Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 24 Đại Hội Đấu Giá (4)

Tiêu Vận ư? Chà chà, cả Tiêu Vận cũng đến sao? Nàng nhớ rõ bản thể nguyên khí của Tiêu Vận là Băng, mà thuộc tính này kết hợp với thuộc tính Lôi cũng không sinh ra hiệu quả quá lớn, chỉ có thể tăng lực sát thương lên một chút mà thôi.

Tốn tiền chỉ để mua một con linh thú thuộc tính Lôi cũng không hiệu quả với ả, Tuyết di nương đúng là sủng ả lên tận trời rồi. Cũng phải thôi, mẹ con ả đang quản lý việc thu thuế của quận Thanh Hà mà, hừ, cầm tiền của nàng tiêu xài thoải mái quá đi chứ.

“2500 vạn kim tệ!” giọng nói của Tiêu Vận vừa dứt thì giọng của công chúa Anh Dạ lập tức vang lên. Nàng đã thấy được gia quyến họ Tiêu bên trong phòng khách quý.

Công chúa Anh Dạ cười rộ lên: “Hóa ra là thứ nữ Tiêu Vận của phủ Trưởng công chúa. Ngươi cũng thích con linh thú này sao? Vậy cùng bản công chúa đấu giá đi”.

Hai chữ “thứ nữ” chạm vào lòng tự ái của Tiêu Vận, sắc mặt nàng lúc trắng lúc xanh, xem ra đã tức giận đến cực độ rồi. Tuy nhiên đối phương là công chúa, nàng không thể làm gì khác trừ việc cười gượng hai tiếng.

“Kính mongcông chúa điện hạ nương tay.”

“Ta không muốn nương tay, ta mà thua một thứ nữ thì ngày mai đi học bị chê cười c.h.ế.t mất”.

Hoàng Bắc Nguyệt nghe được trong lòng vô cùng thoải mái. Hóa ra công chúa Anh Dạ này trời sinh cao ngạo và thích châm chọc người khác như vậy, mỗi một câu đều chọc thẳng vào nỗi đau của Tiêu Vận, thực sự là rất có ý tứ!

Nàng có thể tưởng tượng được vẻ mặt bây giờ của Tiêu Vận, chắc chắn biểu tình rất đặc sắc đây.

Tiêu Vận gượng cười, đúng lúc này, giọng nói của Cầm di nương cũng vang lên: “Nhị tiểu thư, con tranh giành vớicông chúa điện hạ sao được? Một thứ nữ như con nếu nếu làmcông chúa điện hạ mất mặt thì Hoàng Thượng sẽ mất hứng đấy, phụ thân con ở trong triều liền sẽ gặp tai ương nha”.

“Làm gì có chuyện đó, chỉ trò đùa của mấy đứa trẻ, Hoàng Thượng mất hứng làm sao được?” Tuyết di nương dè dặt nói.

“Ái chà, trò đùa sao? Tuyết tỷ tỷ không biết công chúa Anh Dạ là hòn ngọc quý trên tay Hoàng Thượng sao?” Cầm di nương cay nghiệt nói: “Có phải không lão gia?”.

Tiêu Viễn Trình giọng nói nghiêm túc nói: “Vận nhi, ngươi là thuộc tính Băng, muốn linh thú thuộc tính Lôi làm cái gì!”.

Hắn cũng có chút tiếc nuối, Tiêu Vận thiên phú tốt như vậy nếu thu phục được đầu Nhện Đỏ kia nhất định sẽ có trợ giúp rất lớn, nhưng nếu phải cùng công chúa Anh Dạ tranh giành thì tốt nhất vẫn nên bỏ qua thì hơn.

“Cha !” Tiêu Vận làm nũng: “Cha đã đồng ý mua con Nhện Đỏ cho con mà!”.

“Vận nhi, đừng bướng bỉnh nữa, một con Nhện Đỏ mà thôi, phụ thân của con thương con như thế chắc chắn sẽ tìm thứ khác cho con” - Tuyết di nương vội nói đỡ.

