Hoàng Bắc Nguyệt đi về phía trước mấy bước liền có cảm giác bất thường, phía sau không còn hơi thở con người, hơn nữa nguyên khí phát ra từ trên người đám cao thủ cũng biến mất trong nháy mắt.
Nàng quay đầu lại nhìn thì phát hiện, Mặc Liên vừa rồi còn cách nàng không xa bây giờ cũng biến mất, hơn nữa phía sau chỉ có một cái hành lang trống rỗng, ngoài ra không còn cái gì khác. Không gian như tự dịch chuyển. Thành Tu La này không ngờ lại thần kỳ đến thế.
Trong tiềm thức nàng đã biết đây không phải là không gian tự dịch chuyển, vì nếu đúng là nó, vậy thì thân thể nhất định sẽ có cảm giác. Năm đó nàng đã tự mình thể nghiệm qua cảm giác rơi vào không gian dịch chuyển khi ở tam giác Bermuda rồi, loại cảm giác này nàng vẫn còn nhớ kỹ, không thể có chuyện không một tiếng động chuyển qua một cái không gian khác như thế này được.
Nếu vậy… trong đầu Hoàng Bắc Nguyệt liên tục tính toán, sau đó, khóe miệng nàng nhếch lên. Đây là một trận pháp, lợi dụng nguyên lý Ngũ Hành Bát Quái khiến người khác bị mê hoặc.
Lực lượng của Ngũ Hành không thể khinh thường, nó thiên biến vạn hóa, cao thâm khó dò, căn bản không thể dùng lẽ thường để phỏng đoán được. Mặc dù nàng biết được nguyên nhân mình bị vây khốn là do trận pháp, thế nhưng trước mắt nàng cũng không có biện pháp gì để thoát ra. Trong trận pháp luôn luôn có mắt trận, tìm được mắt trận thì có thể phá trận, đáng tiếc, nàng lại hiểu biết rất ít về Ngũ Hành. Hơn nữa, Thành Tu La có thể duy trì thần bí như thế liên tục mấy trăm năm, như vậy khẳng định bên trong phải có chỗ đặc thù, nếu trận pháp này có thể dễ dàng phá giải, vậy Thành Tu La sợ rằng đã sớm bại lộ trong mắt người đời.
Đi về phía trước mấy bước, Hoàng Bắc Nguyệt liền dừng lại, sau khi liếc nhìn xung quanh, nàng mới triệu hồi Chi Chi từ trong không gian Linh thú ra. Chi Chi là Linh thú hệ ảo thuật, có thể lấy năng lực đặc thù để chế tạo ra cảnh ảo, không biết nó có biện pháp gì mang nàng đi ra ngoài hay không.
Chi Chi nhìn trái nhìn phải, nghiêng đầu suy nghĩ trong chốc lát, sau đó nó chớp chớp đôi mắt to, cố tình lộ ra vẻ đáng yêu. Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy cười cười, vươn tay nhéo nhẹ lên khuôn mặt của nó: “Đừng có làm ra vẻ đáng yêu nữa, nơi này chỉ có một mình ta, ta sẽ không xiêu lòng đâu.”
Chi Chi không thể làm gì khác hơn ngoài việc ủ rũ cúi đầu, đột nhiên, cọng hành trên đầu chợt dựng thẳng, nó “chi nha” một tiếng, trên gương mặt tròn trịa lộ ra vài phần dữ tợn, nhe răng nhếch miệng nhìn về phía bên kia.
Thú Chức Mộng có xuất thân từ Thành Tu La, bọn nó hiểu về Thành Tu La nhiều hơn bất kì ai hết, Chi Chi vừa kêu, không khí trước mặt đột nhiên d.a.o động, trên vách núi mơ hồ lộ ra một cái bóng. Hoàng Bắc Nguyệt nắm lấy thời cơ, Tuyết Sắc Chiến Đao lập tức xuất hiện trong tay, lặng lẽ vung lên một đường cong hoàn mỹ. Một đạo hàn băng hình bán nguyệt cấp tốc đ.á.n.h tới phương hướng không khí vừa mới d.a.o động!
“Chi nha chi nha!” Tiếng kêu t.h.ả.m liên tiếp vang lên, hai con thú Chức Mộng lớn bằng trái dưa hấu bị hàn băng đ.á.n.h trúng chạy ra.
Hoàng Bắc Nguyệt định đuổi theo, không ngờ bị Chi Chi gắt gao kéo ống tay áo lại lại. Nàng quay đầu lại liền nhìn thấy vẻ mặt khẩn cầu của Chi Chi.
“Ta sẽ không làm tổn thương đến đồng loại của ngươi đâu.” Hoàng Bắc Nguyệt cười xách Chi Chi lên, lắc lư nó trong không khí: “Ngươi hỏi bọn nó, xem bọn nó có biết Phong Liên Dực đang ở đâu hay không?”
Chi Chi lập tức mặt mày hớn hở nhảy xuống, lúc lắc cái m.ô.n.g đi tìm đồng bạn của nó, sau một lúc chi nha chi nha trao đổi, Chi Chi đã trở về, tinh tế dùng cánh tay nhỏ bé chỉ chỉ phía trước, mãnh liệt nháy mắt với Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt để Chi Chi lên trên vai, rất nhanh đi về phía trước. Có thú Chức Mộng, đi lại trong Thành Tu La sẽ nhanh hơn nhiều, bên ngoài Thành Tu La có cảnh ảo và đầy bẫy rập, mà cảnh ảo là thứ các vị cao thủ rất sợ hãi, dù bọn họ có mạnh đến đâu nhưng đối mặt linh thú hệ ảo thuật cũng không thể làm gì được. Cho nên lần đi rèn luyện ở rừng rậm Phù Quang, ngay cả Nam Cung trưởng lão cũng trúng chiêu của thú Chức Mộng.
Lúc này đây có Chi Chi, không biết tại sao các thú Chức Mộng khác không dám tới gần, trốn ở một bên len lén nhìn bọn họ, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng âm thầm kỳ quái, chẳng lẽ Chi Chi còn có lai lịch gì đó không tầm thường? Điểm này nàng chưa tìm hiểu qua, bởi vì không hiểu ngôn ngữ của Chi Chi nên không có cách nào trao đổi. Tuy nhiên hiện tại quên đi, loại chuyện này sau này sẽ biết.
Nửa canh giờ sau, nàng đã tiến vào sâu trong Thành Tu La, rất kỳ quái chính là, trừ mấy thú Chức Mộng ở ngoài, không hề gặp người nào. Thậm chí ngay cả quái vật cũng không nhìn thấy một con. Sao lại thế này? Thành Tu La rộng lớn sao có thể vắng vẻ như vậy?
Không có ánh sáng, đoạn đường đi đến nơi này đều là khung cảnh âm u, chỉ có vài ngọn đèn dầu lập lòe trong bóng tối yên tĩnh, nàng bước đi nhẹ nhàng, bởi vậy trừ tiếng thở của chính mình ra tựa hồ tiếng không nghe được tiếng động gì khác. Ngẩng đầu, men theo ánh sáng mờ ảo có thể nhìn bốn phía trên vách tường đều có những pho tượng với hình thù vô cùng kỳ quái, dữ tợn k.h.ủ.n.g b.ố, từng đôi mắt giống như nhìn chằm chằm vào người khác. Nếu không phải nàng có tố chất tốt, người bình thường chứng kiến mấy thứ này tuyệt đối sẽ bị hù dọa c.h.ế.t khiếp!
Chi Chi lui ở trong hõm vai của nàng, ôm tóc nàng sợ đến run lập cập, hàm răng va vào nhau. Hoàng Bắc Nguyệt không khỏi buồn cười, Vì sao những thú Chức Mộng vừa nãy lại sợ Chi Chi chứ?
Đang nghĩ tới, phía trước đột nhiên vang lên âm thanh sàn sạt, hình như là một con rắn đang bò trên mặt đất, hơn nữa nghe động tĩnh này, là một con rắn vô cùng lớn!
Hoàng Bắc Nguyệt lập tức lắc mình đến phía sau một cái cột, không một tiếng động cầm một cái phù ấn ở trong lòng bàn tay.
Sàn sạt sa - Sau một trận động tĩnh, liền nghe thấy có tiếng nữ t.ử nói. “Âm Hậu còn chưa tỉnh sao? Vương đã ba ngày không ăn gì rồi, hay là tỷ tỷ đi nói cho Âm Hậu một tiếng đi.”
Tiếng đuôi rắn trườn trên mặt đất vang lên, một lúc lâu sau, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Âm Hậu đang bế quan, không ai được phép quấy rầy, ngươi muốn c.h.ế.t sao?”
“Nô tỳ không dám.” Nàng kia lập tức sợ hãi nói.
Sàn sạt sa tiếng đuôi rắn xa dần. Hoàng Bắc Nguyệt từ sau cây cột lặng lẽ nhìn ra, chỉ thấy một thân hình yểu điệu, là một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp mộng ảo từ phía thông đạo đi đến. Thiếu nữ kia liếc mắt một cái cũng giống như có thể mê hoặc lòng người, hai con mắt tinh tế thật dài cực kỳ giống hồ ly. Sắc mặt cô ta ưu sầu đi từ hướng thông đạo chuyển sang bên kia, quay lưng về phía Hoàng Bắc Nguyệt, một cái đuôi lông xù từ trong váy vươn ra, buông thõng ở sau người, lúc ẩn lúc hiện vô cùng linh hoạt. Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, thứ gì thế này?
Đuôi hồ ly? Nàng tỉ mỉ nhìn, có quần áo che, cái đuôi kia không biết là thật hay giả, tuy nhiên ở nơi như thế này, những thứ cổ quái Tây Đông đều có, nàng cũng không kinh ngạc, liền yên lặng đuổi theo thiếu nữ kia.
Thiếu nữ kia vừa đi vừa nói nhỏ điều gì đó, trong tay bưng chén đĩa, bộ dáng vô cùng sầu não. “Sao vương lại không ăn gì? Người không đói sao?”
Đến khi đuổi kịp mới biết hóa ra nàng đang nói thầm, Hoàng Bắc Nguyệt bĩu môi, thiếu nữ hồ ly bỗng dừng chân lại, rất nhanh xoay người!
Cũng may là động tác của Hoàng Bắc Nguyệt nhanh ch.óng, quay mũi chân một chút, thân thể bay lên không, áp vào trên nóc nhà, ánh mắt như ưng, nhìn chằm chằm thiếu nữ hồ ly, trong lòng không dám buông lỏng một chút nào. Bước đi của nàng nhẹ nhàng, trên người không phát ra chút nguyên khí nào, còn bị thiếu nữ hồ ly kia nghe được động tĩnh, quả nhiên người nào trong Thành Tu La cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ!
“A? Không có ai.” Thiếu nữ hồ ly thì thào nói, rồi xoay người tiếp tục đi lên phía trước.
Lần này Hoàng Bắc Nguyệt cũng không dám khinh thường nữa, cố ý cách xa một chút, chậm rãi đi theo, ngọn đèn trong Thành Tu La u ám, giống như có một tầng sương mù mỏng ngăn cản tầm mắt. Tuy nhiên khi nàng ở hiện đại trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, ở trong không gian tối đen cũng có thể thấy mọi vật, sương mù này không làm khó được nàng, chỉ tăng thêm cảnh giác hơn đối với Thành Tu La.
Thoạt nhìn thì thấy địa vị của thiếu nữ hồ ly này không cao, vừa rồi bị nữ t.ử kia nói vài câu, có thể thấy được chỉ là nha hoàn. Nhưng nha hoàn cũng có thể nhận thấy được sự tồn tại của nàng, không khỏi thật làm người ta giật mình!