Ngay khi Tiết Triệt đang nóng lòng muốn ký kết khế ước với Nhện Đỏ, một vị mỹ nữ đã bưng một cái khay lên trên bục đấu giá, thì thầm vào tai Lôi Lỵ Tơ.
Lôi Lỵ Tơ mắt sáng lên, tiếp nhận khay, nói: “Các vị, có tin vui bất ngờ nha. Các vị đều biết linh thú của Hí Thiên đại nhân là Băng Linh Huyễn Điểu - một trong Ngũ Linh đúng không? Hôm qua, Hí Thiên đại nhân đã sử dụng một cái lông băng của Băng Linh Huyễn Điểu làm v.ũ k.h.í hàng phục Nhện Đỏ”.
Mọi người vừa nghe thấy vật đấu giá có liên quan đến Hí Thiên đại nhân cùng với Băng Linh Huyễn Điểu thì vội dỏng tai lên nghe ngóng, cặp mắt đảo liên tục trên cái khay.
Lần này lại là bảo vật gì nữa đây?
Lôi Lỵ Tơ cũng không muốn câu giờ, vừa nói xong đã lập tức dùng tay kéo xuống tấm vải đỏ phủ trên khay xuống. Một cây kiếm băng tuyết ch.ói mắt hiện ra, một màu băng lam tinh khiết phản chiếu vào đáy mắt mỗi người.
“Băng Vũ! Là Băng Vũ kìa!”
“Chẳng lẽ là Băng Vũ trên người của Băng Linh Huyễn Điểu sao?” Rất nhiều người đã kích động kinh hô lên.
Một cái Băng Vũ trên người Băng Linh Huyễn Điểu, dù ở xa vẫn có thể cảm nhận được nguyên khí dồi dào lưu động, còn có khích phách thuộc về siêu cấp linh thú!
Ngũ Linh là linh thú trân quý đến bậc nào, hiện giờ trên toàn bộ đại lục ngoại trừ Thái t.ử Chiến Dã của Nước Nam Dực đã thu phục được T.ử Diễm Hỏa Kì Lân, chỉ còn có Hí Thiên là thu phục được Băng Linh Huyễn Điểu. Nước Đông Ly cùng Nước Tây Nhung mỗi nước có một con (hình như là chưa ai thu phục được), còn lại một con chưa xuất hiện.
Đại lục Tạp Nhĩ Tháp rộng lớn như thế, linh thú cũng nhiều vô kể, nhưng Ngũ Linh lại là ngoại lệ. Bọn hắn đều là thần thánh bất khả xâm phạm.
Triệu hoán sư nắm giữ Ngũ Linh dù đi đến quốc gia nào cũng đều được tôn kính, bởi vậy bọn hắn cũng không nghèo đến mức mà bán đồ trên người Ngũ Linh. Vì thế khi cây Băng Vũ này xuất hiện đã làm điên đảo phòng đấu giá.
Lôi Lỵ Tơ tràn ngập mê hoặc nói: “Cây Băng Vũ này chính là v.ũ k.h.í hôm qua Hí Thiên đại nhân dùng để hàng phục Nhện Đỏ, không chỉ vô cùng quý giá mà ý nghĩa cũng không bình thường đâu”.
“Cha, đó là Băng Vũ của Băng Linh Huyễn Điểu! Cũng là thuộc tính Băng giống như con! Nếu có Băng Vũ làm v.ũ k.h.í thì thực lực của con nhất định sẽ nâng cao một bước đấy!”. Tiêu Vận ở phòng bên cạnh thấy vậy mừng rỡ nhảy cẫng lên, Hoàng Bắc Nguyệt nghe được khóe môi cũng nhếch lên hài lòng.
Không sai, Triệu hoán sư Băng thuộc tính nếu như có một kiện v.ũ k.h.í đẳng cấp cao thì thực lực sẽ tăng lên gấp bội. Đây là lý do mà Luyện d.ư.ợ.c sư cùng Luyện khí sư ở trên đại lục rất được hoan nghênh.
