Hồng Liên mặc dù oán giận, nhưng trong lòng sao lại không hiểu? Hừ một tiếng muốn nói chuyện với Mặc Liên, vừa quay đầu phát hiện hắn đã đi về phía rừng Chướng Khí!

“Mặc Liên các hạ!” Vũ Văn Địch hô một tiếng, nhưng Mặc Liên căn bản không nghe thấy, chỉ vài bước đã đi vào trong đám chướng khí quỷ bí đầy nguy hiểm trông như sương mù, bóng dáng loáng thoáng đã đi xa.

“Đúng là người không thấy gì cả thì chẳng cần lo lắng mà! Quả nhiên mắt không thấy cho khỏe!” Có lính đ.á.n.h thuê thấp giọng cười rộ lên.

Hồng Liên lạnh lùng liếc mắt qua, những người đó lập tức câm miệng, ai cũng không dám mở miệng nói một chữ!

“Nguyệt Dạ, ngươi không phải đã luyện chế bách độc đan sao? Vì sao còn không chia cho mọi người?” Hồng Liên khó chịu nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, Mặc Liên đã tiến vào, dựa tính cách không biết gì cả của hắn, nhất định sẽ lạc đường ở bên trong, bọn họ tốt hơn là mau ch.óng chạy theo.

Hoàng Bắc Nguyệt hơi ngẩng đầu, b.úng ngón tay, một cái túi gấm to bằng lòng bàn tay được ném tới tay Hồng Liên, Hồng Liên vừa cầm lên, tức thì một cỗ tanh tưởi ập lên mặt! Mùi thối kia thật sự khiến người ta thấy kinh tởm, Hồng Liên lập tức ném túi gấm, giận dữ nói: “Ngươi dám giỡn mặt với ta? Đó là vật gì?”

Hoàng Bắc Nguyệt biếng nhác liếc nhìn nàng một cái, lắc túi gấm trong tay một chút, rồi xoay người đi về phía rừng Chướng Khí, Cát Khắc cùng A Tát Lôi theo sau, Tông Nam dẫn một người khác nhìn thấy bọn họ đi vào trong chướng khí không xảy ra chuyện gì, bởi vậy cũng đ.á.n.h bạo tiến vào theo.

Hồng Liên trợn tròn mắt, quay đầu nhìn đám người Thương Hà viện trưởng cùng Vũ Văn Địch hỏi: “Hắn ta như thế là sao?”

Thương Hà viện trưởng trước giờ không thích nữ t.ử kiêu ngạo cuồng vọng này, hơn nữa ả là người của Điện Quang Diệu, cùng người của Thành Tu La đều không phải thứ tốt lành gì, bởi vậy chỉ hờ hững nói: “Túi gấm này là d.ư.ợ.c liệu Nguyệt Dạ các hạ đặc chế, mang ở trên người có thể phòng ngừa hết thảy độc trùng xâm nhập, hơn nữa mùi của d.ư.ợ.c liệu này có thể làm cho chướng khí tránh né.”

“Bằng thứ buồn nôn này?” Hồng Liên khinh thường nói, “Hắn ta không gạt người chứ, chẳng phải nói có Bách Độc đan sao?”

Thương Hà viện trưởng ngậm miệng không nói, chỉ phất tay một cái, ra lệnh cho đám thủ hạ phát cho mỗi người lính đ.á.n.h thuê một cái túi gấm.

“Nếu Hồng Liên các hạ muốn một thân một mình xông vào như Mặc Liên các hạ thì xin cứ tự nhiên.” Vũ Văn Địch thản nhiên cười nói, trong giọng nói không có bất cứ tính công kích gì, ôn nhu nho nhã tựa như gió xuân.

Hồng Liên bĩu môi, muốn như Mặc Liên, vậy trước tiên phải có thực lực giống như Mặc Liên mới được! Ở trước mặt Mặc Liên, ả có chút mặc cảm, ả tự nhận không có được thực lực như hắn, không thể một mình xông vào rừng Chướng Khí!

Sau khi Hoàng Bắc Nguyệt tiến vào, Vũ Văn Địch cùng Thương Hà viện trưởng cũng dẫn người đi theo, đám lính đ.á.n.h thuê thấy vậy thì rất yên tâm, vội đeo túi gấm lên rồi nhanh ch.óng theo vào.

Hồng Liên không tình nguyện cầm một cái túi gấm, cố nén cơn buồn nôn treo nó ở bên hông, sau đó mang theo vẻ mặt buồn bực tiến vào trong rừng Chướng Khí.

Khu rừng này cũng không lớn, đa số đều là ao đầm, mặt đất có thể bước lên rất ít. Trên đoạn đường thỉnh thoảng cũng có những sinh vật mang theo kịch độc chạy qua, thế nhưng khi ngửi thấy mùi vị tanh tưởi trên người bọn họ thì lập tức lẩn đi mất hút. Lúc đầu mọi người còn có chút nghi ngờ, nhưng đến lúc này đã hoàn toàn tin tưởng vào Hoàng Bắc Nguyệt.

Mặc dù độc vật đã bị mùi hôi xua đuổi đi, thế nhưng chướng khí ác liệt trong rừng vẫn làm mọi người vô cùng chật vật, mà Hoàng Bắc Nguyệt trước mặt vẫn giống như đang đi trên đất bằng, ngay cả giầy cũng không dính chút nước bùn nào.

Trong đám người, ngoại trừ Thương Hà viện trưởng, Tề vương, Hồng Liên và thủ lĩnh của những đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn ra, có rất ít người có thể làm được như vậy.

“Bắc Nguyệt quận chúa, phía trước không xa chính là lối vào của Thành Tu La, nơi đó có mười hai con Linh thú cấp cao bảo vệ, tuy rằng bọn chúng chỉ là Linh thú cấp 12, thế nhưng trên người lại mang theo kịch độc, bởi vậy chưa chắc bọn chúng sẽ sợ mùi hương của túi gấm, cho nên…”

Hoàng Bắc Nguyệt cười nói, đôi mắt cong cong: “Những người phía sau tự nhiên sẽ xử lý đám Linh thú này, chúng ta cứ việc đi về phía trước là được rồi.”

Vũ Văn Địch lộ ra nụ cười ngầm hiểu, xây dựng liên minh lính đ.á.n.h thuê đương nhiên chính là vì mục đích này.

Một trận gió mang theo mùi m.á.u tanh hôi thổi qua, cái mùi này so với mùi hương của túi gấm còn ghê tởm hơn, khiến không ít người có cảm giác buồn nôn! Hoàng Bắc Nguyệt cũng vươn tay che mũi, hơi nhíu mi, Vũ Văn Địch nói: “Là mùi m.á.u!”

Mọi người tăng nhanh cước bộ, từ trong đầm lầy nguy hiểm đi ra ngoài. Khi đi tới cửa vào của Thành Tu La, bọn họ nhìn thấy mười hai cái hang động sụp đổ. Nơi này vốn dĩ được bao bọc trong một bầu không khí âm trầm, quanh cửa hang có dây leo xanh biếc rậm rạp, nào ngờ giờ phút này biến thành một đống đổ nát, khắp nơi đều là m.á.u tươi, còn có t.h.i t.h.ể khổng lồ của mười hai con Linh thú quái dị nằm ngổn ngang trên mặt đất.

“Mười hai con Linh thú bảo vệ!” Vũ Văn Địch thất kinh. Cùng lúc giải quyết hết mười hai con Linh thú, hơn nữa lúc bọn họ ở trong rừng Chướng Khí không hề nghe được một chút tiếng đ.á.n.h nhau nào, điều này nói rõ, đám Linh thú kia hoàn toàn không có năng lực phản kháng, trực tiếp bị g.i.ế.c c.h.ế.t…

Rầm… Một con Linh thú m.á.u chảy đầm đìa bị quăng ra khỏi hang động, theo sau nó là một thiếu niên quỷ dị mặc y bào màu đen. Hắn từ trong hang động chậm rãi đi ra, sắc mặt tái nhợt mang theo vẻ tàn khốc, đóa hoa cát cánh màu đen bên khóe mắt tựa hồ lại càng thêm diễm lệ. Một cỗ khí tức xơ xác tiêu điều khiến lòng người lạnh toát từ trên người Mặc Liên tỏa ra, cái khí chất này hoàn toàn không giống với khí chất quỷ dị lạnh như băng năm xưa. Thần cản g.i.ế.c thần! Phật cản g.i.ế.c Phật! Sát khí sắc bén mà hung tàn khiến đám cao thủ không nhịn được mà lui về phía sau một bước, giống như sợ sát khí trên người hắn làm bị thương. Hắn giống như là Tu La đi ra từ địa ngục vậy, toàn thân tỏa ra hơi thở khát m.á.u, khiến cho bất luận kẻ nào cũng không dám tới gần.

Đôi mắt vô thần không nhìn thấy gì, hắn vẫn âm trầm tiến về phía trước, giống như tất cả những ai dám cản đường hắn, hắn sẽ g.i.ế.c sạch!

“Tên kia, lại bắt đầu…” Mạnh Kỳ Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn về phía Hồng Liên bên cạnh.

Trên mặt Hồng Liên thoáng hiện nét đau lòng, thấp giọng nói: “Mỗi lần như vậy, hắn lại giống như một con dã thú cô độc, không có tình cảm, chỉ biết g.i.ế.c ch.óc.”

Mạnh Kỳ Thiên sửng sốt, tựa hồ không nghĩ tới một Hồng Liên luôn luôn cuồng vọng tự đại cũng có lúc cảm tính như vậy, không khỏi nở nụ cười: “Dã thú chỉ có thể cùng dã thú làm bạn, cho nên hắn chỉ có thể cùng một con dã thú như ngươi ở chung.”

Hồng Liên quay đầu trừng mắt nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng, cái con người này không biết là đang khen hay là đang chê cười nàng đây! Nhưng chẳng sao, những lời như vậy, nàng thích nghe! Dã thú chỉ có thể cùng dã thú ở cùng một chỗ, nàng và Mặc Liên, đều là dã thú!

“Thực lực của Mặc Liên các hạ quả thật là sâu không lường được.” Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười khen một tiếng, giọng nói từ tốn của thiếu niên rất dễ dàng làm trái tim của các thiếu nữ đập thình thịch. Thực lực của hắn, ngay cả Yểm cũng không nhịn được mà phải than thở, như vậy có thể thấy hắn là một cao thủ có thiên phú đến cỡ nào, năm năm trước đã lợi hại như vậy, năm năm sau, sợ rằng còn mạnh hơn.

Ánh mắt Mặc Liên chuyển sang nàng, ánh mắt vô thần, nhưng thần sắc giữa mi tâm lại lạnh như băng. Hoàng Bắc Nguyệt đi lên phía trước cười nói: “Nếu con đường đã thông, vậy chúng ta mau ch.óng đi vào thôi.”

Sau khi mười hai con Linh thú bị tiêu diệt, cửa động thoáng đãng lập tức lộ ra. Đây là một con đường núi âm u nhỏ hẹp, vừa sâu lại vừa tối, cái gì cũng không nhìn thấy, thật không biết bên trong có còn nguy hiểm gì đang ẩn núp hay không.

Chương 237 Thành Tu La - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia