Lặng lẽ tiến vào Lưu Vân Các, nàng nhìn thấy Đông Lăng đang lo lắng đi tới đi lui trong sân. Vừa hay nàng cũng mua chút đồ cho Đông Lăng, tranh thủ cung yến chưa bắt đầu thì lấy cho Đông Lăng xem trước vậy.
“Đông Lăng, nhìn xem ta có cái gì nè”.
“Tiểu thư!” Đông Lăng vừa trông thấy nàng thì vội vã chạy lại: “Người cuối cùng cũng đã trở lại!”.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Hoàng Bắc Nguyệt sầm mặt lại, ý nghĩ đầu tiên chính là lại có người đến Lưu Vân Các tìm Đông Lăng bắt nạt.
Nàng đã lén lút nói với Bội Hương bảo ả không cho đám hạ nhân đến Lưu Vân Các gây sự rồi mà, chẳng lẽ chỉ một chút chuyện như vậy mà ả cũng không làm được.
Bắt nạt nàng cũng không sao nhưng tuyệt đối không được bắt nạt Đông Lăng.
“Là ai bắt nạt ngươi? Ta đi giáo huấn hắn!” Lấy thực lực của nàng, muốn thần không biết quỷ không hay g.i.ế.c một người thì đơn giản như bóp c.h.ế.t con kiến.
Đông Lăng ngẩn ra, lập tức lắc đầu nói: “Không người nào bắt nạt em, hai ngày nay không ai dám đến, mà người trong phủ cũng không chủ động gây sự với ta giống như trước đây”.
“Vậy rốt cục là chuyện gì?” Không ai đến gây sự là được rồi.
Nàng thường xuyên đi ra ngoài, không thể lúc nào cũng bảo vệ Đông Lăng được. Tiểu nha đầu này lòng dạ lương thiện, lại trung thành với nàng, nhiều năm như vậy cũng không hề bỏ rơi nàng, bởi vậy nàng cũng không muốn để Đông Lăng phải chịu khổ nữa.
Đông Lăng kéo nàng đi vào phòng, vừa đi vừa nói: “Nhị tiểu thư mới vừa phái người đến đưa tới những đồ vật này”.
Hoàng Bắc Nguyệt nghi hoặc, Tiêu Vận tặng đồ cho nàng? Không lẽ hôm nay mặt trời mọc lên từ phía tây sao?
Nàng đi vào phòng liền thấy có hai bộ y phục mới cùng một số đồ nữ trang đặt chỉnh tề trên giường. Thật là tặng đồ.
Hoàng Bắc Nguyệt cầm lấy một bộ y phục lên xem thử. Quần áo chất liệu không tệ, đều là tơ lụa Vân La Hòa, chỉ có tiểu thư gia đình giàu có mới được mặc. Trong lòng nàng thầm nghĩ Tiêu Vận kia uống lộn t.h.u.ố.c rồi sao, hay đây là đang lấy lòng nàng để chuẩn bị đi gặp Tiêu Dao vương?
Đông Lăng sắc mặt lo lắng nói: “Nhị tiểu thư muốn tiểu thư ăn vận đẹp một chút để buổi tối tham gia cung yến!”
“Cái gì ?” Hoàng Bắc Nguyệt mở to hai mắt: “Chẳng phải bọn họ bảo ta thân mang trọng bệnh dễ lây lan nên không cho ta ra khỏi cửa sao?”.
“Ta cũng đã nói lại như thế, chỉ là nhị tiểu thư nói bất kể thế nào thì người cũng phải đi cung yến”.
Hoàng Bắc Nguyệt nghĩ thầm, lần này khó nhằn rồi. Cho dù nàng mạnh mẽ đến đâu thì cũng không thể phân thân nha.
Dùng thân phận Hoàng Bắc Nguyệt đi theo Tuyết di nương tiến cung? Hay là dùng thân phận Hí Thiên tiến cung, haizz, cái nào cũng không thể từ chối được.
Nếu nói không đi, Tiêu Vận chắc chắn không đồng ý.
Có thể tốt bụng đưa quần áo cho nàng tham gia cung yến, Hoàng Bắc Nguyệt biết chắc rằng bọn họ có dụng ý khác. Vì vậy đi hay không cũng không tới lượt nàng quyết định được. Nếu vào lúc này lại xảy ra xích mích với Tiêu Vận thì sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của nàng, mà nếu không muốn gây động tĩnh quá lớn thì nàng cũng chỉ có thể để lộ ra thân phận Hí Thiên mà thôi.
Không được, thân phận bại lộ sớm như vậy thì phải nhanh ch.óng g.i.ế.c Tiêu Vận cùng Tuyết di nương. Bọn họ hại Hoàng Bắc Nguyệt, rồi còn mối thù của Trưởng công chúa nữa, nàng nhất định phải bắt đám người này trả giá gấp mười lần.
Trong lòng chậm rãi tính toán, Hoàng Bắc Nguyệt cũng lấy hết đống đồ vừa mới mua từ trong nạp giới ra, làm Đông Lăng nhìn đến trợn tròn mắt.
“Tiểu thư, đó là nạp giới ư?” Đông Lăng dụi dụi mắt, cứ ngỡ mình đang mơ.
Giá trị của một cái nạp giới nàng rất rõ ràng.
Mà tình trạng kinh tế của bọn họ nàng cũng rất rõ ràng.
“Chỉ là nạp giới cấp thấp mà thôi, Đông Lăng, chuyện đến nước này ta cũng không gạt ngươi nữa. Ta hôm nay sẽ tham dự cung yến, thế nhưng ngươi cũng phải đi!”.
Đông Lăng gật đầu: “Đông Lăng sẽ đi theo phục vụ tiểu thư, tuyệt đối không để cho tiểu thư mất mặt”.
Khi tiến cung tham gia cung yến thì nhất định sẽ chạm mặt rất nhiều tiểu thư thiếu gia quý tộc. Bọn họ từ nhỏ sống trong nhung lụa, tỳ nữ bên người thành đoàn, mà thân là dòng chính nữ của phủ Trưởng công chúa, đường đường Bắc Nguyệt quận chúa nếu như không có một nha hoàn nào đi theo thì thật sự rất mất thể diện.
Từ nhỏ Đông Lăng đã được Trưởngcông chúa điện hạ dạy lễ nghi cung quy cùng một chút võ thuật phòng thân. Chỉ cần nàng còn sống nhất định sẽ không để cho người khác bắt nạt tiểu thư!
Hoàng Bắc Nguyệt cầm lấy bộ trường bào màu đen mới mua, quay đầu nhìn Đông Lăng nở nụ cười: “Không phải muốn ngươi đi hầu hạ ta”.
“Hả? Vậy em phải làm gì?” Đông Lăng không hiểu, nàng là nha hoàn, không đi hầu hạ tiểu thư thì làm gì?
“Chuyện này từ từ nói, trước tiên ngươi thử xem bộ y phục này có vừa người không”.
Đông Lăng mặc dù lớn hơn nàng một hai tuổi, thế nhưng hai năm nay luôn phải chịu ức h.i.ế.p, mà đồ ăn ngon thì nàng đều để cho Hoàng Bắc Nguyệt, bản thân chỉ ăn một chút bánh bao mà thôi. Vốn đang tuổi ăn tuổi lớn mà cứ ăn như vậy khiến nàng bị thiếu dinh dưỡng, phát d.ụ.c không tốt, bởi vậy nhìn không chênh lệch lắm với Hoàng Bắc Nguyệt.
Lời tiểu thư dặn dò Đông Lăng chưa bao giờ hỏi nhiều, vừa định cầm quần áo đi thay, nàng có chút cau mày: “Tiểu thư, đây là nam trang mà”.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, đúng là nam trang. Nữ trang quá sặc sỡ, nàng trời sinh không thích màu mè, người của thế giới hắc ám là vậy, họ đều luôn tránh xa màu sắc rực rỡ chốn thị thành.
Nàng thích màu đen, cũng là màu của bóng đêm, lãnh khốc, màu sắc của tuyệt vọng.
“Rất vừa vặn đó”. Bộ quần áo nam trang làm Đông Lăng thoạt nhìn có chút anh khí, không hổ là lúc bé có học qua võ thuật.
Hoàng Bắc Nguyệt lại đem đấu bồng đen mới mua choàng thêm cho nàng, đem vành nón kéo thấp xuống rồi đi tới đi lui đ.á.n.h giá. Được, rất giống. Tuy nhiên vẫn còn thiếu chút sát khí.
“Tiểu thư, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Đông Lăng thật sự mơ hồ, mặc quần áo kỳ quái như vậy, nếu để người khác thấy được thì họ sẽ bảo nàng bị điên mất.
“Ta muốn ngươi mặc bộ quần áo này đi tham gia cung yến!”
“Làm sao được?” Đông Lăng xốc vành nón lên, thở phì phò: ” Tiểu thư đừng náo loạn nữa, người trong cung làm sao có thể để ta mặc bộ đồ kỳ quái này đi vào được”.
Hôm nay tiểu thư làm sao vậy. Bình thường Trưởng công chúa nói thế giới bên ngoài rất loạn, không nên để tiểu thư đi lung tung. Mà gần đây thấy tiểu thư đã trưởng thành nên cũng mặc kệ, để tiểu thư thường xuyên ra ngoài chơi, giờ thì tốt rồi, tiểu thư trực tiếp biến thành cái dáng vẻ hồ đồ này.
Hoàng Bắc Nguyệt giương đôi mắt đen trong suốt nhìn chằm chằm Đông Lăng, khóe môi nhếch một nụ cười tự tin.
“Có thứ này, ngươi liền có thể đi vào”.
Nàng từ dưới gối lấy ra tấm thiếp vàng mà hôm qua Thái t.ử Chiến Dã sai người đưa tới.
Thiếp mời mạ vàng tỏa ra ánh sáng ch.ói mắt, chiếu sáng gian phòng đơn sơ của bọn họ
Đông Lăng mở to hai mắt nhìn. Nàng từ nhỏ đã ở trong phủ Trưởng công chúa, nàng biết loại thiếp mời có màu sắc cùng quy cách như thế này, chỉ có người trong cung mới có thể sử dụng. Đây là thiếp mời cung yến!
“Tiểu thư, sao lại có được thứ này? Là Thái hậu sai người đưa tới sao? Hay là Hi Hòa công chúa?” Đông Lăng dè đặt tiếp nhận thiếp mời. Từ khi Trưởng công chúa qua đời, đã nhiều năm rồi nàng chưa thấy lại loại thiếp mời mạ vàng này, chỉ cần dùng tay sờ lên thôi cũng đều có cảm giác thần thánh rồi.
Trong phút chốc Đông Lăng hoảng hốt, giống như Trưởngcông chúa điện hạ chưa mất, phủ đệ của bọn họ vẫn huy hoàng nhất ở Thành Lâm Hoài vậy.
“Thái hậu cùng Hi Hòa công chúa cũng chưa trở về đế đô, sao có thể đưa thiếp mời cho ta?” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói.
“Cũng đúng”. Đông Lăng cẩn thận mở thiếp mời ra, thời điểm trông thấy tên của người được mời là Hí Thiên các hạ, nàng còn tưởng mình bị hoa mắt.
Hí Thiên các hạ?
Danh tự này nghe khá quen, nhưng bọn họ cũng không quen biết người này. Nhìn thấy tên người được mời không phải là bốn chữ Bắc Nguyệt quận chúa, Đông Lăng bỗng cảm thấy hụt hẫng, ánh sáng hi vọng trong mắt liền biến mất.
Biến hóa trên vẻ mặt của nàng đương nhiên Hoàng Bắc Nguyệt đều thấy rõ, nàng lắc đầu nói: “Đông Lăng, thiếp mời này không phải ta trộm, đúng là mời ta!”
“Nhưng mà tên ….” Rõ ràng không phải tên của tiểu thư mà.
“Hí Thiên là ta, Đông Lăng, tấm thiệp này là Hoàng tộc cấp cho ta, không ai biết Hí Thiên là Bắc Nguyệt quận chúa, hiểu chưa?”
Đông Lăng gật đầu: “Hí Thiên là tên giả tiểu thư dùng ở bên ngoài sao?”.