Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 25 Đại Hội Đấu Giá (5)

Ánh mắt dịu dàng nhàn nhạt đảo qua mọi người, cuối cùng rơi vào trên mặt An quốc công mập mạp kia.

“Đa tạ An quốc công đã nhường”.

Một nụ cười như vậy khiến Hoàng Bắc Nguyệt thoáng thất thần dù đã thấy qua đủ loại quý tộc thượng lưu kiếp trước.

Tên gọi Tiêu Dao vương quả nhiên không phải là giả, phong thái ưu nhã kia quả thực đủ tiêu d.a.o.

Sau lưng hắn, Phong Liên Dực càng hờ hững. Trong phòng khách quý không biết từ khi nào đã có thêm một bộ bàn cờ, hắn đang quay lưng về phía mọi người nghiên cứu quân cờ, dường như mọi việc trong phòng đấu đều không có quan hệ với hắn.

An quốc công trên khuôn mặt béo núc lộ ra nụ cười khó coi, lạnh lùng nói: “Tiêu Dao vương thân là Luyện d.ư.ợ.c sư, không biết muốn con Nhện Đỏ làm gì?”

Tiêu Dao vương cười nhạt: “Bổn vương nghe nói cho dù không phải là Triệu hoán sư thì vẫn có thể cùng Nhện Đỏ ký khế ước. Bổn vương là Luyện d.ư.ợ.c sư, thân thủ không tốt, hi vọng con Nhện Đỏ này có thể bảo vệ bản vương an toàn”.

Thật nực cười! An quốc công trên mặt co giật kịch liệt!

Hắn là Luyện d.ư.ợ.c sư đứng đầu đại lục Tạp Nhĩ Tháp, bao nhiêu cao thủ muốn xách giày theo còn không được, hắn có nguy hiểm gì chứ? Tên tiểu t.ử họ Tống đáng c.h.ế.t này, đây rõ ràng là muốn đối địch với hắn mà.

Hắn phải có được Nhện Đỏ, làm sao có thể nhường lại cho người khác được?

11.000 vạn kim tệ!” An quốc công khí thế kinh nhân, kiêu ngạo hừ một tiếng. Ra giá cao như vậy, cho dù là toàn bộ Nước Nam Dực cũng không có mấy người làm được. 

Nhưng An quốc công có lẽ là tức giận đến váng đầu rồi, hình như hắn quên rằng Luyện d.ư.ợ.c sư cũng là nghề nghiệp hái ra tiền nha.

Tiêu Dao Vương bình thản nhàn nhã, nhẹ lay động quạt giấy: “12000 vạn kim tệ”.

“13.000 vạn !” An quốc công không hề yếu thế.

Mọi người nghe xong đều líu lưỡi, đúng là đám người có tiền a, mỗi lần tăng giá đều là 1.000 vạn.

Mặc kệ An quốc công ra giá thế nào thì Tiêu Dao vương vẫn theo sát phía sau rồi vượt qua hắn, khiến cho gương mặt béo múp của An quốc công vặn vẹo liên tục.

Giơ tay lau mồ hôi trên trán, trong lòng nghĩ: “Lần này chơi không lại tên tiểu t.ử họ Tống này rồi, chi bằng…”

An quốc công vừa định buông tha, Tiết Triệt đã vội vàng nói: “Cha, con Nhện Đỏ này thuộc tính Lôi giống con, nếu có được nó sẽ như hổ thêm cánh. Tới lúc đó, thực lực của chúng ta sẽ nâng lên một cấp bậc mới”.

An quốc công nghe xong cũng âm thầm nuốt nước miếng, hắn sao lại muốn bỏ chứ, chỉ là tình hình bây giờ hắn không đấu lại Tống Bí. Hiện tại giá tiền sắp lên đến 20.000 vạn kim tệ rồi, đây cũng không phải là một con số nhỏ, An quốc công phủ mặc dù có tiền nhưng nếu cứ tiếp tục tăng giá như thế, e rằng sẽ không mua được mất. Mà Tiêu Dao vương bên kia vẫn thong dong tự tại, lông mày chưa hề nhíu một cái, tức c.h.ế.t đi được.

“Vương gia, điện hạ đã đi xong nước cờ, chỉ chờ ngài”.

Vũ Văn Địch hộ vệ bên người Phong Liên Dực hướng Tống Bí thấp giọng nói.

Tống Bí cười cười trở về quan sát bàn cờ. Hắn nhanh ch.óng hạ xuống một quân rồi lại tiếp tục đến bên cửa sổ tranh giá.

Nhìn thấy cảnh này, An quốc công tức giận đến râu mép cũng lệch đi!

Tiêu Dao vương khốn kiếp này rốt cuộc là có âm mưu gì vậy ? Chẳng lẽ là cố ý đùa giỡn hắn cho vui có phải không?

Hừ ! Dám chơi đùa hắn ư ? Hắn cũng không phải ngồi không đâu! Ngươi muốn giá cao, ta liền cho ngươi giá cao!

“25.000 vạn kim tệ!” An quốc công đột nhiên hét lên, sau đó dương dương đắc ý nhìn Tiêu Dao vương. Ngươi có ngon thì tăng tiếp đi, con Nhện Đỏ này lão t.ử hôm nay có thể không cần nhưng ta tiền thì ta nhất định phải khiến ngươi nhả ra thật nhiều.

Con số khổng lồ vừa được kêu lên, toàn bộ phòng đấu giá lập tức nghị luận sôi nổi.

“25000 vạn kim tệ! An quốc công ra tay cũng quá lớn đi!

Đông đảo ánh mắt đều nhìn về An quốc công rồi lại chuyển qua Tiêu Dao vương.

Thân là Luyện d.ư.ợ.c sư, hàng năm không biết có bao nhiêu người đem núi vàng núi bạc đi cầu hắn luyện d.ư.ợ.c. Của cải của hắn quả thực không đếm xuể, chỉ là 25.000 vạn kim tệ thôi, đối với hắn chỉ là số lẻ không đáng nhắc tới.

Trong lòng mọi người đã chuẩn bị tâm lý sẵn, chỉ chờ hắn tiếp tục hét giá lên mà thôi.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhìn về phía Tiêu Dao vương, người này thoạt nhìn cũng không giống như đang rất cần con Nhện Đỏ kia. Nếu vậy thì chắc hẳn là muốn bẫy người rồi.

Hả, bẫy người ư?

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi nở nụ cười, người này thật là thú vị.

“An quốc công quả nhiên là xuất thủ hào phóng, 25.000 vạn kim tệ, thôi thôi, bản vương luôn sống cần kiệm, linh thú xa xỉ như vậy bản vương mua không nổi!”

Tiêu Dao vương bỗng nhiên giương quạt giấy lên, tác phong nhanh nhẹn, hướng về phía An quốc công ôn nhã cười: “Chúc mừng An quốc công mua được con linh thú quý hiếm này, từ nay về sau Nước Nam Dực lại có thêm một vị cao thủ rồi!”

Nghe như vậy, An quốc công biết mình bị tên Tiêu Dao này đùa bỡn. Hắn tức điên lên, thiếu mức vỡ tim mà c.h.ế.t ngay tại chỗ. Vốn chỉ cần 10.000 vạn kim tệ đã có thể thu vào tay, ai dè lại bị tên trời đ.á.n.h này ngốn thêm 15.000 vạn kim tệ nữa!

15000 vạn kim tệ! Đây là thuế nửa năm của phủ An quốc công phủ! Song An quốc công cũng là lão hồ ly, tuy bị gài bẫy nhưng hắn không nổi trận lôi đình, loại lòng dạ âm độc này mới chính là loại đáng sợ nhất.

An quốc công đứng lên chắp tay hướng Tiêu Dao vương nói: “Tiêu Dao vương, đa tạ đã nhường”.

“Không cần khách khí”. Tiêu Dao vương khẽ mỉm cười, rõ ràng là kiểu chiếm được tiện nghi còn ra vẻ.

Lôi Lỵ Tơ thấy không còn ai ra giá nữa bèn dứt khoát gõ b.úa: “Chúc mừng An quốc công đạt được linh thú cấp mười một! Chờ sau khi trả đủ tiền thì Hí Thiên đại nhân sẽ giúp các ngươi hoàn thành khế ước với linh thú”.

Nếu một người muốn ký khế ước với linh thú bị thuần hóa thì nhất định phải cần người thuần hóa nó trợ giúp, nếu không chắc chắn linh thú sẽ phản phệ.

An quốc công phụ t.ử mặc dù bị oan ức 15.000 vạn kim tệ, nhưng so với việc ký được khế ước với linh thú cấp mười một cũng coi là niềm vui trong nỗi buồn đi.

Chương 25 Đại Hội Đấu Giá (5) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia