
“Vương! Người không nên nhỏ mọn như vậy! Người làm hoàng hậu sao có thể đem chúng ta ném trở về?!!” A Tát Lôi cười nói.
Mọi người cùng nhau cười to, không nghĩ rằng bình thường vương lạnh lùng nghiêm túc lại có thể chế nhạo người như vậy, hơn nữa miệng lưỡi còn rất thâm độc nữa!
“Đi đi, các ngươi đừng ở đây hồ đồ nữa, vương chúng ta tôn quý như thế sao có thể đành làm hoàng hậu của một quốc gia? Chỉ có bá chủ thiên hạ mới xứng”. Cát Khắc ngưỡng mộ Hoàng Bắc Nguyệt đều xuất phát từ nội tâm, nghe bọn họ đùa giỡn như thế bèn đi tới dội nước lã. Vị trí hoàng hậu mặc dù tôn quý, nhưng Già Dạ Vương với khí phách cùng thực lực như thế mà chỉ làm hoàng hậu thì không thực đáng.
Hoàng Bắc Nguyệt đang uống trà, bỗng dừng lại một chút chỉ vào Cát Khắc nói: “Ta thích nghe lời này!”
Đám người A Tát Lôi sửng sốt một chút, sau đó mọi người cũng kịp phản ứng.
Đúng vậy! Già Dạ Vương trí tuệ cùng khí phách như thế, ngôi vị hoàng hậu thì sao xứng được? Mặc dù trước đây chưa từng có chuyện nữ nhân xưng vương xưng bá, nhưng cũng không thể nói là phụ nữ thì không làm được! Nhóm nam nhân này hoàn toàn bội phục Già Dạ Vương, tương lai nàng trở thành vua, bọn họ sẽ tuyệt đối ủng hộ!
“Cát Khắc đại ca vẫn là hiểu chuyện nhất!” A Tát Lôi giơ ngón tay cái lên.
Cát Khắc ha ha cười lớn một tiếng nói: “Dù thế nào đi chăng nữa, ta cũng tuyệt đối ủng hộ Già Dạ Vương! Thề chết theo ngài, không rời không bỏ!”.
“Chúng ta cũng vậy! Thề chết theo ngài, không rời không bỏ!” Những thanh niên trong lều cũng rối rít phát thề.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn bọn họ cười nói: “ Xem ra vì các ngươi, sau này ta phải cố gắng mới được.”
A Tát Lôi nói: “Thật ra Vương làm hoàng hậu cũng không sao, nếu chán thì đạp tên hoàng đế xuống, chính mình làm lão đại!”.
“Đúng! Ha ha ha”.
Ít khi tâm tình tốt như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt cũng cười rộ lên cùng bọn họ, sau đó đứng lên nói: “Ăn cơm xong, chúng ta sẽ vào thành một chuyến, chỉ cần A Lệ Nhã đi theo ta là được, những người khác ở lại canh giữ, nhớ không được phép gây chuyện”.
“ Vương, ta cũng muốn đi!” Cát Khắc vội vàng nói.
“Thế nào, lo lắng ta có chuyện gì sao?”.
Cát Khắc gãi gãi gáy, thực lực của Hoàng Bắc Nguyệt, bọn họ ai cũng không dám hoài nghi, có thể đối phó với thần thú cấp 6 thì chẳng có gì phải lo lắng cả. “Không phải thế, nghe nói người của Điện Quang Diệu đang ở trong thành, xin người hãy cẩn thận.”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, giơ tay với A Lệ Nhã: “Đi thôi”.