Thông thường một Luyện d.ư.ợ.c sư giỏi cũng sẽ là Luyện khí sư thành tựu phi phàm, chỉ cần có tài liệu tốt thì hắn sẽ tạo ra v.ũ k.h.í đẳng cấp cao, đương nhiên với điều kiện là tên Luyện khí sư có cấp bậc cao một chút.
Vũ khí là thứ then chốt quyết định thắng bại trong lúc tác chiến, một tên Tam Tinh Triệu hoán sư nắm giữ v.ũ k.h.í cao cấp có thể đ.á.n.h ngang tay với Tứ Tinh Triệu hoán sư không có v.ũ k.h.í cao cấp trong tay.
Đương nhiên, tiền đề là phải nắm giữ được “linh hồn” bên trong v.ũ k.h.í đó.
“Ha ha, ngươi định đem thanh Băng Vũ kia bán cho tỷ tỷ của ngươi sao?” giọng nói của Yểm vang lên trong đầu.
“Không được sao?”
Yểm âm lãnh cười cười: “Nếu như ả không thể khống chế được “linh hồn” bên trong thanh Băng Vũ thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng”.
“Việc đó mắc mớ gì đến ta?” Nàng bán đồ chỉ cần chất lượng không thành vấn đề là được, còn sử dụng như thế nào là việc của Tiêu Vận. Huống hồ chưa chắc Tiêu Vận kia có bản lãnh đấu giá được Băng Vũ.
“Dẫu sao hai người các ngươi cũng là chị em ruột nha”
“Chị em ruột?” Hoàng Bắc Nguyệt cười lạnh, những người đối tốt và không tốt với nàng, nàng luôn phân biệt được rõ ràng.
Yểm có chút thở dài, linh hồn cùng tính cách của tiểu hài nữ này hắn thật sự rất thích. Băng lãnh kiêu ngạo nhưng không thiếu tà ác lãnh khốc, rất giống linh hồn hắn, rất giống.
Ha ha, nàng và hắn quả thực là trời sinh một cặp. Lúc trước tên kia phong ấn hắn trong người Hoàng Bắc Nguyệt vốn là để áp chế tà khí, nào ngờ người mà tên đó chọn lựa lại có tính cách giống hắn như đúc.
Trong lúc Yểm đang cười âm hiểm, Lôi Lỵ Tơ cũng bắt đầu đưa ra quy củ đấu giá. Hí Thiên đại nhân quyết định dùng một kim tệ làm giá khởi đầu cho thanh Băng Vũ này, hiện tại thỉnh các vị ra giá đi!”
“Một kim tệ!”
“Một kim tệ hả?”
Một thanh Băng Vũ lấy từ Băng Linh Huyễn Điểu mà giá khởi điểm chỉ có một kim tệ.
Vị Hí Thiên đại nhân kia không hổ là cao thủ, phong độ như vậy thật khiến cho mọi người khâm phục.
Sau khi mọi người biểu đạt kính ý cùng cảm tạ với Hoàng Bắc Nguyệt xong liền bắt đầu dốc hết sức đi đấu giá. Thanh Băng Vũ kia, ai cũng sợ nếu chậm chân một bước sẽ bị người khác cướp mất, bởi vậy biên độ tăng giá của mỗi người đều lớn vô cùng, quả thực làm cho buổi đấu giá loạn tung cả lên!
Vừa mới bắt đầu là mấy trăm kim tệ, về sau trực tiếp biến thành mấy vạn kim tệ luôn.
Hơn nữa sau khi nữ thiên tài Tiêu Vận tăng giá thêm 100 vạn kim tệ, giá cả vẫn tiếp tục tăng.
Hoàng Bắc Nguyệt nghe giá tăng lên không ngừng, ngoác miệng cười. May mắn là có đấu bồng đen che chắn, nếu không để Lạc Lạc thiếu gia thấy được bộ dáng này của nàng chắc chắn sẽ khóc ròng.
“Băng, không nghĩ tới lông vũ của ngươi lại đáng tiền như vậy. Xem ra sau này ta sẽ không phải buồn rầu vì thiếu tiền nữa rồi, khì khì.”
Băng Linh Huyễn Điểu mặc dù không ở nơi này, nhưng Hoàng Bắc Nguyệt vẫn như cũ có thể cùng hắn tâm linh cảm ứng, nàng nói gì tự nhiên Băng Linh Huyễn Điểu đều có thể nghe được.
“Chủ nhân, ngoài kia có rất nhiều d.ư.ợ.c liệu tinh thạch đáng giá hơn lông vũ của ta, lần sau ta sẽ dẫn ngươi đi tìm”. Băng Linh Huyễn Điểu vội vàng nói, vừa nghĩ tới sau này có thể sẽ bị vặt lông đem bán, hắn đã cảm thấy không rét mà run.
Hắn không muốn trở thành chim trụi lông, nếu vậy coi như oai nghiêm một đời mất sạch rồi.
Hoàng Bắc Nguyệt cười khì khì: “Dược liệu tinh thạch tất nhiên đáng tiền, lông của ngươi cũng đáng tiền mà!”
Băng Linh Huyễn Điểu nghẹn họng.
“Phụ thân, nhất định phải mua thanh Băng Vũ cho con!” Tiêu Vận nghe thấy giọng nói báo giá liên tục vang lên, không khỏi cuống cuồng.
Tiêu Viễn Trình thấy công chúa Anh Dạ lười nhác ngồi ở đó không ra giá, dường như không có hứng thú với thanh Băng Vũ này. Công chúa đã không có ý tranh đoạt, hắn có thể đ.á.n.h bạo đấu giá.
Tiêu Vận là nữ nhi hắn yêu thương nhất, là niềm kiêu ngạo và hy vọng lớn nhất của Tiêu gia, cũng nhờ vào thiên phú của Vận nhi nên lão gia t.ử mới coi trọng hắn một chút. Cho nên chỉ cần Tiêu Vận có yêu cầu gì hắn cũng đều chiều chuộng.
“Được! Mặc kệ giá cao bao nhiêu phụ thân cũng mua cho con!” Tiêu Viễn Trình hào sảng nói.
Tiêu Vận nghe vậy lập tức cao hứng, tiếp tục ganh đua giá cả khiến người khác trợn mắt há mồm. Cầm di nương mất hứng hừ lạnh một tiếng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhĩ lực cường đại, động tĩnh chung quanh dù rất nhỏ cũng rất khó tránh khỏi tai mắt của nàng, bởi vậy động tĩnh bên phía Tiêu Vận nàng đều nghe rõ ràng.
Trong lòng cười lạnh, đều là nữ nhi ruột thịt, một người được chiều chuộng lên rời, một người bị ngược đãi đến cả nô tài cũng không bằng.
Hoàng Bắc Nguyệt lớn như vậy, lúc Trưởng công chúa còn sống, Tiêu Viễn Trình vì lễ nghi nên đối đãi nàng vẫn ổn. Nhưng ngay khi Trưởng công chúa qua đời, thái độ Tiêu Viễn Trình lãnh đạm hơn hẳn, ngay cả một kim tệ cũng không cho nàng.
Còn Tiêu Vận thì sao? Được nâng nui trong lòng bàn tay, cao cao tại thượng, muốn gì được đó.
Hừ, Tiêu Viễn Trình, một ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi phải trả giá lớn cho những việc đã làm.
“5.000 vạn kim tệ!” Tiêu Vận tung ra cái giá trên trời khiến mọi người kinh hãi.
Nàng kiêu ngạo đứng bên cửa sổ giống như một nàng công chúa, biết bao nhiêu thiếu gia tiểu thư quý tộc đều ngước nhìn làm cho lòng hư vinh của nàng được thỏa mãn. Giờ khắc này, nàng cảm thấy chính mình là tâm điểm cho vạn người ngắm nhìn. Thân phận thứ nữ giờ khắc này có vẻ mờ nhạt đi một chút.
Trong phòng đấu giá mọi người trố mắt nhìn nhau.
Băng Vũ của Băng Linh Huyễn Điểu phi thường quý giá, nhưng chỉ có tác dụng tốt nhất với người có bản thể nguyên khí là Băng thôi. Hơn nữa nó không có tác dụng quá lớn đối với cao cấp Triệu hoán sư, chỉ có từ Lục Tinh Triệu hoán sư trở xuống mới có thể phát ra uy lực lớn nhất.