Nghe giọng điệu kiên định của nàng, trong lòng Lạc Lạc có cảm giác thất bại: “Sư phụ tin tưởng bọn họ?”
“Nếu lựa chọn bọn họ, vậy thì phải tin tưởng.” Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, đi qua đi lại, trên người nổi lên từng đợt đau nhức, mới vừa rồi bị Cự Tê Giáp Long đập một cái, thương thế không nhẹ!
Lạc Lạc gật đầu, không nói thêm gì nữa, dìu nàng đi ra ngoài, nhưng liếc mắt một cái là có thể đoán ra hắn có tâm sự.
Đi ra khỏi lều vải, Hoàng Bắc Nguyệt vừa chuẩn bị nói chuyện thì thấy đám người Cát Khắc phấn chấn khoác vai nhau đi về phía này, bộ dáng kia nhìn là biết đã chiến thắng, Hoàng Bắc Nguyệt cũng vui mừng, vô tình quên mất cảm xúc của Lạc Lạc.
“Vương, không để cho người thất vọng!” Cát Khắc gãi gãi đầu cười ha ha, nhìn bộ dáng có chút ngượng ngùng.
“Rất tốt!” Hoàng Bắc Nguyệt vỗ vỗ bờ vai hắn, giơ lên một ngón tay cái: “Quả thật không có ai khiến ta thất vọng!”
“Vương, ngài có thưởng cái gì không? Chúng ta muốn được thưởng!” A Tát Lôi ồn ào đứng lên, những người khác cũng hào hứng hô: “Thưởng, thưởng, chúng ta xuất lực cố gắng, cũng muốn được thưởng!”
Hoàng Bắc Nguyệt cười to: “Các ngươi muốn thưởng thì thưởng, đi, vào thành mời các ngươi một bữa cơm!”
“ Được, đi thôi, vương mời!” Mọi người hô hào, cùng nhau rời đi.
Lạc Lạc mất mát nhìn bóng lưng bọn họ, trong lòng âm thầm nghĩ: Thì ra, sư phụ thật sự tin tưởng nhóm người kia, mà thân là đồ đệ của người mà lại không được tin tưởng. Năm đó âm thầm rời đi, hiện tại lại lấy mặt nạ đến gần, tại sao cho tới bây giờ sư phụ cũng không tin hắn?
“Lạc Lạc, ngươi đứng ngây ra đó làm gì thế?” công chúa Anh Dạ từ đằng xa đi tới, nhìn thấy dáng vẻ đau buồn của Lạc Lạc, liền nhịn không được cười nhạo đôi câu.
Lạc Lạc ngẩng đầu liếc Anh Dạ một cái, hừ lạnh một tiếng không thèm để ý, nghiêng đầu nhìn thấy Anh Dạ đi cùng một nam tử mặc y phục trắng, nhân tiện nói: “Tề vương điện hạ tại sao cũng tới?”
Tề vương là do Vũ Văn Địch giả trang, Vũ Văn Địch từ nhỏ đi theo Phong Liên Dực nhất cử nhất động đều có thể bắt chước giống y như đúc, ngay cả bước đi đều giống nhau y hệt, bởi vì không ít cao thủ từ một tiếng bước chân mà có thể phân biệt được một người. Lúc ấy, ngay cả Hoàng Bắc Nguyệt cũng bị hắn lừa, huống hồ hiện tại là công chúa Anh Dạ.
“Tề vương nghe chuyện tình các ngươi trên lôi đài, cố ý tới thăm Nguyệt Dạ một chút.” Anh Dạ đứng bên cạnh ‘Phong Liên Dực’ giống như chim nhỏ khép nép, dáng người đáng yêu xinh đẹp cũng có vẻ sinh động.
Lạc Lạc trừng mắt nhìn Anh Dạ, liếc một cái, nói: “ Không lễ phép, sao dám gọi thẳng tên người khác! Ngươi phải gọi là Nguyệt Dạ các hạ!”
“Các hạ!” công chúa Anh Dạ cười “khì khì” một tiếng: “Hắn là gì mà xem như các hạ? Bị một người trong Thánh Huyết cung dễ dàng đ.á.n.h bại, chẳng qua chỉ là triệu hoán sư thất tinh mà thôi!”
“Ngươi không hiểu thì đừng nói lung tung, đó là Nguyệt Dạ các hạ chưa ra tay!” Lạc Lạc mặt đỏ lên giải thích trước mặt “Phong Liên Dực”, giống như càng thêm muốn duy trì sự tôn nghiêm của sư phụ.
“Hay là căn bản không có cơ hội ra tay?” Anh Dạ cười khẩy: “Hắn là người thích ra vẻ, cả ngày mang mặt nạ làm vẻ thần bí, tưởng rằng như thế là có thể thành cao thủ sao? Nực cười! Ngay cả diện mạo chân thực của mình còn không dám đối mặt, vậy mà còn dám gọi “các hạ”.
“Ngươi không biết gì về người khác, dựa vào cái gì mà dám nói ngài ấy như vậy? Ai nói ngài ấy không dám đối diện với diện mạo chân thực của mình, chẳng qua là…..” Lạc Lạc đỏ mắt tía tai đứng lên quát.
