Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 30 Tiệc Đêm Trong Cung Đình (2)

“ Ừ.” Hoàng Bắc Nguyệt trịnh trọng gật đầu: “Ta phải cùng Tiêu Vận tiến cung, bởi vậy ngươi liền dùng thân phận của Hí Thiên tiến cung đi, nhớ là bất kể thế nào cũng không cởi áo khoác ra, đừng để người khác thấy bộ dáng của ngươi, cũng đừng nói chuyện cùng người khác”.

Đông Lăng nghe, tim liền đập bịch bịch, mạo danh người khác tiến cung, nếu để Hoàng Thượng biết chỉ sợ sẽ phạm tội c.h.é.m đầu!

“Tiểu thư, trong cung nghiêm khắc như vậy không thể không cởi áo khoác ra”.

“Tin tưởng ta, ngươi chỉ cần cầm tấm thiệp này thì không ai dám cản ngươi đâu”. Hoàng Bắc Nguyệt vỗ vai trấn an nàng.

Đông Lăng sốt sắng nắm c.h.ặ.t t.a.y, thân thể nho nhỏ có chút run rẩy.

Hoàng Bắc Nguyệt con ngươi hơi trầm xuống, đột nhiên bắt lấy tay của Đông Lăng, trong mắt lóe lên tia lạnh giá.

“ Đông Lăng, ngươi mặc quần áo này vào thì không được sợ hãi nữa”.

Đông Lăng run lên, vẻ mặt đưa đám nói: “Tiểu thư, hay là thôi đi, em không biết Hí Thiên như thế nào, giả làm hắn tiến cung, nếu bị phát hiện thì……”

“Có ta ở đây ngươi sợ cái gì ?” Hoàng Bắc Nguyệt có chút bất đắc dĩ, trong khoảng thời gian ngắn nàng không có biện pháp giúp Đông Lăng thay đổi ý nghĩ “chúng ta là kẻ yếu”.

Nhiều năm khúm núm, chỉ có thể luồn lách qua kẽ hở mà sinh tồn, bây giờ đột nhiên nói cho nàng biết thật ra tiểu thư của ngươi là người mạnh nhất đế đô, chắc nàng sẽ lập tức ngất đi mất. Nhưng không còn nhiều thời gian, nếu nàng hôn mê thì cũng phải tạt nước cho nàng tỉnh lại.

Nhìn Đông Lăng vẫn còn do dự sốt sắng, Hoàng Bắc Nguyệt bỗng nhiên thấp giọng nói: “Băng, ra đây”.

“Băng, băng là ai?” Đông Lăng nhìn xung quanh, rõ ràng là không có ai mà.

Nhưng chỉ một giây sau, mắt nàng trợn tròn, miệng há to đến mức có thể nhét một quả trứng gà vào.

Trong phòng đột nhiên xuất hiện một con Băng Loan thân hình khổng lồ, cả người tràn ngập hàn khí.

Là linh thú! linh thú thuộc tính Băng!

Toàn thân được bao phủ bởi băng tuyết, nhất định là linh thú đẳng cấp cao! Nghe nói ngay cả linh thú thuộc tính Băng cấp mười một cũng không thể toàn thân bao bọc trong băng tuyết như vậy.

Con linh thú này rốt cuộc mạnh đến mức nào vậy?

“Tiểu thư mau chạy đi” Đông Lăng hoảng sợ hô to, ý nghĩ duy nhất trong đầu là bảo vệ tiểu thư. Nhất định là hôm qua đắc tội An quốc công nên hắn phái cao thủ đến lấy mạng tiểu thư.

Bị Đông Lăng giang hai cánh tay che chở phía sau, Hoàng Bắc Nguyệt cùng Băng Linh Huyễn Điểu có chút im lặng nhìn nhau, không nói nên lời.

Loại đẳng cấp như Băng Linh Huyễn Điểu đã có thể tùy ý khống chế kích thước thân thể của mình. Kích thước bình thường của hắn cũng phải to cỡ một toà cung điện, còn bây giờ chỉ thu nhỏ lại đủ để bước vào phòng mà thôi, cũng vì vậy mà Hoàng Bắc Nguyệt rốt cuộc cũng được quan sát kỹ càng linh thú của mình. Cũng rất dễ thương nha.