Mấy câu nói lúc nãy của Cầm di nương quả thật đều đ.â.m vào chỗ đau của Tiêu Viễn Trình. Từ khi Trưởng công chúa qua đời, thái độ của Hoàng Thượng đối với Tiêu Viễn Trình càng ngày càng lãnh đạm. Vì tiền đồ tương lai mà suy nghĩ thì tốt nhất bây giờ không nên làm Hoàng Thượng mất hứng.

Nghe thấy động tĩnh bên kia, Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng nở hoa. Nếu biết bọn họ cũng tới thì nàng  gài bẫy một chút.

Trong đầu linh quang chợt lóe, Hoàng Bắc Nguyệt ngoắc ngoắc tay gọi Lạc Lạc tới gần. Lạc Lạc gương mặt thanh tú đỏ lên, cúi đầu để Hoàng Bắc Nguyệt ghé vào lỗ tai hắn nói mấy câu.

Hắn chợt ngửi được một mùi hương thơm thoang thoảng, là mùi hương trên cơ thể của thiếu nữ, xen lẫn chút mùi d.ư.ợ.c liệu.

Trong lòng hắn hoảng hốt, hóa ra Hí Thiên đại nhân là nữ!

Tuy rằng trong thành Lâm Hoài đồn rằng đó là ma nữ tóc đỏ cửu tinh Triệu hoán sư nhưng Lạc Lạc vẫn không thể tin được Hí Thiên đại nhân lợi hại như vậy lại là nữ nhi.

Hơn nữa, dường như trên người nàng vẫn còn thoang thoảng mùi thơm của xử nữ……

Hai chữ “xử nữ” xông vào trong đầu làm đỏ ửng khuôn mặt đang nghiêm chỉnh của Lạc Lạc.

“Được chứ ?” Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, sửng sốt nhìn gương mặt tuấn tú đỏ bừng của hắn: “Lạc Lạc thiếu gia, ngươi làm sao vậy?”

“Không, không có gì!” Lạc Lạc vội vàng cúi đầu chữa thẹn nói: “Ta lập tức đi chuẩn bị cho ngài !”

Hắn vội vàng chạy đến nỗi suýt tông vào khung cửa, đi đường thì chân nọ xọ chân kia suýt ngã. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thấy có chút lo lắng.

Đứa nhỏ này làm sao vậy nhỉ?

Bỏ việc đó ra khỏi đầu, nàng tập trung vào phòng đấu giá. Lúc này đang  ở giai đoạn gay cấn nhất rồi. Càng ngày càng ít người tham dự đấu giá, mà biên độ tăng lên của giá cả cũng đã giảm dần.

6.000 vạn kim tệ!” giọng nói lanh lảnh của công chúa Anh Dạ vừa vang lên, phòng đấu giá rơi vào im lặng.

Không ai dám cùng công chúa đối nghịch, nhưng sự mê hoặc của linh thú cũng không kém chút nào! Thật là tiến thoái lưỡng nan!

An quốc công âm hiểm cười cười, chậm rãi giơ lên bài t.ử trong phòng khách quý.

” 6500 vạn kim tệ!”

Trên mặt Lôi Lỵ Tơ lộ ra nụ cười làm cho nam nhân hồn siêu phách tán: “An quốc công ra giá 6500 vạn kim tệ, còn có ai ra giá cao hơn không?”

Lập tức xuất ra 500 vạn kim tệ, ra tay thật lớn, không hổ là An quốc công a!

Anh Dạ cũng không kém, thoải mái hô lên: ” 7000 vạn kim tệ !”

An quốc công lông mày thoáng run rẩy, song vẫn phi thường trấn định giơ bảng: “7200 vạn kim tệ!”

“7500 vạn kim tệ!” công chúa Anh Dạ không lùi một phân.

An quốc công trong lòng đã bắt đầu c.h.ử.i đổng, nha đầu Anh Dạ này muốn linh thú thuộc tính Lôi làm gì? Tự dưng chen ngang phá vỡ kế hoạch của hắn!

Tuy nhiên 7500 vạn kim tệ mà thôi, tiền bạc đối với phủ An quốc công căn bản không thành vấn đề. Cái bọn họ cần chính là thực lực! Thực lực càng mạnh càng tốt!

Nội tâm của lão già này bắt đầu gợn sóng, dã tâm nổi lên: “7800 vạn kim tệ!” An quốc công tiếp tục giơ bảng.

Lúc này, một gã sai vặt chạy vào phòng khách quý của công chúa Anh Dạ, cung kính thì thầm mấy câu với Thái t.ử Chiến Dã. Sau khi nghe xong, Chiến Dã ngẩng đầu lên, hướng Hoàng Bắc Nguyệt nhìn một cái. Hoàng Bắc Nguyệt hơi giơ giơ chén trà, Chiến Dã thấy vậy cũng gật đầu, lập tức kéo lại công chúa Anh Dạ đang muốn ra giá tiếp.

Động tác nhỏ này của Hoàng Bắc Nguyệt đã bị Tiết Triệt nhìn thấy, trong lòng hắn trở nên kích động.

Hí Thiên đại nhân quả nhiên muốn giúp hắn!

Một vị cửu tinh Triệu hoán sư coi trọng hắn như vậy, hắn nhất định phải giành được con Nhện Đỏ này.

Công chúa Anh Dạ bị Chiến Dã nói vài câu, bĩu môi buồn bực nhưng cũng không tiếp tục đấu giá nữa.

Bởi vậy sau đó cạnh tranh với nhau chỉ còn lại An quốc công cùng một vài thế lực tiền tài dư dả. Nhưng An quốc công của cải hùng hậu không sánh nổi, mỗi lần ra giá đều thêm vào mấy vạn kim tệ, đối thủ cũng chỉ trố mắt nhìn.

Số người tham gia đấu giá dần dần ít đi, giá cả cuối cùng dừng lại ở mức 9900 vạn kim tệ.

9900 vạn, cái giá này tuy có chút vượt ra khỏi dự tính của An quốc công, nhưng vẫn có thể tiếp thụ được.

“9900 vạn kim tệ, còn có ai ra giá cao hơn không?” Lôi Lỵ Tơ cười híp mắt nhìn mọi người trên đài, sau một phen đấu giá, không ít người trên trán đều đầy mồ hôi.

9900 vạn kim tệ, số tiền lớn như vậy, thậm chí có thể mua được nhiều vật liệu cao cấp để cho nàng thử nghiệm, không sợ lãng phí hay thiếu tiền nữa rồi.

Từ giá khởi đầu là 800 vạn, một lúc lên tới 9900 vạn, cái giá này khiến nàng vô cùng hài lòng.

Thấy nữ đấu giá sư Lôi Lỵ Tơ sắp gõ chùy định giá, An quốc công mới lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, nâng chén trà lên nhàn nhã uống.

“Cấp mười một Nhện Đỏ, cuối cùng cũng đã đến tay…” Tiết Triệt thì thào nói, nhìn trân trân vào con Nhện Đỏ sắp vào tay kia.

Nhưng lúc này bỗng nhiên một giọng nói nhã nhặn vang lên: “10.000 vạn kim tệ”.

An quốc công phun ngụm trà trong miệng ra ngoài, hai con mắt híp lồi ra.

Là ai!

Lôi Lỵ Tơ trong giọng nói đã tràn ngập kích động: “Tiêu Dao vương ra giá 10.000 vạn kim tệ, còn có ai ra giá cao hơn không?”

Gương mặt quyến rũ của Lôi Lỵ Tơ chậm rãi hiện lên nét đỏ ửng mê người, ánh mắt tràn ngập ngưỡng mộ nhìn phòng khách quý số mười sáu, cũng là nơi vị cẩm bào công t.ử đang ngồi. Tay hắn cầm quạt giấy khẽ phe phẩy, vài sợi sợi tóc đen lướt qua đôi con ngươi ấm áp như gió xuân, vẻ mỉm cười thản nhiên hiện ra trên môi hắn, hờ hững nho nhã, ngay cả hoa mai trang trí bên cửa sổ cũng mất đi vẻ ưu nhã vốn có.

Chương 24 Đại Hội Đấu Giá (4) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia