Hai người cùng nhau hướng về phía nội thành, một người đeo mặt nạ quỷ dị mặc áo bào đen, một thiếu nữ áo xanh thanh lệ đi chung hoàn toàn có sự khác biệt rất lớn. Giống như một người ở trong bóng tối, một người đứng dưới ánh mặt trời, quả là một tổ hợp rất kỳ quái. Dọc đường đi có không ít người quay đầu nhìn bọn họ, A Lệ Nhã lần đầu tiên ra ngoài bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy có chút xấu hổ.
Hoàng Bắc Nguyệt nói: “ Ngay cả ánh mắt của người khác cũng sợ, sao có thể trở thành cường giả hùng bá một phương?”
Ngực A Lệ Nhã phập phồng, c.ắ.n môi, nặng nề gật đầu: “Dạ!” Sau đó ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đi theo nàng, không quan tâm những ánh nhìn kia nữa.
Vào thành Huy Kinh, độ phồn hoa không thua kém gì thành Lâm Hoài, ngã tư đường rộng lớn, cửa hàng san sát, hai ngày qua lính đ.á.n.h thuê tụ tập náo nhiệt hơn cả lễ hội. Lúc này sắc trời đã tối, nhà nhà đều lên đèn, trẻ con còn cầm đèn l.ồ.ng ra ngoài chơi đùa.
Hoàng Bắc Nguyệt dừng chân ngồi tại một quán rượu đông khách, bên trong kín chỗ, đều là lính đ.á.n.h thuê đến từ nhiều quốc gia, có người đang lớn tiếng nghị luận cuộc so tài trên lôi đài hai ngày nữa. Không ít cao thủ cũng được đem ra thảo luận cực kì kịch liệt. Những thứ A Lệ Nhã nghe được mặc dù rất đặc sắc, nhưng đều là nói về cao thủ của nhà khác, người của bọn họ không được nhắc đến, nàng cũng không hiểu, vương rất có hứng thú với cao thủ nhà khác sao?
Dường như nhìn ra được nghi ngờ của nàng, Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng nói: “Nghe cho kĩ vào, những người bọn họ nhắc đến không chừng sẽ là đối thủ của ngươi trên lôi đài”.
A Lệ Nhã lập tức ngồi thẳng người, vội vàng gật đầu, thì ra dụng ý của vương là như vậy. Mỗi đoàn lính đ.á.n.h thuê đều căn cứ vào nhân số để lấy danh sách dự thi, đội ngũ hơn chục người của bọn họ đại khái chỉ có ba bốn ứng cử viên, cho nên nghe qua hoàn cảnh của đối thủ thì ra tay sẽ có lợi hơn.
Nghĩ tới điều này, A Lệ Nhã cũng chuyên tâm nghe, những món ăn trên bàn cũng không đụng đũa.
Một lúc sau, người trong quán rượu rời đi phân nửa, trên phố có rất nhiều trẻ con xách đèn l.ồ.ng theo để chơi đùa.
“Ui da!” Một đứa trẻ đột nhiên hô lên, đèn l.ồ.ng cũng rơi trên mặt đất.
Nghe thấy tiếng kêu kia, nhiều người cũng quay đầu lại nhìn, Hoàng Bắc Nguyệt ngồi bên cửa sổ, ngẩng đầu đã có thể nhìn thấy tình huống bên ngoài. Một đứa trẻ đang đùa bỡn không cẩn thận đụng vào chân của một người, người kia khí thế cường đại, mặc áo bào đen tinh xảo đắt tiền đang xoay lưng về phía bên này, đứa bé kia bị đụng ngã, m.ô.n.g đau phải xoa liên tục.
Một đám trẻ con đang chơi ở đó thấy vậy, đỡ lấy bạn mình, đều là loại nghé con không sợ cọp, nhảy đến trước mặt người nọ: “Nhà ngươi không có mắt à? ”
Người nọ hơi quay đầu, trên người tản mát sát khí lãnh đạm.
“A? Thật sự là người mù! ”
“A, người mù, người mù! ” Lũ trẻ dường như phát hiện cái gì mới lạ, xách theo đèn l.ồ.ng chạy quanh hắn, vừa gọi vừa cười, lũ nhóc nào biết cái gì là làm tổn thương người khác, chỉ biết rằng chúng sẽ không bỏ qua người đã đụng vào đồng vào bạn của mình. Người này dáng dấp cao lớn, lũ nhóc không đ.á.n.h được nhưng có thể cười nhạo hắn!
“Những đứa trẻ kia quá ghê tởm!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của A Lệ Nhã đỏ lên, tức giận muốn đi ra ngoài.
“Chúng ta có thể giúp hắn cả đời sao? ” Hoàng Bắc Nguyệt thờ ơ ngồi một bên, một tay đặt phía sau tai, một tay xoay chén rượu, khẩu khí rất thản nhiên.
“Nhưng…….” A Lệ Nhã hiền lành mềm lòng, nhìn thấy người khác bị bắt nạt, nàng không nhịn được nên muốn đi giúp đỡ.
Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười, nói: “Có lẽ hắn đã sớm quen với thế giới này, loài người nhẫn tâm, làm sao có người kịp thời xuất hiện giúp hắn đây?”.
Ánh mắt của A Lệ Nhã có chút phiếm hồng, hít mũi một cái: “Từ khi còn bé, muội cũng luôn bị người khác cười nhạo, muội không thích như vậy, nếu có thể giúp tại sao lại không làm đây?”.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, A Lệ Nhã đã xoay người đi ra ngoài, nha đầu này ……. so với nàng năm đó còn nhiệt tình hơn. Nàng trời sinh lạnh lùng, sao có thể để tâm đến những thứ như vậy. Huống chi Mặc Liên, ngươi không thể hiểu chuyện một chút sao? Biết rõ rằng mình cái gì cũng không hiểu, cũng không thể nhìn thấy, tại sao luôn đến tìm ta?
Khẽ thở dài, Hoàng Bắc Nguyệt trả tiền rượu, đi ra ngoài.
“Người mù, người mù! ” Những đứa trẻ kia vẫn không buông tha hô lên.
A Lệ Nhã liền thả ra một nguyên khí thuộc tính thổ, những đứa trẻ kia bị hù doạ lập tức sợ hãi bỏ chạy. Ngực A Lệ Nhã phập phồng, có chút xấu hổ ngẩng đầu lên, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt kia, nhất thời sợ hết hồn, lui về sau một bước.
Mặc Liên rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác, cảm giác thấy nàng đang sợ hãi, liền tức giận, lạnh lùng nói một chữ: “Cút!”.
A Lệ Nhã vốn là người nhát gan, bị cử chỉ lãnh khốc quỷ dị này dọa sợ đến mức không dám cử động.
“Vừa có chuyện gì xảy ra ở đây vậy? Người ta có lòng tốt giúp ngươi, Ngươi không cảm ơn còn dọa người khác?”. Thiếu niên anh tuấn từ trên tiểu lâu đi xuống, chính là Lạc Lạc . Lạc Lạc thấy A Lệ Nhã có chút quen mắt, đi tới, ngẩng đầu thấy Mặc Liên, sắc mặt rất khó coi.
“Hóa ra là người của Điện Quang Diệu.” Lạc Lạc nói không khách khí.
Dám cùng người của Điện Quang Diệu nói chuyện cũng chỉ có Lạc Lạc thiếu gia của gia tộc Bố Cát Nhĩ, vì thế lực quá mạnh mẽ nên không sợ bất luận kẻ nào, cho nên người ta nói đầu t.h.a.i chính là một môn nghệ thuật.
Mặc Liên cũng không phải là người có tính tình tốt, nghe tiếng Lạc Lạc, sát khí trên người liền nồng nặc thêm mấy phần, hắn ngẩng đầu lên, ánh đèn dầu ven đường chiếu lên đoá hoa cát cánh bên đuôi mắt, sắc thái có mấy phần mê ly.
Mắt thấy dường như sắp có tranh chấp, A Lệ Nhã vội vàng nói: “Đa tạ Lạc Lạc thiếu gia, công t.ử nhà ta đang trong quán rượu, ngài có muốn trò chuyện cùng công t.ử không?” Trong lúc đồng hành có thể cảm giác được Lạc Lạc rất thích vương của bọn họ, có ý muốn kết giao.
“ Sao?” Lạc Lạc nghe xong, tính cách thẳng thắn không thèm để ý đến Mặc Liên nữa, sải bước hướng phía t.ửu lâu, vừa tới cửa đã nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đi ra. “ Nguyệt Dạ các hạ , ngươi cũng tới?”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu cười, ngẩng đầu liếc nhìn A Lệ Nhã, A Lệ Nhã c.ắ.n môi, nàng không biết thiếu niên mù này là người của Điện Quang Diệu, nếu sớm biết cũng sẽ không lỗ mãng đi ra như vậy. Quả nhiên là kiến thức của vương rất rộng rãi, biết chuyện gì nên quản, chuyện gì không nên, nàng quá ngốc nghếch không biết gì, muốn làm chuyện tốt lại gây nên một đống phiền toái. Nghĩ tới đây, A Lệ Nhã có chút áy náy, liếc nhìn thiếu niên quỷ dị có sắc mặt tái nhợt kia, cúi đầu nói: “Lần sau ngươi không nên ra ngoài một mình, rất nguy hiểm”.
Thái độ của Mặc Liên hết sức lãnh đạm, giống như không thèm để vào tai.
Lạc Lạc ở bên kia xoay đầu lại, nói: “A Lệ Nhã cô nương, không cần nói với loại người như vậy, ngươi giúp hắn nhưng hắn lại không biết cảm ơn ngươi” .
“Mặc Liên sẽ không gây chuyện, các ngươi bắt nạt nhầm người rồi! ” giọng nói phách lối từ xa truyền tới, một lát sau, Hồng Liên của Điện Quang Diệu đi tới. Khuôn mặt giống Hoàng Bắc Nguyệt như đúc khiến A Lệ Nhã giật mình, vội vàng xoay người nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, nếu như không biết vương đang đi cùng nàng, nàng nhất định sẽ lầm nữ nhân kia chính là Già Dạ Vương của bọn họ!
Mặc dù mặt mũi giống nhau nhưng người kia cao ngạo phách lối hơn, bộ dáng coi trời bằng vung, vương của bọn họ nhất định sẽ không như vậy!
Trong con ngươi ẩn sau mặt nạ của Hoàng Bắc Nguyệt thoáng qua một tia hàn quang, sắc mặt âm trầm lạnh xuống. Hồng Liên, xa cách nhiều năm, có vẻ như ngươi vẫn khỏe!
Hồng Liên sải bước đi lên, đứng bên người Mặc Liên, phách lối liếc nhìn mọi người, cuối cùng hướng phía Lạc Lạc: “Ra là người của gia tộc Bố Cát Nhĩ, chả trách lớn lối như vậy!”
Lạc Lạc thấy nữ nhân này thì càng tức giận, vì khuôn mặt ả giống sư phụ đã khiến hắn lần đầu tiên nhìn thấy liền nhận lầm. Hừ, nữ nhân như vậy cũng xứng có khuôn mặt giống sư phụ sao?
“Hừ , gia tộc Bố Cát Nhĩ chúng ta sao có thể cùng Điện Quang Diệu so sánh đây? Hồng Liên các hạ, ngươi hãy mang theo Mặc Liên các hạ trở về đi, ở nước Bắc Diệu, các ngươi cũng gây ra không ít cừu hận rồi!” Lạc Lạc không thèm nhìn nữ nhân kia, khinh thường nói.