Mọi người tranh đoạt thật ra cũng chỉ là vì tính hi hữu của nó, dù gì cũng là Băng Vũ của Băng Linh Huyễn Điểu, để sưu tầm cũng tốt, để làm bảo vật gia truyền cũng được. Nhưng nếu lấy tận 5000 vạn kim tệ đi đấu giá, đầu óc ắt hẳn là bị chập mạch rồi.
Cũng đúng thôi, Tiêu Vận là thiên tài có thiên phú tốt nhất của Tiêu gia, bản thể nguyên khí cũng vừa vặn là thuộc tính Băng, nếu có được Băng Vũ thì thực lực sẽ tăng lên không ít, bởi vậy Tiêu gia cũng chỉ có thể chơi lớn một bữa.
Sau khi giá 5000 vạn kim tệ được đưa ra, cũng không có tên thần kinh nào muốn ra giá nữa. Tiêu Vận dương dương đắc ý nhìn Lôi Lỵ Tơ gõ chùy đấu giá, thanh Băng Vũ kia giờ đã là của nàng rồi.
“Chúc mừng Tiêu Vận tiểu thư đã mua được Băng Vũ”. Lôi Lỵ Tơ cười khanh khách nói.
Thấy buổi bán đấu giá đã kết thúc, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi đứng lên, đến phòng nghỉ ngơi phía sau sân khấu giúp Tiết Triệt ký kết bản mệnh khế ước với Nhện Đỏ.
Trong phòng nghỉ, cha con An quốc công sớm ở đó chờ, ngoài ra còn có Tái Tư - tộc trưởng gia tộc Bố Cát Nhĩ, nữ đấu giá sư Lôi Lỵ Tơ, Thái t.ử Chiến Dã cùng công chúa Anh Dạ.
Con Nhện Đỏ kia bị nhốt bên trong l.ồ.ng sắt, trên người hồng quang ẩn hiện đầy sát khí, đôi mắt tràn ngập hận thù nhìn đám người xung quanh. Tám cái chân nhện mang theo gai nhọn sắc bén liên tục vung lên, từng đạo lôi quang ẩn hiện xung quanh thân thể, phòng vệ chính mình. Như thế đã đủ thấy thực lực của con Nhện Đỏ này mạnh đến mức nào.
Tiết Triệt thấy vậy thần sắc càng trở nên kích động. “Mạnh, quá mạnh mẽ!”
Hắn có thể tưởng tượng được không bao lâu nữa, con Nhện Đỏ này sẽ triệt để thần phục dưới chân mình, mặc hắn điều động! Điều này so với việc tự mình ký khế ước với linh thú vẫn an toàn hơn.
Bình thường cùng linh thú ký kết khế ước chính là lợi dụng lẫn nhau, bởi vậy Triệu hoán sư vẫn luôn đề phòng linh thú c.ắ.n trả. Nhưng con Nhện Đỏ này thì khác, nó đã bị Hí Thiên đại nhân hàng phục, cùng hắn ký kết khế ước đã không còn là trợ giúp lẫn nhau nữa mà là Nhện Đỏ đối với hắn cúi đầu xưng thần!
Nhện Đỏ dường như biết Tiết Triệt sắp nô dịch nó, cả người lôi điện bùng lên, sát khí trong mắt ánh tăng vọt, hung hăng nhìn Tiết Triệt. Hai chân trước không ngừng đập vào l.ồ.ng sắt, giống như muốn lao ra đem Tiết Triệt xé nát thành từng mảnh.
Thấy linh thú cấp mười một này nổi giận, Tiết Triệt nuốt gấp mấy ngụm nước miếng, trong lòng có chút run rẩy. Đúng lúc này, Lạc Lạc thiếu gia đẩy cửa bước vào, sau lưng hắn là một người áo choàng đen thần bí. Thân hình nhỏ nhắn, nhưng lại ẩn chứa khí tức cường giả, vừa tao nhã lại vừa lãnh khốc. Nàng vừa tiến vào, con Nhện Đỏ đang loạn động kia lập tức yên tĩnh lại, lui dần về sau, lôi điện càng thêm dày đặc, tám chân co lại bày ra một tư thế tự vệ, trong mắt mang vẻ kiêng kị.
Từ ngông cuồng tự đại đến khúm núm e ngại, tất cả chỉ vì một người xuất hiện mà thôi.
Chiến Dã không khỏi chăm chú nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, thầm nói: “Vị Hí Thiên này quả nhiên rất lợi hại, chỉ có linh thú bị người này hàng phục mới biết rõ thực lực đáng sợ ấy”.
“Hí Thiên đại nhân!” Tiết Triệt hào hứng đi qua, đối với nàng thi lễ: “Vô cùng cảm tạ ngài!”.
Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt gật đầu, trong phòng nghỉ nhiều đại nhân vật như vậy mà nàng đều coi như không thấy, cao ngạo lãnh khốc như thế song mọi người đều cảm thấy rất bình thường.
Cường giả có cơ sở để kiêu ngạo, họ đáng được mọi người tôn kính!
Nàng đi tới trước l.ồ.ng sắt, lãnh đạm nói: “Bắt đầu đi”.
Vừa nói xong, nàng liền mở ra lớp phòng vệ nguyên khí trên l.ồ.ng sắt. Hành động này của nàng lập tức khiến đám người trong phòng nghỉ giật thót.
Công chúa Anh Dạ lớn tiếng nói: “Này ! Cẩn thận lôi điện chung quanh hắn!”
Lúc nãy thấy công chúa Anh Dạ cùng Tiêu Vận tranh giành, ấn tượng của Hoàng Bắc Nguyệt đối với vị công chúa này không đến nỗi nào. Mặc dù công chúa Anh Dạ giọng điệu vẫn có chút vô lễ, nhưng cũng chỉ vì sợ nàng bị lôi điện của con nhện đả thương.
“Không sao đâu”. Nàng nhàn nhạt nói, giọng điệu nhu hòa hơn nhiều so với lúc đầu nói chuyện với công chúa Anh Dạ.
Công chúa Anh Dạ chớp chớp mắt, khép miệng lại, thầm nghĩ: “Người này thật kỳ quái, khẩu khí sao lại nhu hòa hơn trước thế?”
Lồng sắt mở ra, Nhện Đỏ vẫn còn sợ hãi uy áp trên người Hoàng Bắc Nguyệt, không dám ho he động đậy gì. Chỉ cần nhớ tới sức mạnh đáng sợ ngày hôm qua, Nhện Đỏ không dám khiêu chiến lần nữa.
Hoàng Bắc Nguyệt vươn tay, đặt trên lưng Nhện Đỏ, dưới đấu bồng màu đen che chắn , vài đầu ngón tay trắng nõn xinh xắn lộ ra, cùng với giáp xác đỏ rực của Nhện Đỏ trở nên ch.ói mắt.
Ánh mắt của Chiến Dã bất giác bị vài đầu ngón tay của nàng hấp dẫn. Vị này quả nhiên là một nữ t.ử, hơn nữa tuổi vẫn còn rất nhỏ. Nàng rốt cuộc từ đâu đến? Nhỏ tuổi như thế đã có thực lực mạnh mẽ như vậy.
Gia tộc lớn làm bối cảnh, cao nhân chỉ đạo, chỉ cần thiếu một thứ cũng rất khó để tu luyện đến cái cảnh giới này.
“Đến đây đi.” Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn về phía Tiết Triệt.
Tiết Triệt trong lòng run lên, lực sát thương Nhện Đỏ quả thực quá lớn, nếu như tới gần không cẩn thận làm nó nổi giận, hắn sẽ bị lôi điện đ.á.n.h đến xương cốt tiêu tán. Nhưng nếu biểu hiện nhu nhược thì Hí Thiên đại nhân chắc chắn sẽ rất thất vọng, tiền đồ sáng sủa của hắn sau này sẽ bị phá hủy mất.
Tiết Triệt khẽ c.ắ.n răng, cuối cùng cũng đ.á.n.h bạo bước đến.
“Bắt đầu ký khế ước đi.”
Tiết Triệt nuốt nước miếng, gật đầu, chậm rãi đưa tay ra đặt lên lưng Nhện Đỏ, thử đè nhẹ xuống, xác định không có chuyện gì mới bắt đầu đọc văn khế ước, cùng Nhện Đỏ ký kết bản mệnh khế ước.
Một luồng sáng nhạt từ lòng bàn tay Tiết Triệt chảy ra, lặng lẽ dung nhập vào trong thân thể của Nhện Đỏ, rốt cục khiến nó chân chính thần phục.
Không ai thấy lúc luồng sáng hiện lên, một tia khí đen mỏng manh từ tay của Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhanh ch.óng dung nhập vào thân thể của Nhện Đỏ.
Hừ, xem ta bẫy c.h.ế.t ngươi thế nào!
“Thành công rồi!” Tiết Triệt đã có thể cảm nhận được khí tức của Nhện Đỏ, thử phát ra tiếng kêu gọi thì Nhện Đỏ cũng đáp lại.
Hắn cuối cùng cũng trở thành chủ nhân của một con linh thú cấp mười một, chính thức bước vào hàng ngũ cao thủ của Nước Nam Dực.
Trên mặt hồng quang nở rộ, Tiết Triệt lập tức hướng Hoàng Bắc Nguyệt khom lưng 90 độ: “Đa tạ Hí Thiên đại nhân!”
“Không cần cám ơn, chúc mừng Tiết công t.ử”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh nhạt nói, nàng trời sinh tính cách lãnh đạm, không thích ồn ào, bởi vậy chỉ hơi gật đầu liền bỏ đi.
Vẫn kiêu ngạo như lúc tới vậy.
“Hí Thiên đại nhân” Lạc Lạc chạy vội theo, lấy thẻ Rum có ký hiệu của Bố Cát Nhĩ gia tộc giao cho nàng: “Đây là tiền đấu giá ngày hôm nay, chúng ta cũng không có lấy tiền thuê, tổng cộng là 30.000 vạn kim tệ !”
Hoàng Bắc Nguyệt cầm lấy thẻ Rum, trong lòng mừng thầm, 30.000 vạn kim tệ! trong vòng một ngày kiếm được 30.000 vạn kim tệ, nàng thoát khỏi kiếp khổ rồi.
Tất cả những thứ này đều là nhờ công lao của Lạc Lạc, không có hắn kiến nghị giúp nàng bán đấu giá, nàng hiện giờ chắc chắn đang phát sầu vì thiếu tiền rồi.
Nghĩ vậy, Hoàng Bắc Nguyệt vươn tay vỗ bả vai của Lạc Lạc: “Đa tạ”.
Lạc Lạc gương mặt tuấn tú lập tức đỏ bừng như tôm luộc, nhỏ giọng lí nhí: “Không cần cám ơn, ta rất vui khi có thể giúp được cho ngài”.
Chưa đợi Hoàng Bắc Nguyệt đáp lại, Thái t.ử Chiến Dã đã từ phía sau nói: “Hí Thiên các hạ, cung yến tối nay hi vọng ngươi đến”.
“Ta đã biết, đa tạ Thái t.ử điện hạ nhiệt tình đón tiếp”.
Đối với vị Thái t.ử lãnh khốc này, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không có ác cảm gì. Người này thực lực mạnh mẽ nhưng không có cuồng vọng kiêu căng.
Nàng ghét nhất đám người như Tiết Triệt, Tiêu Vận, thực lực không được bao nhiêu cũng bày đặt kiêu căng phách lối.
“ Hí Thiên các hạ, ngươi tham gia cung yến cũng không thể mặc áo đen cũ kĩ như vậy” công chúa Anh Dạ liếc mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt nói.
Thực sự là không thể tin nổi, một cường giả cửu tinh Triệu hoán sư sao lại mặc áo choàng không phù hợp như vậy?
Nghe được lời Anh Dạ, Hoàng Bắc Nguyệt hơi xấu hổ, tham gia cung yến, cho dù nàng cuồng vọng như thế nào đi nữa cũng phải bày tỏ một chút đối tôn trọng đối với Hoàng Thượng. Ít nhất thì quần áo cũng phải nghiêm chỉnh hơn một chút. Nàng nhàn nhạt gật đầu, lãnh khốc xoay người rời đi.
Lạc Lạc có chút mất hứng nói: “Hí Thiên đại nhân mặc như vậy cũng được! ngươi bắt bẻ gì chứ?”.