“Lạc Lạc thiếu gia!” Vũ Văn Địch không phải là ngu, nhìn động tĩnh Lạc Lạc, ngẫm lại vừa rồi hắn ở trong doanh trướng của Hoàng Bắc Nguyệt ra, nói vậy là đã từng tiếp xúc. Chỉ sợ hắn nhất thời xúc động nói ra cái gì đó, bởi vậy lập tức lên tiếng ngăn cản.
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, hai vị không nên vì thế mà cãi vã, ảnh hưởng đến hòa khí.”
Lạc Lạc cũng ý thức được thiếu chút nữa lỡ miệng, phá hủy chuyện tốt của sư phụ, không khỏi âm thầm cảm kích Tề vương, may mà hắn mở miệng nhanh trước một bước.
“Hừ, quân t.ử không tranh với nữ nhân!” Lạc Lạc hừ một tiếng, nhìn về phía Tề vương nói: “Tề vương, lần này xuất hiện không ít cao thủ, ta thấy lần này đến Thành Tu La, nhất định sẽ rất đặc sắc!”
Vũ Văn Địch gật đầu, khuôn mặt tuyệt sắc thoáng vẻ vui mừng: “Lần này không mong có thể diệt trừ Thành Tu La, nhưng hi vọng có thể đ.á.n.h bọn chúng một trận oanh liệt!”
“Đúng, Thành Tu La rất thần bí, lúc này hy vọng có thể lôi bọn họ từ trong bóng tối ra!” Lạc Lạc nói.
Vũ Văn Địch nhẹ nhàng cười, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: chỉ cần có thể cứu Tề vương là được!
Công chúa Anh Dạ nghe hai bọn họ nói chuyện với nhau, có chút nhàm chán, đi tới một bên, xem doanh địa của Hoàng Bắc Nguyệt, nghiêng đầu một chút, nói: “ Nguyệt Dạ đó rốt cuộc là thế nào, chỉ có mười mấy người mà lại có hai cao thủ, còn có một nữ t.ử đã thua lúc nãy, nghe nói cũng rất lợi hại.”
Hôm nay ở trên lôi đài, trừ A Lệ Nhã, Cát Khắc và A Tát Lôi đều là lấy ưu thế áp đảo để chiến thắng, cho dù cao thủ đã thành danh, nhưng đứng trước mặt bọn họ lại thua một cách t.h.ả.m hại. Nhìn một tiểu đội nhỏ bé chỉ có mười mấy người, lại có hai vị cao thủ như vậy, thật sự khiến người khác giật mình.
Lạc Lạc và Vũ Văn Địch đều biết thân phận của Hoàng Bắc Nguyệt, nghe vậy liếc mắt nhìn nhau, không khỏi cong môi mỉm cười, tính cách Hoàng Bắc Nguyệt phúc hắc cường đại, đi theo nàng sẽ không phải là người yếu.
“Bên người cao nhân ẩn dật, cao thủ nhiều như mây là tất nhiên.” Vũ Văn Địch cười giải thích.
Công chúa Anh Dạ quay đầu lại nhìn hắn, hỏi: “Dực ca ca, ngay cả huynh cũng không biết lai lịch của người này sao?”
Vũ Văn Địch nói: “Cao nhân không thích lộ diện, đây cũng là chuyện thường tình.”
Công chúa Anh Dạ bĩu môi, nói: “Thần thần bí bí, người như thế mà đi theo đến Thành Tu La, không sợ sẽ ngầm biến thành tai họa sao?”
“Công chúa yên tâm, tuy trong Thành Tu La nguy hiểm vạn phần, cho dù là cao thủ cũng không dám giờ trò.” Vũ Văn Địch vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn sắc trời: “Gió nổi lên rồi, chúng ta đi thôi!”
Ngày thi đấu đầu tiên ở lôi đài kết thúc, hai ngày thi đấu sau, không ít cao thủ ở trên lôi đài kịch liệt triển khai đối chiến, làm người ta đại khai nhãn giới! Đây là một cuộc so tài long trọng ở trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp , bởi vì tất cả cao thủ đều tới. Đặc biệt Hồng Liên của Điện Quang Diệu vừa ra, nữ nhân kiêu ngạo này đồng thời khiêu chiến với ba cao thủ tuyệt thế của đệ nhất Phệ Diễm Đoàn lính đ.á.n.h thuê mà vẫn lấy ưu thế áp đảo như cũ.
Người của Điện Quang Diệu vốn không cần tham gia tranh tài, có thể trực tiếp đi theo, nhưng Hồng Liên nghe nói ba đại cao thủ của Phệ Diễm Đoàn lính đ.á.n.h thuê rất lợi hại, có uy danh ở trên đại lục, lập tức đi khiêu chiến. Đám người của Thương Hà viện trưởng muốn ngăn cản nhưng không biết làm sao, khiêu chiến ở trên lôi đài, luật lệ từ xưa đến nay đều như thế, cũng không có gì lạ. Huống chi lúc này tiến công Thành Tu La, bọn họ muốn Điện Quang Diệu trợ giúp, cho nên không thể đắc tội với bọn họ.