Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 232 Đối Chiến Trong Giải Đấu

“Ta tin tưởng các ngươi.” Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu mỉm cười, trong l.ồ.ng n.g.ự.c khí huyết cuồn cuộn, vô cùng khó chịu, cảm giác hít thở không thông, không nhiều lời nữa, chậm rãi rời khỏi tầm mắt của mọi người.

Đoạn đường đi qua, hai người đều trầm mặc, Lạc Lạc không mở miệng hỏi, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không mở miệng nhiều lời, tới doanh trướng của lính đ.á.n.h thuê, Lạc Lạc dìu nàng ngồi xuống giường, tự mình giúp nàng tháo giày, trong lúc đó vẫn trầm mặc, hoàn toàn không giống tính cách trước đây của hắn.

Hoàng Bắc Nguyệt duỗi tay ngăn cản động tác của hắn, không cần hắn giúp nàng tháo giày, tình cảnh này giống như nàng rất yếu vậy.

“Lạc Lạc… .” Không khí trầm mặc làm cho người ta rất khó thích ứng, Hoàng Bắc Nguyệt không thể làm gì khác hơn là mở miệng trước.

“Ta đi chuẩn bị chút nước.” Lạc Lạc nghe thấy nàng nói chuyện, xoay người đi ra ngoài.

Hoàng Bắc Nguyệt thở dài một tiếng, cầm mặt nạ tháo xuống, chậm rãi mở miệng nói: “Ta không muốn gạt ngươi, chỉ là lần này trở về sẽ mang theo rất nhiều phiền toái, ngươi còn nhỏ nên ta không muốn liên lụy ngươi”.

“Ngươi so với ta còn nhỏ hơn mà.” Lạc Lạc quay lưng về phía nàng, giống như bất kỳ thế nào cũng không muốn nhìn mặt nàng. Bộ dáng quen thuộc mà hắn tưởng niệm bấy lâu nay, hắn không thể xác định được nó là thật hay giả nữa? Biết đâu là Hồng Liên cố ý dùng bộ dạng này lừa hắn? Hắn chịu đủ cảnh hư ảo như hoa trong gương, trăng trong nước này rồi!

Hoàng bắc nguyệt nhẹ giọng thở dài: “Ý ta nói không phải vậy.”

“Ta biết, trong lòng ngươi, ta vĩnh viễn là một đứa trẻ chưa trưởng thành, cho nên có thể tùy ý lừa gạt cùng trêu chọc, đúng không?” Tiếng nói của Lạc Lạc trở nên kích động, nghe vào trong tai giống như trầm thấp cùng nghẹn ngào.

Hoàng Bắc Nguyệt nói : “Xin lỗi…”

“Đừng nói nữa!” Lạc Lạc kích động nói

“Đây không phải là điều ta muốn! Hoàng Bắc Nguyệt chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn hắn, trong n.g.ự.c áp lực cuồn cuộn, nhổ ra một ngụm m.á.u, vết thương trên vai lại chậm rãi thấm m.á.u ra ngoài, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch.

Lạc Lạc tay run rẩy một chút, quay đầu nhìn nàng, trái tim nảy lên kịch liệt. Trên khuôn mặt thanh lệ vô song, đôi mày tinh xảo, giống như b.út pháp tinh xảo vẽ nên một bông hoa, từng điểm từng nét, lộ ra một loại xinh đẹp làm linh hồn hắn rung động. Đôi mắt trong suốt như một con suối âm u băng lãnh, hàn ý khắc vào trong cốt, như có thể thẩm thấu tiến vào xương tủy.

Khuôn mặt nàng cùng Hồng Liên giống nhau như đúc, nhưng Hồng Liên không làm tim hắn xao động dù chỉ một chút, mà nhìn nàng lại có cái loại cảm giác l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng.

Lạc Lạc bước nhanh tới, từ nạp giới lấy ra một viên đan d.ư.ợ.c xanh biếc đưa cho nàng ăn, sau đó cầm một cái dụng cụ đem vài viên đan d.ư.ợ.c khác bỏ vào, đổ thêm nước cho đan d.ư.ợ.c tan ra, đặt ở sát bên, lại đi ra ngoài lấy một chậu nước sạch đặt kế bên.

“Rửa sạch vết thương, lấy d.ư.ợ.c bôi lên.” Lạc Lạc thấp giọng nói, trên mặt hiện lên vẻ mất tự nhiên.

Hoàng Bắc Nguyệt cười cười, nói: “Đa tạ.”

“Ngươi là sư phụ ta, không cần cảm tạ.” Lạc Lạc nói xong, lập tức bước nhanh đi ra ngoài.

Hoàng Bắc Nguyệt thất thần trong chốc lát, lập tức cười rộ lên, tiểu t.ử này hóa ra vẫn coi nàng là sư phụ, vừa rồi còn lo lắng, không ngờ đứa nhỏ này ngày càng hiểu chuyện, không thể tưởng lúc trước đơn thuần đáng yêu mà giờ lại có thay đổi như thế!

Chính mình đem vết thương rửa sạch một chút, vì nàng thường xuyên làm việc này nên tốc độ cực kì nhanh, d.ư.ợ.c do Lạc Lạc đưa đều là cực phẩm, ăn hết một viên, trong l.ồ.ng n.g.ự.c bốc lên một cảm giác khó chịu, rồi từ từ biến mất, hơn nữa vết thương cũng lành lại vô cùng nhanh, có cảm giác hơi man mát đi vào xương tủy, đem vết thương đau nhức chậm rãi khép lại.

Hoàng Bắc Nguyệt xé băng gạc, một đầu c.ắ.n ở miệng, một đầu cầm trên tay, quấn quanh vai, xong xuôi, mặc quuần áo, nàng giật giật bả vai mang theo một trận đau đớn. Nha đầu kia xuống tay không chút lưu tình, đau nhức như vậy nếu là người bình thường, chắc chắn sẽ ngất xỉu. Năm năm, không nghĩ sau năm năm, nha đầu đó lại nghênh đón nàng như thế này, làm người khác vừa vui mừng lại vừa sợ hãi, thật sự là vừa mừng vừa sợ, cũng không biết miêu tả cảm giác cùa mình như thế nào mới chính xác. Đáng sợ nhất chính là trong lúc chiến đấu rút kiếm đ.â.m về chỗ hiểm không chút lưu tình, lại có tư tưởng cực đoan, lạnh như băng người đầy sát khí như vậy. Điều măn mắn chính là…..nàng còn sống…. Năm năm qua, tâm tình hối hận cho tới bây giờ dù một chút cũng không giảm, nàng chính là loại người cảm tình luôn luôn mỏng, nhưng cũng không có nghĩa là không có.

“Sư phụ, người đã khỏe rồi sao?” Từ bên ngoài giọng nói của Lạc Lạc vang lên, không nghe nàng đáp lại, hắn cũng không dám đi vào.

“Tốt lắm.” Hoàng Bắc Nguyệt đáp. Lạc Lạc lập tức vén màn đi vào, nhìn thấy bên tháp cả chậu nước đều bị nhuộm thành màu đỏ, trong ánh mắt hiện lên tia đau lòng không hề che giấu.

Tiểu t.ử này chẳng qua chỉ đứng bên ngoài hóng gió một lát, sau khi đi vào lập tức thay đổi thành người khác, giống như không có cuộc chia lìa năm năm trước.

“Nha đầu kia thật độc ác, người chưa ra tay, cô ta lại xuống tay mạnh như vậy. Sư phụ trước kia đối xử tốt với cô ta như thế, mà cô ta ra tay đ.á.n.h sư phụ thành thế này!” Cảm giác giọng nói của hắn không giống vừa rồi chứa kích động cùng tức giận.

Hoàng Bắc Nguyệt liền cười nói: “Kỳ thật cũng không có gì, xa nhau nhiều năm như vậy, mọi người sẽ thay đổi.”

“Sư phụ không đau lòng sao?” Lạc Lạc thật cẩn thận hỏi.

“Đau lòng? Tại sao lại đau lòng? Kỳ thật ta rất vui, ít nhất cô ấy còn sống, ta không cần phải sống trong áy náy.” Hoàng Bắc Nguyệt vừa nói vừa tự giễu cười cười, kỳ thật nhìn Đông Lăng hiện tại, nàng cảm thấy bớt được áy náy. Người yếu, sẽ không có ý nghĩa tồn tại! Đối với Đông Lăng chẳng lẽ lại không đúng sao? Quá yếu, không hề có một ít năng lực phản kháng, chỉ có thể chờ người khác tới cứu, còn làm liên lụy đến người khác cùng nhau chịu khổ, thật sự không ai thích làm người như vậy.

Lạc Lạc chớp chớp mắt, nói:”Vậy sư phụ có muốn nói với cô ấy hay không?”

“Tạm thời không cần, thực lực hiện tại của Đông Lăng rất mạnh, đã là thiếu cung chủ của Thánh Huyết Cung, căn bản không cần ta bảo vệ.” Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười.

Lạc Lạc hít một hơi, nói: “Sư phụ, thực lực ta bây giờ cũng trở nên mạnh mẽ, chắc cũng không có người bắt nạt ta!”

“Ta biết, chúc mừng ngươi.” Hoàng Bắc Nguyệt thoải mái nói, trước kia thích cùng Lạc Lạc ở chung, vì bên cạnh hắn vĩnh viễn cảm thấy nhẹ nhàng, không chút áp lực.

Lạc Lạc sờ sờ cái gáy, cười có chút ngại ngùng: “Cái này, ta còn muốn tạ ơn sư phụ cho ta Tẩy Tủy đan, nếu không có nó, cõ lẽ ta vĩnh viễn chỉ là một phế vật.”

“Tẩy Tủy đan chỉ là một cơ hội mà thôi, mấu chốt chính là ngươi có chăm chỉ hay không.” Hoàng Bắc Nguyệt vui mừng nói, nhìn đến Lạc Lạc cùng Đông Lăng hiện tại, chỉ biết Tẩy Tủy đan năm đó không có lãng phí vô ích.

“Đương nhiên, vì như vậy có thể ngày càng đến gần sư phụ, ta càng thêm chăm chỉ.” Lạc Lạc hứa hẹn nói.

“Nghĩ muốn ngang bằng với ta, về sau ngươi sẽ nếm mùi đau khổ.” Hoàng bắc nguyệt thấm thía nói.

Lạc Lạc thoáng xuất hiện nét mặt đau khổ, cười hề hề nói: “Sư phụ đừng đả kích ta như vậy chứ?”

“Ta chỉ cho ngươi một chút động lực mà thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên cười.

“Có sư phụ làm động lực, ta nhất định sẽ cố gắng.” Lạc Lạc kích động nói, ngồi xổm trước mặt nàng, ngước mặt lên, giống như lần đầu chân chính nhìn nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt ho một tiếng, nói: “Chúng ta đi đã lâu, phải trở về thôi.”

“Sư phụ đang lo lắng cho mấy người hầu kia sao?” Ngữ khí của Lạc Lạc tựa hồ có chút ghen ghét, như một tiểu hài t.ử đang tranh đoạt sủng ái.

“Bọn họ không phải người hầu của ta.” Hoàng Bắc Nguyệt sửa lời hắn “Là đồng bọn của ta.”

Chương 232 Đối Chiến Trong Giải Đấu - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia