Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 28 Đánh Lén Người Một Đòn (3)

“Ta không nói chuyện với ngươi!” công chúa Anh Dạ trừng mắt nhìn Lạc Lạc, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đi ra ngoài.

Lạc Lạc tức giận đến mức gương mặt thanh tú đỏ bừng lên, đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân.

“Lạc Lạc”. Một giọng nói uy nghiêm từ phía sau vang lên, Tái Tư tộc trưởng đi lên phía trước, vỗ bả vai Lạc Lạc: “Lần này con làm rất tốt”.

Lạc Lạc lập tức mặt mày hớn hở, nhân cơ hội bàn điều kiện: “Nếu vậy phụ thân đáp ứng để con trở thành lính đ.á.n.h thuê đi!”.

Tái Tư tộc trưởng lắc đầu, thực lực của Lạc Lạc thế nào hắn là người rõ ràng nhất. Tuổi trẻ thường kích động, thích mạo hiểm, nhưng nếu sơ suất gặp phải nguy hiểm có thể mất mạng như chơi. Lính đ.á.n.h thuê đều là dân l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi đao mà sống, Lạc Lạc hiện tại vẫn còn nhỏ, khi trưởng thành hắn mới có thể hiểu nỗi khổ tâm của kẻ làm cha này.

“Việc làm lính đ.á.n.h thuê sau này hãy nói, hiện tại phụ thân muốn giao cho con một nhiệm vụ”.

Nghe được nửa câu đầu, khuôn mặt tươi cười của Lạc Lạc ngay lập tức xụ xuống, nhưng sau khi nghe nửa câu sau, hắn mở to hai mắt: “Nhiệm vụ gì ạ?”.

“Vị Hí Thiên đại nhân kia thực lực cường hãn, ta hi vọng con có thể cùng ngài ấy tiếp xúc nhiều một chút, nếu có thể lôi kéo về phe gia tộc ta là tốt nhất”.

Cùng nàng tiếp xúc ư?.” Tựa hồ là nghĩ tới điều gì, Lạc Lạc trên mặt lúng túng, đỏ bừng lên.

“Sao vậy?”

“À, không có gì.” Lạc Lạc vội vàng lắc đầu: “ Cha yên tâm, con nhất định trở thành bằng hữu cùng Hí Thiên đại nhân!”.

“Trở thành bằng hữu?” Tái Tư cười khổ trong lòng, một tên cửu tinh Triệu hoán sư làm sao có thể dễ dàng trở thành bằng hữu với tên nhóc không phải là Nhất Tinh Triệu hoán sư đây?

Đứa con trai này của hắn cái gì cũng tốt, duy chỉ có suy nghĩ là quá ngây thơ rồi.

Hoàng Bắc Nguyệt từ trong chợ Bố Cát Nhĩ đi ra ngoài, đang suy nghĩ nên đi nơi nào mua mấy bộ quần áo thì một chiếc xe ngựa bỗng nhiên dừng lại bên người nàng.

Trên xe nhảy xuống một thiếu nữ vóc người yểu điệu, khuôn mặt diễm lệ, chính là Tiêu Vận.

“Hí Thiên đại nhân, ngài ở nơi nào, để ta đưa ngài về”. Tiêu Vận hết sức ân cần nói.

Ta ở Phủ trưởng công chúa đấy, ngươi dám đưa ta về không?

Hoàng Bắc Nguyệt liếc nhìn nàng một cái, giọng nói khàn khàn lạnh nhạt: “Không cần.”

“Hí Thiên đại nhân, Vận nhi lấy được Băng Vũ của ngài, bọn ta cảm thấy hết sức vinh hạnh, muốn mời ngài một bữa cơm, không biết đại nhân có thể nể chút mặt mũi này không?”

Tuyết di nương cũng xuống xe, vạn phần nhiệt tình mời nàng.

“Ta có việc”. Lạnh lùng ném ba chữ, Hoàng Bắc Nguyệt vòng qua bọn họ rời đi.

Nể mặt mũi của ngươi? Mặt mũi của ngươi đáng giá mấy đồng tiền?

Tiêu Vận nhìn bóng lưng của nàng, cả người đều tỏa ra khí tức của cường giả, khiến người ta không dám lại gần.Trên mặt vừa hâm mộ vừa ghen tỵ: “Nương, khi nào con mới có thể trở thành là cửu tinh Triệu hoán sư đây?”. Chỉ cần thành cửu tinh Triệu hoán sư, cho dù chỉ là thứ nữ cũng sẽ khiến cho mọi người phải ngước nhìn.

“Yên tâm, nương sẽ làm mọi cách giúp ngươi đạt được ước nguyện”. Tuyết di nương thấp giọng nói: “Trước mắt Tiêu Dao vương cũng tới, nương đã phái người chuẩn bị một món lễ lớn đưa cho hắn, thỉnh hắn vì ngươi luyện chế một viên Tẩy Tủy Đan”.

“Tẩy Tủy Đan?” Tiêu Vận vừa mừng vừa sợ: “Nương, ngươi nói thật sao?”

Tẩy Tủy Đan là đan d.ư.ợ.c trân quý vô cùng, luyện chế rất khó, coi như một vị Lục phẩm Luyện d.ư.ợ.c sư thì tỷ lệ thành công cũng chỉ có khoảng 30% mà thôi.

Viên đan d.ư.ợ.c này không chỉ cần rất nhiều d.ư.ợ.c liệu quý giá, mà còn phải được luyện chế tại thời điểm vật đổi sao dời, nhật nguyệt luân phiên. Đó là lúc trời đất linh khí thịnh vượng nhất.

Có thể nói, một năm chỉ có một cơ hội để luyện chế loại đan d.ư.ợ.c này, mặc dù không có gì tổn hại đối với Luyện d.ư.ợ.c sư, song quá trình luyện chế quá mức rườm rà, hơn nữa tỷ lệ thành công quá nhỏ, cho nên nhiều năm như vậy cũng chỉ có 2, 3 viên đan d.ư.ợ.c thành công mà thôi.

Thế nhưng đan d.ư.ợ.c thành công, hiệu quả vô cùng. Tẩy Tủy Đan có thể đền phù thiên phú bẩm sinh thiếu thốn, biến đổi cơ thể. Một người bình thường chỉ cần dùng xong Tẩy Tủy Đan liền được xếp vào hàng ngũ thiên tài.

Dùng thiên phú hiện tại của Tiêu Vận, nếu như có thể dùng Tẩy Tủy Đan, chỉ cần mười năm nhất định có thể tiến vào cảnh giới cửu tinh Triệu hoán sư. Đến lúc đó, nàng sẽ là nữ cửu tinh Triệu hoán sư đầu tiên của Nước Nam Dực.

“Nhưng Vận nhi à, Tiêu Dao vương sẽ không dễ dàng giúp người khác luyện đan, cho dù Hoàng Thượng đi cầu hắn cũng chưa chắc sẽ đáp ứng”.

“Vậy, vậy làm sao bây giờ?” Tiêu Vận lập tức cuống lên.

Tuyết di nương lộ ra nụ cười gian: “Yên tâm đi, nếu không chắc chắn, nương làm sao dám sai người đi tặng lễ cơ chứ?”

Tiêu Vận vui vẻ: ” Nương có biện pháp sao?”

Tuyết di nương sợ nhiều người nghe được cuộc nói chuyện, liền đem Tiêu Vận kéo lên trên xe ngựa, hạ giọng nói: “Trưởng công chúa khi còn tại thế, từng có ân với Tiêu Dao vương. Bởi vậy hắn nói chỉ cần Trưởng công chúa mở miệng, dù là núi đao biển lửa hắn cũng đều nhảy xuống”.

Tiêu Vận mở to mắt: “Sao Nương biết chuyện ấy?”

Tuyết di nương âm lãnh cười: “Lúc trước, ta đi theo tiện nhân Huệ Văn kia, những chuyện ấy không qua mắt ta được”.

“Nhưng bây giờ Trưởng công chúa đã c.h.ế.t rồi!”.

“Nàng c.h.ế.t nhưng vẫn còn con gái nàng! Tiêu Dao vương là người trọng tình nghĩa, chỉ cần Hoàng Bắc Nguyệt mở miệng, hắn nhất định sẽ đáp ứng”.

“Lại muốn ta phải đi tìm tên phế vật kia nữa sao, chỉ cần nhìn thôi là ta tức điên lên rồi. Rõ ràng là một tên rác rưởi vậy mà dám chiếm lấy thân phận dòng chính nữ, đáng hận mà!”. Tiêu Vận nhớ tới Hoàng Bắc Nguyệt liền nổi giận đùng đùng.

Tuyết di nương vỗ vai nàng, an ủi: “Vận nhi, phải biết nhẫn nhịn thì mới thành đại nghiệp được”.

Tiêu Vận hừ một tiếng.

Tuyết di nương nói: “Đợi nương hỏi thăm hành tung của Tiêu Dao vương một chút, tìm thời gian, ngươi liền mang theo phế vật kia đi ra ngoài, gặp Tiêu Dao vương, nhất định phải lưu lại ấn tượng tốt”.

“Nương, Tiêu Dao vương có tiền có thế, thân phận Luyện d.ư.ợ.c sư lừng lẫy như vậy, so với cái tên Tiết Triệt kia tốt hơn nhiều mà”. Tiêu Vận bỗng nhiên vẻ mặt ngượng ngùng nói.

Tuyết di nương nhìn nàng nháy mắt, sau đó cười cười nhéo nhéo gương mặt của nàng: “Nương còn không biết tâm tư của con sao?”

“Nương chê cười ta!” Tiêu Vận hờn dỗi.

Tuyết di nương vui mừng sủng ái cười: “Nương sao lại cười nhạo con chứ, con có ý này, nương cao hứng còn không kịp nữa là. Nếu có thể gả cho Tiêu Dao vương, nương cũng không cần nhìn vẻ mặt người Tiêu gia mà sống nữa! Ả tiện nhân kia chỉ cần thổi gió vài câu bên tai cha ngươi thì hắn đã nghe theo rồi, nương quả thật đã không còn hy vọng gì với hắn nữa, chỉ còn trông cậy vào con thôi a.”

“Nương, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ làm cho Tiêu Dao vương thích ta!” Tiêu Vận son sắt nói.

Có Tiêu Dao vương làm chỗ dựa, phụ thân sẽ phải nhìn sắc mặt của bọn họ mà cư xử nha!

Tuyết di nương hớn hở nói: “Nhưng tên Tiết Triệt kia con cũng khoan bỏ vội, dù sao thế lực của phủ An quốc công rất lớn”.

“Nương, con biết rồi ! Bằng mị lực của nữ nhi, nhất định sẽ làm cho Tiết Triệt khăng khăng một lòng, mà Tiêu Dao vương cũng không thể không cưới con!”

Tiêu Vận đối với vẻ bề ngoài của mình hết sức tự tin. Nàng mới mười sáu tuổi đã là đại mỹ nữ số một số hai ở Thành Lâm Hoài, hơn nữa còn có thực lực Tam Tinh Triệu hoán sư, chỉ cần như vậy đã làm không biết bao nhiêu nam nhân khuynh đảo vì nàng rồi.

Tiêu Dao vương thoạt nhìn phong lưu nho nhã, cũng không khó tiếp cận, chỉ có Thái t.ử Chiến Dã mới thật sự là lãnh khốc, cho tiền nàng cũng không dám lại gần.

Tuyết di nương cùng Tiêu Vận cũng không biết, những lời bọn họ nói đã bị Hoàng Bắc Nguyệt nghe không sót một chữ.

Chỉ cần Băng Vũ ở bên cạnh Tiêu Vận, Băng Linh Huyễn Điểu có thể thông qua linh hồn biết được tất cả mọi việc xảy ra ở phụ cận ả, đây chính là một trong những năng lực của siêu cấp linh thú - Điểm Hồn Thuật!

Trong Băng Vũ có chứa nguyên khí của hắn, có thể cùng hắn tương thông, tuy nhiên chỉ có hắn nắm giữ tin tức quanh băng vũ, người khác nếu muốn thông qua Băng Vũ quan sát hắn thì chỉ phí công vô ích mà thôi.

Lòng dạ đàn bà là độc ác nhất, tuy chỉ có vài ngày nhưng Hoàng Bắc Nguyệt đã biết, đáng sợ nhất không phải là Cầm di nương nghĩ gì cũng đều viết lên mặt, mà là mụ mặt hổ tươi cười Tuyết di nương.

Nàng tuy rằng tính tình kiêu ngạo lãnh khốc, nhưng cũng chưa từng xem thường kẻ thù của mình. Chuyên lật thuyền trên sông nàng thấy không ít.

Nữ nhân là sinh vật đáng sợ nhất trên thế giới này, nàng biết chính mình cũng là người đáng sợ, cho nên đối với Tuyết di nương đồng dạng tâm cơ thâm trầm, nàng cũng phải dùng chút thủ đoạn nhỏ mới được.

Một cái Băng Vũ, vừa lấy được 5000 vạn kim tệ, vừa có thể giám sát động tĩnh của hai mẹ con này, giao dịch như vậy nàng cảm thấy rất có lời lãi.

“Nha đầu ngu ngốc, muốn lợi dụng ta sao, xem ta chơi c.h.ế.t ngươi!” Hừ lạnh một tiếng, Hoàng Bắc Nguyệt đi tới một cửa hàng quần áo.

Áo khoác đương nhiên là trang bị không thể thiếu, không có áo khoác làm sao giả trang thần bí được? Bởi vậy nàng cố ý chọn hai cái áo bào rộng, có thể đem thân hình hoàn toàn bao phủ.

Lại mua hai bộ trường bào màu đen tuyệt đẹp, tuy nhiên, thẩm mỹ về quần áo ở thời đại này cũng có chênh lệch nhất định với sở thích của nàng, tâm tư vừa động, nàng liền gọi lão bản. Hiện giờ cả tòa thành này đều biết gần đây xuất hiện một vị cửu tinh Triệu hoán sư, cả người mặc hắc sắc đấu bồng, che kín toàn thân.

Từ lúc Hoàng Bắc Nguyệt tiến vào, lão bản cùng tiểu nhị đã bắt đầu thấp thỏm, những khách nhân khác trong cửa hàng cũng hoàn toàn im bặt, không dám thở mạnh, toàn bộ ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào nàng.

Nghe được Hoàng Bắc Nguyệt kêu, lão bản lập tức chạy như bay tới, dè dặt hỏi: “Đại nhân, ngài có gì dặn dò sao?”

“Tiệm của các ngươi có thể may quần áo dựa theo bản vẽ không?”

“Có thể, đương nhiên là có thể!” Cho dù không thể, chỉ cần vị đại nhân này muốn thì hắn cũng phải ráng làm cho được.

“Tốt lắm, ta vẽ hai mẫu thiết kế, các ngươi xem rồi mau ch.óng may cho ta.”

Hoàng Bắc Nguyệt đi tới bên quầy, cầm b.út chì, soạt soạt vẽ ra hai bản thiết kế trên tờ giấy trắng đưa cho lão bản, thuận tiện đặt một túi tiền vàng ở trên quầy.

Lão bản hai tay nhận lấy bản vẽ, nhìn không chớp mắt, đây là lần đầu tiên hắn trông thấy loại trang phục quái dị này.

“Bao lâu thì hoàn thành?”

“Hai ngày, hai ngày là được rồi.” Bình thường nếu là yêu cầu của vị đại nhân này, hắn sẽ nói là một ngày, tuy nhiên phong cách của hai bản thiết kế này bọn họ từ trước tới nay chưa từng gặp qua, bởi vậy cần nghiên cứu thêm một ngày.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, hai ngày coi như là tốc độ rất nhanh rồi, nàng cũng không gấp lắm.

“Đa tạ.” Hướng lão bản nói cám ơn, Hoàng Bắc Nguyệt cầm quần áo vừa mới mua ly khai. Sau đó nàng đến chợ Bố Cát Nhĩ mua một cái nạp giới cấp thấp, mặc dù vậy giá cả đã hơn 1000 vạn kim tệ.

Nạp giới cấp thấp đã như vậy, nạp giới cấp cao thì quả thật chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Nàng đột nhiên cảm giác dù bản thân có 30.000 vạn kim tệ thì vẫn sẽ là người nghèo.

Sau khi quăng hết đống đồ linh tinh vào nạp giới, nàng trở về Phủ trưởng công chúa.

Chương 28 Đánh Lén Người Một Đòn (3) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia