Hồng Liên cười nhạt nhìn chằm chằm hắn: “Lạc Lạc thiếu gia, tại sao lần này gặp ta thái độ khác trước vậy? Lần trước ai đã kích động đến mức quỳ xuống trước mặt ta đây?”
Mặt Lạc Lạc lập tức liền đỏ lên, phẫn hận nhìn chằm chằm Hồng Liên: “Ngươi câm miệng!”
“Ngươi dám ra lệnh cho ta? Ta càng muốn nói đấy!” Hồng Liên đắc ý nói, bắt được điểm yếu của một người liền ra sức lợi dụng. “Không phải ngươi gọi ta là sư phụ hay sao? Đồ nhi thông minh, lần này cũng đừng khóc, ha ha ha!” Hồng Liên cười ha hả.
Lạc Lạc tức giận không nhẹ, khuôn mặt tuấn tú trầm xuống, duỗi tay cầm bảo kiếm phát ra thanh quang: “Kiếm quyết! Lôi Quang Trảm!”
“Muốn đ.á.n.h nhau?” Hồng Liên cuồng vọng, nắm c.h.ặ.t cái roi trong tay. Ả chưa từng sợ hãi khi đ.á.n.h nhau. Lúc này kể cả Thương Hà viện trưởng của nước Nam Dực cũng không phải là đối thủ của ả! Bố Cát Nhĩ Lạc Lạc lại càng không cần phải nói, năm năm trước còn là một phế vật!
“Đánh thì đ.á.n.h! Cái loại phụ nữ như ngươi không xứng so sánh với sư phụ ta!” Lạc Lạc đã ra tay, trên thân kiếm, lôi nguyên khí ngưng tụ thành một thứ lớn hơn cả kiếm! Nhô lên cao rồi c.h.é.m xuống.
Ba - Hồng Liên phất roi đ.á.n.h tới, một tiếng nổ vang lên trong không khí, trên thân kiếm của Lạc Lạc bùng lên lôi quang.
Một roi đ.á.n.h tới, Lôi Quang Trảm được mở ra. Thực lực Hồng Liên hôm nay càng thêm mạnh mẽ, Lạc Lạc làm sao có thể là đối thủ của ả? Triệu hoán sư cấp bậc khác biệt cũng chính là thực lực khác biệt, hơn nữa mỗi một cấp khoảng cách vô cùng lớn. Lạc Lạc năm năm chăm chỉ tu luyện, nhưng làm sao bằng Hồng Liên!
Lôi Quang Trảm bị roi của Hồng Liên đ.á.n.h tan, Lạc lạc trên mặt có chút giật mình, đang muốn gọi linh thú ra, nhưng đã bị Hồng Liên tốc độ phi thường đ.á.n.h tới! Lúc này rõ ràng là muốn Lạc Lạc nhục nhã một chút, roi cứ thế hướng phía mặc Lạc Lạc đ.á.n.h tới!
“Lạc Lạc thiếu gia!” A Lệ Nhã thét một tiếng kinh hãi. Lúc này, trên đường cái đã không còn người nào, đám cao thủ bọn họ ở chỗ này căn bản không ai kịp tới ngăn cản. Người Điện Quang Diệu đứng phía sau xem kịch vui, người Lạc Lạc mang đến đứng phía xa mắt thấy thiếu gia tôn quý của mình sắp bị nhục nhã.
Đột nhiên một bóng người màu đen quỷ dị bay đến, tất cả mọi người mắt hoa lên, liền có một người che trước mặt Lạc Lạc, một đạo hỏa quang bay lên trời, dựng thành một tấm lá chắn trước mặt bọn họ.
Ba - Roi quất lên lá chắn, hỏa diễm cũng phát ra một tiếng nổ vang, lá chắn hỏa diễm lung lay một chút, nhưng vững chãi ngăn cản vật phía trước.
Hồng Liên lắp bắp kinh hãi, có thể ngăn được một roi của nàng, vậy tuyệt đối là một cao thủ trên cửu tinh! Bên kia lá chắn hỏa diễm, chỉ thấy loáng thoáng một bóng người cao gầy mặc đồ đen, mang theo mặt nạ làm người ta vô cùng chán ghét.
“Ngươi là ai?” Hồng Liên phẫn nộ hỏi, dám làm hỏng chuyện tốt của nàng, người này tuyệt đối không thể bỏ qua!
“Ỷ mạnh ăn h.i.ế.p yếu, người Điện Quang Diệu thì ra là như thế này” Tiếng nói từ tốn, vừa giống nam vừa giống nữ, nghe có chút quái dị. Tuy nhiên đi kèm là một chiếc mặt nạ quỷ dị, tuyệt không có vẻ kì quái!
Mặc Liên ngẩng đầu, bên kia vẫn không có động tĩnh gì, ánh mắt vô thần nhìn lướt qua, khuôn mặt tái nhợt không có cảm xúc.
Hồng Liên nhăn mi: “Ngươi dám xen vào chuyện của Điện Quang Diệu chúng ta?”
“Chuyện của Điện Quang Diệu ta không xen vào, nhưng chuyện liên minh đại hội và Lạc Lạc thiếu gia ta có thể xen được”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh giọng nói, khuôn mặt Hồng Liên âm lãnh cùng nàng giống nhau như đúc.
Hồng Liên sửng sốt, không biết ý nàng là gì, chỉ thấy rất tức giận: “Ngươi nói bậy cái gì vậy?”.
“Vị này không nói bậy.” Mạnh Kỳ Thiên từ phía sau chậm rãi đi lên, nói: “Bố Cát Nhĩ Lạc Lạc là một trong những giám khảo của thi đấu lần này, có quyền hủy bỏ quyền tham gia của một số người.”
Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười. Lạc Lạc thoáng cái đã phản ứng, lập tức lớn tiếng nói: “Không sai! Hôm nay Tề vương cũng nói không cho phép thi đấu riêng, nếu không sẽ hủy bỏ quyền tham gia thi đấu!”.
Hồng Liên trợn lớn mắt, quay đầu liếc Mạnh Kỳ Thiên, Mạnh Kỳ Thiên gật đầu, Hồng Liên hừ một tiếng: “Coi như tiểu t.ử ngươi may mắn! Chờ thi đấu lôi đài xong, ta sẽ xử lý ngươi sau!” Vừa nói vừa liếc nhìn người mặt quỷ quái dị kia, lạnh lùng nói: “Cả ngươi nữa!”.
“Xin chào đón bất cứ lúc nào.” Hoàng Bắc Nguyệt cũng không yếu thế, cách bởi mặt nạ, nhưng loại khí tức thanh ngạo kia vẫn phát tán ra rất rõ ràng.
Hồng Liên siết roi, trong lòng thầm nói: Kỳ quái, người này rõ ràng là nguyên khí thuộc tính hỏa, vì sao lại có cảm giác một cỗ khí tức âm hàn đây? Theo lý thuyết, một triệu hoán sư bẩm sinh chỉ có thể chứa nguyên khí của một loại thuộc tính, có thể chứa hai loại thuộc tính chính là thiên tài tuyệt thế! Nhiều năm qua trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp, thiên tài đồng thời chứa hai loại thuộc tính nguyên khí chỉ có một mình Mặc Liên! Chẳng lẽ, người mặt quỷ này cũng là thiên tài có song trọng thuộc tính? Hừ! Nàng ghét nhất loại thiên tài này!
“Hồng Liên tôn thượng, hay là đi thôi, chuyện riêng thì chờ thi đấu kết thúc rồi giải quyết sau đi.” Mạnh Kỳ Thiên tiến lên nói.
Hồng Liên hừ một tiếng, ánh mắt lạnh lùng trừng vào Hoàng Bắc Nguyệt: “Không sai, không thể vì việc nhỏ mà lỡ mất việc lớn, hắn ta là gì so với Thành Tu La?” Nói xong, liền quay đầu đi, trên mặt lộ ra nụ cười duyên: “Mặc Liên, chúng ta đi thôi.”
Mặc Liên chậm rãi bước đi, lúc đi ngang qua Hoàng Bắc Nguyệt thoáng dừng lại, có chút nghi hoặc mà quay đầu. Lá chắn hỏa diễm ngăn cản hắn, ngoại trừ cảm giác bỏng rát kia thì không có cảm nhận gì khác được.
Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt thoáng động, thầm nghĩ Mặc Liên này không có nhạy bén đến thế chứ, người ta vẫn thường nói người mắt nhìn không thấy, nhưng giác quan khác đều sẽ nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Mặc Liên này, chẳng lẽ đã cảm giác được cái gì không đúng rồi?
Lạc Lạc nói: “Mặc Liên các hạ cũng muốn khiêu chiến hay sao?”.
Hồng Liên đi tới, cười khẩy: “Đối phó tên kia, mình ta là được, cần gì Mặc Liên ra tay! Mặc Liên, đi thôi, lần sau ta sẽ làm gỏi hắn ta!”
Mặc Liên bị kéo đi, chậm rãi bước, trong lòng lại có loại cảm giác kỳ quái. Nàng cứ như thế đứng ở trước mặt hắn, mà hắn lại không biết gì cả. Đi được mấy bước, Mặc Liên mới nói: “Lai lịch?”.
“Gã người mặt quỷ kia không biết có lai lịch gì, không biết đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn hay đại gia tộc nào có người kỳ quái như vậy, có lẽ là người trong đoàn lính đ.á.n.h thuê nhỏ.” Hồng Liên vô cùng kiên nhẫn giải thích: “Mặc Liên, có cái gì không đúng sao?”
“Cao thủ.” Mặc Liên hờ hững nói hai từ, rồi liền mím môi, trông có vẻ rất không vui, bộ dạng rất mất mát.
Hồng Liên nhìn hắn, quay đầu liếc Mạnh Kỳ Thiên, có chút không hiểu, hắn làm sao đột nhiên không vui rồi? Trước kia, bởi vì mắt nhìn không thấy, sắc mặt lại tái nhợt như thế, có chế nhạo chê cười gì mà chưa từng chịu qua, nếu như Mặc Liên biết buồn, hắn sẽ không hết lần này đến lần khác đều cố chấp tự mình chạy ra ngoài. Mạnh Kỳ Thiên nhún vai, biểu thị hắn cũng không biết.
Mặc Liên là loại người trông thì đơn thuần, nhưng kỳ thực lại là người không thể nhìn thấu.
“Mặc Liên, chúng ta đi ăn vằn thắn nhé? Ngươi thích vằn thắn lắm mà!” Hồng Liên thấy hắn không vui liền nói.
Mặc Liên khẽ nhíu mày, nói: “Không muốn!” Nói xong liền tự mình bước nhanh đi, không ngó ngàng bất cứ người nào nữa.
“Này, ngươi đừng cứ chạy một mình nữa, ngày nào ta cũng tìm ngươi mệt lắm!” Hồng Liên bĩu môi hô lên, nhưng Mặc Liên không hề đứng lại, khiến ả càng thêm tức giận!
“Ngươi cứ làm quen đi, hắn vốn ghét đi chung với ngươi.” Mạnh Kỳ Thiên cười rộ lên.
“Ngươi câm miệng! Ai nói hắn ghét ta? Hắn không hề ghét ta!” Hồng Liên hung dữ trừng hắn một cái, tự mình bước nhanh đuổi theo Mặc Liên.
Mạnh Kỳ Thiên cười lắc lắc đầu, chậm rãi tiến lên mấy bước, không nhịn được quay đầu liếc người đeo mặt nạ quỷ phía sau. Kỳ lạ, vì sao từ trên thân một người cảm giác được nguyên khí của hai loại thuộc tính đây? Chẳng lẽ người này thật sự là thiên tài giống Mặc Liên? Nếu đúng là thế mà không thể trở thành người của Điện Quang Diệu, vậy thì phải… thủ tiêu!
“Nguyệt Dạ các hạ, lần này đa tạ ngươi.” Lạc Lạc vô cùng cảm kích nói, hắn biết thực lực của hắn không bằng Hồng Liên, vừa rồi bột phát, hắn trước sau vẫn chưa đủ chín chắn.
“Không cần cảm tạ.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn một cái, nói: “Có thể nhịn thì nhịn, nếu không thể nhịn, thì dù phải chơi đểu cũng không để mình chịu thiệt.”
Lạc Lạc ngẩn ra một chút, ngay sau đó cười ha ha: “Nguyệt Dạ các hạ nói thật hay!”
“Đi đêm nhiều sẽ không sợ gặp quỷ nữa.” Hoàng Bắc Nguyệt tùy ý cười cười. “Trời không còn sớm nữa, Lạc Lạc thiếu gia trở về đi.”
“Đang chuẩn bị về đây, ra ngoài mua đồ cho Anh Dạ, lá ngọc cành vàng mà, đi đến đâu cũng được chiều chuộng.”
“Nàng là công chúa, lại là con gái, ngươi hãy bao dung một chút.”
Nụ cười trên mặt Lạc Lạc chậm rãi tắt đi, ngây thơ nói: “Dọc đường Anh Dạ không thích ngươi, không ngờ ngươi còn quan tâm nàng như thế, ha ha.”
Hoàng Bắc Nguyệt khẽ ho một tiếng, nói: “Dọc đường được các ngươi chiếu cố, là điều nên làm thôi.”
“Nguyệt Dạ các hạ lần đầu tiên đến Huy kinh phải không, có gì bất tiện thì cứ đến tìm ta.” Lạc Lạc nhiệt tình nói.
“Thật ra có một chuyện, muốn nghe ngóng một chút.”
“Chuyện gì?” Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Nghe nói liên minh lần này có không ít đại nhân vật đến, quốc sư của Nước Tây Nhung, đại tướng quân của nước Đông Ly…”
“Đại tướng quân nước Đông Ly Ngụy Võ Thần có thể sẽ không đến, hôm nay sứ thần nước Đông Ly đến nói nước Đông Ly không tham gia hành động tiêu diệt Thành Tu La lần này.”
Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, nước Đông Ly không tham gia? Cuộc hành động lớn như thế, trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp cho dù là một số quốc gia nhỏ cũng đã phái người đến, nước Đông Ly không tham gia, sẽ bị người người chỉ trích quở mắng, bọn họ cũng không quan tâm sao?
“Thì ra như thế, vậy không quấy rầy Lạc Lạc thiếu gia nữa, chúng ta phải mau ch.óng rời khỏi thành, nếu không cửa thành sẽ đóng mất.”
“Hẹn gặp lại ở thi đấu lôi đài!” Lạc Lạc vẫy vẫy tay, cũng mang theo người rời đi.