Trước đây hắn quá lớn, chỉ cảm nhận được vẻ đồ sộ hùng vĩ mà thôi, bởi vậy nàng cũng không có chút khái niệm gì về mặt mũi của Băng Linh Huyễn Điểu cả. Chỉ biết hắn có cái mặt rất bự mà thôi. Nhưng hiện giờ nhìn kỹ, hắn toàn thân óng ánh tuyết trắng, thỉnh thoảng lóe lên màu băng lam trong suốt, mỗi một một sợi lông vũ đều là do băng tuyết ngưng tụ thành, trừ bỏ đôi mắt màu xanh lục, toàn thân từ trên xuống dưới không có tạp sắc khác.

Hắn lớn lên rất giống thần thú Trung Hoa cổ đại là Phượng Hoàng, lông đuôi thon dài thanh nhã, tư thái kiêu ngạo lười biếng, trên trán điểm xuyết ba sợi Băng Vũ mỹ lệ, đẹp đến mức khiến người ta mê mẩn.

Giờ khắc này Băng Linh Huyễn Điểu phi thường kiêu ngạo, nghểnh đầu ưỡn n.g.ự.c, lười nhác nhìn thoáng qua Đông Lăng, rất có khí phách quân lâm thiên hạ.

“Đông Lăng, hắn tên là Băng, là linh thú của ta”. Từ ánh mắt hoảng sợ của Đông Lăng, Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, đi tới cạnh Băng Linh Huyễn Điểu, vỗ vỗ vào cặp băng dực xinh đẹp của hắn.

Đông Lăng hung hăng nuốt từng ngụm nước bọt, ngồi phịch trên giường, há to miệng mãi chưa thốt nổi một lời.

“Chủ nhân, hình như ta lỡ dọa nàng sợ quá mức rồi”. Băng Linh Huyễn Điểu dường như cảm thấy rất hãnh diện vì đã dọa c.h.ế.t khiếp một người bình thường như vậy.

“Không có chuyện gì, nàng sẽ khôi phục nhanh thôi”. Hoàng Bắc Nguyệt thở dài một hơi, thấy Đông Lăng vẫn còn ngơ ngác, bản thân nàng liền đi thay quần áo trước.

Quần áo mà Tiêu Vận đưa tới chất liệu quý báu nhưng kiểu cách đơn giản, dù là mỹ nữ mặc vào cũng kém nổi bật vì màu sắc ảm đạm của trang phục. Nhưng Hoàng Bắc Nguyệt làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, dù mặc vải rách cũng vẫn đoan trang tú lệ.

Nàng hôm nay cũng không muốn quá nổi bật, không muốn ăn mặc lòe loẹt. Mà quả thật từ lúc Trưởng công chúa qua đời, Hoàng Bắc Nguyệt đã không còn được mặc quần áo đẹp nữa.

Lần này tiến cung, nàng cũng không thể mặc một thân trắng thuần đơn sơ như ở nhà được, vì vậy nàng cũng chỉ có thể tùy ý mặc vào y phục do Tiêu Vận đưa tới.

Ngồi trước gương, nàng nhìn kỹ hình ảnh phản chiếu trong đó. Một gương mặt nhỏ nhắn thuần khiết, thiên chân vô tà, không chút phấn son. Đôi lông mày không che giấu được vẻ linh động thanh tú, mái tóc đen mượt như lụa tản ra hai bên gò má, lộ ra một đôi mắt sáng ngời hữu thần cùng bờ môi hồng nhuận ngọt ngào. Tất cả vẻ thanh lệ thoát tục này đều hiện lên trên khuôn mặt chỉ mới mười hai tuổi, tựa như mỹ nữ từ trong tranh bước ra, lại phảng phất một chút bóng dáng kiếp trước của nàng.

Vuốt vuốt tóc, Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ, quần áo nàng còn mặc được chứ tóc thì nàng cũng chào thua. Hai ngày nay nàng chỉ tùy tiện đem tóc buộc lên rồi đi ra ngoài, mà thường nàng cũng mặc áo khoác suốt, nào có ai để ý.

Thế nhưng bây giờ là tiến cung, ít nhiều cũng phải chải chuốt một chút chứ. Trong lúc nàng đang lúng túng, một đôi bàn tay lạnh lẽo khẽ cầm lấy cây lược trong tay nàng.

“Nhiều năm như vậy, hôm nay là ngày Đông Lăng cao hứng nhất.” Thiếu nữ phía sau thốt lên, giọng nói nghẹn ngào. Từng giọt nước mắt trượt xuống gò má của nàng.

“Mối thù của Trưởng công chúa rốt cục có thể báo rồi”.

Hoàng Bắc Nguyệt khẽ nhíu đôi mày, nghiêng đầu hỏi: “Thù ư ?”

Đông Lăng hai tay bỗng dưng cứng đờ, vội vã quỳ xuống trước mặt nàng, vừa khóc vừa nói: “Tiểu thư, Trưởngcông chúa điện hạ không phải nhiễm bệnh qua đời mà là bị người khác hại c.h.ế.t!”

Quả nhiên đúng như nàng nghĩ…

Hoàng Bắc Nguyệt hai tay siết c.h.ặ.t, tình cảm cùng ký ức thuộc về Hoàng Bắc Nguyệt chợt ùa về, Huệ Văn trưởng công chúa ôn hòa mỹ lệ, luôn luôn quan tâm nàng, che chở nàng.

Cho dù nàng là một tên phế vật, tính tình vừa nhu nhược lại vừa vô dụng, thế nhưng Trưởng công chúa vẫn luôn thương yêu nàng hết mực.

“Bắc nguyệt, chỉ cần có mẫu thân, ai cũng không thể bắt nạt ngươi”.

Giọng nói hiền hậu nhân ái dường như còn văng vẳng bên tai, nhưng….. ai nghĩ tới thế sự lại trêu người như vậy chứ.

Trưởng công chúa đã không thể chờ tới ngày nữ nhi yếu đuối của mình trưởng thành, nàng đã qua đời khi tuổi còn rất trẻ. Nàng lúc đó đã ôm bao nhiêu tiếc nuối cùng lo lắng xuống mồ?

Mà Hoàng Bắc Nguyệt lúc đó còn nhỏ, sẽ trải qua bao nhiêu sợ hãi, bàng hoàng?

Vô số cảm xúc kịch liệt như thủy triều tràn vào nội tâm nàng, thật lâu vẫn chưa bình ổn được. Hai tay nắm c.h.ặ.t, nàng gằn từng chữ hỏi: “Đông Lăng, ngươi biết những chuyện gì nữa?”

Đông Lăng ôm lấy chân nàng khóc lớn: ” Trưởng công chúa cũng là vì uống t.h.u.ố.c do Tuyết di nương đưa tới nên mới trúng độc bỏ mình, mà lão gia lại hoàn toàn không truy cứu, hơn nữa khi đó cũng đang xảy ra đại chiến nên Hoàng Thượng cùng Thái hậu cũng không rảnh hỏi đến. Lão gia cũng thừa dịp đó vội đem Trưởng công chôn cất. Lúc đó tiểu thư còn nhỏ tuổi nên em không dám nói ra, chỉ có thể nhẫn nhục đợi tiểu thư lớn lên mới nói, là Đông Lăng đáng c.h.ế.t”.

“Không.” Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu: “Ngươi làm rất đúng”.

Nếu như lúc đó Đông Lăng nói chân tướng cho Hoàng Bắc Nguyệt, lấy tính cách nhu nhược của nàng thì không tức c.h.ế.t cũng sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, sẽ bị Tuyết di nương g.i.ế.c người diệt khẩu.

Đông Lăng tuy tuổi còn nhỏ nhưng vẫn biết suy xét, biết tính tình Hoàng Bắc Nguyệt nên không nói ra, chỉ có thể giấu kín sự việc chờ Hoàng Bắc Nguyệt trưởng thành mạnh mẽ hoặc gả đi thì mới nói cho nàng. Tâm tư cẩn thận, tính cách trầm ổn, nha đầu này nếu giáo dưỡng tốt thì sau này nhất định sẽ có tiền đồ.

“Đông Lăng, ngươi nói những thứ này thì ta cũng đoán được nguyên nhân cái c.h.ế.t của mẫu thân rồi. Ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng sự việc, hơn nữa ta còn muốn làm cho bọn họ phải trả giá đắt, ngươi hiểu chứ?”

Đông Lăng vừa rơi lệ vừa gật đầu như giã gạo: “Đông Lăng hiểu rõ, một đao g.i.ế.c c.h.ế.t thì quá tiện nghi cho bọn chúng rồi. Mưu hại Trưởng công chúa là tội lớn, nhất định phải làm cho tội ác của bọn họ bị cả thiên hạ biết, để người trong thiên hạ phỉ nhổ bọn họ suốt đời”.

Chương 30 Tiệc Đêm Trong Cung Đình (2) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia