Hoàng Bắc Nguyệt can đảm cẩn trọng, vừa đi vào liền dùng thần thức quan sát chung quanh, lại lấy ra một viên đá phát sáng từ nạp giới ra. Ánh sáng mờ mờ chiếu lên vách đá lồi lõm, bên tai văng vẳng tiếng nước tí tách nhỏ xuống, trên tảng đá phủ kín một tầng rêu xanh êm mịn.

Nàng quay đầu nhìn Mặc Liên đuổi kịp sau lưng, dưới ánh sáng của đá phát sáng, gương mặt tái nhợt của hắn lại càng lộ ra vẻ âm hàn k.h.ủ.n.g b.ố, hơn nữa trên người luôn tỏa ra một loại khí tức g.i.ế.c ch.óc, khiến người phía sau không dám đuổi theo.

“Nơi này có rất nhiều cơ quan, cẩn thận một chút.” Nàng thản nhiên mở miệng. Hai mắt hắn không nhìn thấy gì, mặc dù thực lực rất mạnh, nhưng lại khó lòng phòng bị các loại bẫy rập.

Hoàng Bắc Nguyệt nói xong liền xoay người đi lên phía trước. Mặc Liên ngẩn ra, hơi nghiêng đầu, giống như đang tỉ mỉ phân biệt tiếng nói của nàng. Chân mày hắn hơi nhướng lên, trên khuôn mặt lạnh lùng chợt ánh lên một tia vui mừng rất nhạt, sau đó tăng nhanh cước bộ đuổi theo.

“Nguyệt…” tiếng nói vừa mới ra khỏi miệng, hắn đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu cảm thụ chung quanh, chân mày gắt gao nhíu c.h.ặ.t. Không đúng, phía trước không có ai. Trong bầu không khí âm lãnh có một luồng gió lạnh thấu xương thổi qua, nhưng trong gió lại không có hơi thở của bất luận kẻ nào, thậm chí một chút nguyên khí ba động cũng không có. Một khắc trước, hắn vẫn cảm giác được hơi thở của nàng, vẫn thanh lạnh như xưa. Nó giống như có một tảng đá lớn đ.á.n.h lên n.g.ự.c của hắn vậy, đ.á.n.h đến mức trời rung đất chuyển, thế nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, mọi thứ đột nhiên an tĩnh lại.

Biến mất, lại biến mất… Cảm giác mất mát chợt trào lên trong lòng, hắn không thể miêu tả được tâm tình này, chỉ có thể dùng cặp mắt vô thần nhìn về phía trước, nếu như có thể nhìn được, có lẽ hắn sẽ biết những chuyện vừa mới phát sinh.

Đám người Cát Khắc nhanh chân đuổi theo, nhưng khi đến nơi lại không nhìn thấy ai, bọn họ không khỏi lắp bắp kinh hãi. Sau khi ngẩn ra một lúc, bọn họ mới dùng ánh mắt phẫn nộ quay đầu nhìn Mặc Liên.

“Nguyệt Dạ công t.ử của chúng ta đâu?!”

“Nguyệt?” Mặc Liên căn bản không để ý đến những lời bọn họ nói, nhưng vừa nghe được một chữ “nguyệt”, hắn lập tức giật mình.

“Chúng ta đang hỏi ngươi đấy! Ngươi đã làm cái gì rồi hả?” A Tát Lôi không có cách bảo trì suy nghĩ tỉnh táo, lập tức lớn tiếng quát.

“Các ngươi hô to gọi nhỏ cái gì? Mặc Liên không nói lời nào, các ngươi đều cho rằng hắn dễ bắt nạt có phải không?” Hồng Liên cũng mau ch.óng bước tới, hung ác nhìn chằm chằm vào Cát Khắc cùng A Tát Lôi.

Nét mặt Cát Khắc tràn ngập vẻ giận dữ, nói: “Người này khẳng định đã làm cái gì đó khiến Nguyệt Dạ công t.ử của chúng ta biến mất!”

Hồng Liên cười khẩy: “Vậy cũng chỉ trách hắn quá xui xẻo, thực lực quá yếu mà thôi!”

“Ngươi!!!” Cát Khắc giận dữ, đang định chạy tới lý luận thì Thương Hà viện trưởng cùng Vũ Văn Địch lại lại tiến lên, nói: “Đừng ầm ĩ nữa! Nơi này có gì đó rất cổ quái.”

Sắc mặt Vũ Văn Địch trở nên ngưng trọng: “Hai đoàn lính đ.á.n.h thuê ở phía sau cũng đột nhiên biến mất rồi.”

“Vì sao? Bọn họ đi đâu rồi?” Cát Khắc lo lắng hỏi.

Sau khi nghe thấy Hoàng Bắc Nguyệt cũng mất tích, trong lòng Vũ Văn Địch liền lo lắng không thôi, Thành Tu La này khắp nơi đều tràn ngập bẫy rập quỷ dị, vô cùng hung hiểm, nếu một mình xông vào, cho dù nàng có là một cao thủ lợi hại bao nhiêu đi nữa thì cũng sẽ gặp phải tai ương. Hơn nữa, nếu nàng không cẩn thận kinh động đến Âm Hậu đang ngủ say, như vậy lại càng bi t.h.ả.m rồi…

“Chỗ này quá mức nguy hiểm, chúng ta hãy lui ra ngoài bàn bạc kế hoạch chi tiết trước đi.” Thương Hà viện trưởng trầm ngâm một lúc rồi mở miệng, dù sao trước khi tới bọn họ cũng đã biết rõ bản đồ của Thành Tu La, chỉ là do chưa có người nào đi vào nên mới không biết rõ tình huống chi tiết bên trong. Bọn họ căn bản không biết nơi này lại quỷ dị như vậy!

Cát Khắc nói: “Thương Hà viện trưởng, vậy còn công t.ử của chúng ta thì sao…”

“Ngài ấy không phải rất lợi hại sao? Lợi hại thì còn sợ cái gì nữa? Hơn nữa, chẳng may hắn c.h.ế.t đi, các ngươi liền có thể tự do rồi, không cần phải làm người hầu nữa, điều này thật tốt nha.” Hồng Liên hả hê cười rộ lên.

Cát Khắc cùng A Tát Lôi hung hăng trừng mắt nhìn Hồng Liên.

Thương Hà viện trưởng nói: “Hai vị, Nguyệt Dạ các hạ đã từng giúp đỡ chúng ta, bởi vậy lần này chúng ta đương nhiên phải cứu ngài ấy, nhưng lúc này chúng ta chưa biết rõ về con đường phía trước, nếu như tùy tiện xông vào, chỉ sợ toàn quân bị diệt, đến lúc đó một người cũng không cứu được, ta thấy tốt nhất chúng ta cứ ra ngoài lập kế hoạch trước đi.”

Thương Hà viện trưởng nói rất có lý, cho dù bọn họ lo lắng, cũng không thể bắt tất cả mọi người trong liên minh lính đ.á.n.h thuê phải mạo hiểm đi vào một địa phương không hề biết rõ như thế này. Cát Khắc lúc trước đã được Hoàng Bắc Nguyệt giao phó cho trách nhiệm nặng nề, hắn biết chỉ khi chính mình bình tĩnh thì mới có thể giúp cho A Tát Lôi tỉnh táo, bởi vậy liền gật đầu nói: “Thương Hà viện trưởng nói đúng, A Tát Lôi, chúng ta đi ra ngoài trước đi.”

“Không được! Chúng ta sao có thể để vương một thân một mình trong này được? Chúng ta không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì, một mình vương làm sao có thể đối phó với cả Thành Tu La đây?” A Tát Lôi tính tình quật cường, kiên quyết không chịu đi ra ngoài.

Hồng Liên nhìn sự trung thành đến nực cười của bọn họ, đang muốn mở miệng cười nhạo thì chợt nghe Mạnh Kỳ Thiên hô lên một tiếng: “Mặc Liên tôn thượng! Ngươi đi đâu vậy?”

Hồng Liên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Mặc Liên vừa rồi còn đang đứng bên cạnh mình đã chạy như bay về phía trước, nhanh ch.óng biến mất trong bóng tối âm u.

“Hắn…hắn lại đi đâu nữa vậy?” Hồng Liên choáng váng, sau đó cả giận nói: “Cái người này, lại bắt đầu chạy loạn nữa rồi!”

Mạnh Kỳ Thiên cũng bất đắc dĩ, Mặc Liên là loại người thích âm thầm bỏ đi, thực lực của bọn họ làm sao có thể cản hắn lại được đây?

“Quên đi, lấy thực lực của Mặc Liên tôn thượng, cho dù không thể phá huỷ Thành Tu La thì cũng có thể tự bảo vệ mình.” Hồng Liên hung hăng dậm chân: “Cái người này! Thật là đáng ghét!”

Chương 238 Thành Tu La - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia