Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 31 Tiệc Đêm Trong Cung Đình (3)

Hoàng Bắc Nguyệt vui mừng gật đầu, tiểu nha đầu Đông Lăng này có thể hiểu rõ nỗi khổ tâm của nàng thì tốt rồi.

Một đao g.i.ế.c c.h.ế.t mẹ con Tuyết di nương thì cái c.h.ế.t của Trưởng công chúa sẽ không minh bạch, Hoàng Bắc Nguyệt nhiều năm chịu khổ như vậy, ai sẽ trả lại công đạo cho nàng đây?

“Rõ ràng là tốt rồi, như vậy tối nay nên làm như thế nào ngươi cũng biết rồi chứ?”.

Đông Lăng kiên định gật đầu. Sau khi biết rõ trong lòng tiểu thư đã có kế hoạch, nàng vô cùng cao hứng, đừng nói để nàng mạo danh đi tham gia cung yến, cho dù bắt nàng đi lên núi đao nàng cũng đi!

Tiểu thư thông tuệ, làm việc chu toàn, tâm tư kín đáo như vậy, tương lai nhất định không tầm thường.

Đông Lăng khéo léo giúp nàng b.úi tóc theo kiểu thập tự, nhìn vô cùng đoan trang, lại cài thêm một chiếc trâm t.ử sắc lưu ly hoa, vừa giản dị lại vừa trang nhã, tuyệt đối sẽ không nổi bật trong đám tiểu thư quý tộc kia. 

Tuyết di nương muốn chính là hiệu quả như thế. Mặc dù quần áo đều là đồ đắt tiền nhưng lại không hề nổi bật trong đám đông. Như vậy người khác sẽ không biết Hoàng Bắc Nguyệt bị ngược đãi, hơn nữa lại còn tôn lên vẻ đẹp cao quý của Tiêu Vận, quả là một mũi tên trúng hai con chim.

Mưu đồ thật tốt nha! Mà ta cũng không ngại tác thành cho ngươi đâu.

Cho ngươi một bước lên mây, rồi lại một cước đạp ngươi rớt xuống, hừ, ta không tin không quăng c.h.ế.t được ngươi. Hoàng Bắc Nguyệt cười cười quay một vòng. Đây là lần đầu tiên nàng mặc đồ cổ trang, cảm giác rất mới mẻ.

Sắc trời dần tối, một nha hoàn do Tuyết di nương phái tới đã đứng ngoài cửa thúc giục nàng. Hoàng Bắc Nguyệt tùy tiện cầm một cái áo choàng màu xanh biếc phủ thêm, hướng Đông Lăng nói: “Nhớ kỹ, mặc kệ ai nói với ngươi cái gì chỉ cần nhàn nhạt gật đầu, không cần đáp lại, cứ thoải mái mà coi trời bằng vung đi, dù có là Hoàng Thượng cũng vậy”.

Đông Lăng gật đầu, những câu nói này nàng đều ghi ở trong lòng, lòng bàn tay mặc dù vẫn còn đổ chút mồ hôi nhưng nàng đã không còn sợ hãi nữa.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Không có chuyện gì đâu, ta cũng tham dự cung yến mà, lúc nào cũng sẽ quan sát ngươi. Chỉ cần có chuyện gì thì ta cũng đều giúp ngươi giải quyết”.

Dặn dò xong nàng chậm rãi rời đi, cùng nha hoàn đã sớm mất kiên nhẫn đi đến tiền viện. Cung yến hôm nay, cả phủ Trưởng công chúa đều được mời, tuy nhiên Cầm di nương cùng Tuyết di nương là thân phận di nương thấp kém, dựa theo cung quy nếu không có chiếu dụ thì không có tư cách vào cung.

Bởi vậy Tiêu Viễn Trình chỉ dẫn theo vài vị tiểu thư thiếu gia trong phủ tiến cung mà thôi. Tiêu Trọng Kỳ cùng Tiêu Vận đương nhiên sẽ đi, ngoài ra còn có tứ tiểu thư Tiêu Nhu do Cầm di nương sinh, Nhị thiếu gia Tiêu Trọng lỗi do Tuyết di nương sinh, cùng với đại tiểu thư Tiêu Linh do Phương di nương sinh.

Tiêu Viễn Trình tuổi trẻ rất anh tuấn tiêu sái, cao to uy vũ, mà đám di nương cũng đều là mỹ nữ, bởi vậy hài t.ử sinh ra tự nhiên cũng không xấu, đều là nam thanh nữ tú cả.

Xe ngựa dừng ở tiền viện, mấy vị tiểu thư thiếu gia đều đã đến đủ, chỉ còn Hoàng Bắc Nguyệt đang chậm rãi đi tới.

Tiêu Viễn Trình vừa nhìn thấy nàng sắc mặt đã tái xanh, chán ghét nhìn nàng một cái rồi phóng lên lưng ngựa, cùng Tiêu Trọng Kỳ song song dẫn đầu đi ra ngoài phủ.

Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn con ngựa đang nhanh ch.óng đi xa, khuôn mặt ốm yếu cũng không có biểu hiện nào khác. Điều này làm Tiêu Linh thất vọng khi không có trò hay để xem.

Hoàng Bắc Nguyệt là tiểu thư dòng chính, ở đây có ai không căm ghét nàng chứ?

“Ngươi bệnh nặng như vậy không ở trong phòng dưỡng bệnh đi mà bày đặt tham dự cung yến làm gì?” Tiêu Linh nhanh mồm nhanh miệng, oán hận trừng mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt..

“Đại tiểu thư, Tam tiểu thư dù gì cũng là tiểu thư dòng chính trong phủ, ngươi dám dùng khẩu khí như vậy nói chuyện với nàng sao?” Tuyết di nương bỗng nhiên mở miệng, phi thường thân thiết đi tới trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, ân cần hỏi han nàng vài câu.

Tiêu Linh bị nói như vậy sắc mặt lúc xanh lúc đỏ. Con ma ốm Hoàng Bắc Nguyệt này nàng còn dám tùy ý nh.ụ.c m.ạ chứ mụ Tuyết di nương tâm cơ thâm trầm này, nàng không dám làm càn.

Hừ một tiếng, nàng chỉ có thể nhỏ giọng nói: “Đại phu đều nói bệnh của nàng là bệnh truyền nhiễm, nếu như tiến cung vô tình lây chocông chúa điện hạ thì phải làm sao bây giờ?”.

Bởi vì phải lợi dụng Hoàng Bắc Nguyệt để giúp mẫu thân lên vị trí chính thất và đi cầu Tiêu Dao vương luyện chế Tẩy Tủy Đan cho mình nên thái độ của Tiêu Vận đối với Hoàng Bắc Nguyệt cũng tương đối tốt hơn một chút.

“Đại tỷ tỷ, bệnh của Tam muội muội đã tốt hơn rồi, chỉ là sức khỏe vẫn còn yếu, ngươi cũng đừng nói lung tung. Cái gì mà bệnh truyền nhiễm chứ? Chúng ta cùng ở trong phủ, nếu có bệnh truyền nhiễm chúng ta đã sớm bị lây bệnh rồi. Ngươi có phải là định hủy thanh danh của chúng ta đi không hả?”

Lời nói Tiêu Vận từng chữ từng chữ đều sắc bén độc ác. Tiêu Linh nằm mơ chăng, Tiêu Vận bình thường cao ngạo bây giờ lại nói đỡ cho Hoàng Bắc Nguyệt, hôm nay trời sẽ không mưa chứ.

Lão gia t.ử vô cùng thương yêu Tiêu Vận, ngay cả phụ thân cũng đều hết mực chiều ả, Tiêu Linh quả thật cũng không dám đắc tội ả, chỉ có thể c.ắ.n răng nuốt hận.

“Nhị muội muội nói đùa rồi, ta chỉ thuận miệng nói mà thôi, làm gì có chuyện ra ngoài rêu rao lung tung chứ?” Tiêu Linh nghiến răng nghiến lợi nói. Tiêu Vận cùng Hoàng Bắc Nguyệt này sinh ra đều may mắn hơn nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt là do Trưởng công chúa sinh ra, là trời sinh dòng chính nữ.

Mà Tiêu Vận càng đáng hận hơn, ả thậm chí còn có huyết thống của Triệu hoán sư.

Thật là tức c.h.ế.t mà, rõ ràng đều là cốt nhục của Tiêu gia, thân phận thứ nữ cũng thôi đi, đằng này nàng lại không có chút xíu thiên phú võ đạo nào, Triệu hoán sư lại càng khỏi phải.

“Thuận miệng nói? Ta xem ngươi rõ ràng là hồ ngôn loạn ngữ, đi cung yến thế nào cũng sẽ quấy rối cho coi, không bằng bây giờ ở nhà luôn đi”.

Bởi vì có lão gia t.ử Tiêu gia làm chỗ dựa nên lời nói của Tiêu Vận trong nhà có chút trọng lượng, khi Tiêu Linh nghe được sắc mặt liền trắng bệch.

“Nhị tiểu thư cũng đừng nóng giận nữa, thời gian bắt đầu cung yến cũng sắp đến rồi, mau đi nhanh đi, đừng trì hoãn nữa”. Cầm di nương đang ở một bên xem cuộc chiến vội vàng nói, sau đó hung ác trợn mắt nhìn Tiêu Linh một cái.

Nha đầu Tiêu Linh này thật không biết chuyện mà. Không thấy mẹ con Tiêu Vận đang mượn sức Hoàng Bắc Nguyệt sao? Lanh chanh láu táu, bây giờ gặp rắc rối rồi đó.

Nếu không phải là Tiêu Nhu của nàng tuổi còn nhỏ, nàng cũng sẽ không thèm lôi kéo nha đầu Tiêu Linh do Phương di nương suốt ngày chỉ biết tụng kinh niệm phật này về phe mình đâu. Nàng cần Tiêu Linh kiếm được một vị quý công t.ử có thế lực trong cung yến để giúp nàng lên chính thất.

Nàng không thể chần chừ được nữa. Tiêu Vận đã đính hôn cùng An quốc công Thế t.ử rồi, việc này chỉ cần thành công thì Tuyết di nương chắc chắn sẽ dựa vào danh tiếng của con, nói không chừng còn có thể an vị trên vị trí chủ mẫu nữa.

Hừ! Nếu như Tiêu Linh cũng có thể gạ gẫm được một vị công t.ử của đại gia tộc thì nàng liền đem Tiêu Linh làm con nuôi của mình, như vậy nàng cũng có thể “mẫu bằng nữ quý”.

Bị Cầm di nương xen vào, Tiêu Vận đương nhiên không thể nói thêm nữa. Nàng cùng Hoàng Bắc Nguyệt lên cùng một chiếc xe ngựa nội thất hoa lệ. Sau khi ngồi xuống nàng liền vứt ngay thái độ ôn hòa lúc nãy, có chút khinh bỉ nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt.

Nàng đời này ghét nhất là Hoàng Bắc Nguyệt, vậy mà bây giờ lại phải giả vờ thân thiết nha đầu đó. Vấn đề là hôm nay Tiêu Dao vương cũng sẽ tham dự cung yến, bất đắc dĩ nên nàng cũng chỉ có thể lôi kéo tên phế vật ốm yếu này đi cùng.

Phế vật mãi mãi vẫn là phế vật mà thôi, cho dù có cho nàng tơ lụa hay vàng bạc châu báu thì nàng cũng không so sánh được với bản thân mình. Tên rác rưởi này chỉ có thể làm nền cho nàng, lợi dụng xong thì một cước đá văng.

Hoàng Bắc Nguyệt có chút lười nhác dựa vào nệm êm, bởi vì mặt trắng bệch bệnh tật nên thoạt nhìn giống như muốn ngủ thiếp đi vậy. Mà Tiêu Vận cũng không còn gì để nói, vẫn còn một đoạn đường nữa mới tới cung, nàng dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần.

Đợi bầu trời hoàn toàn tối đen, Đông Lăng liền hóa trang thành bộ dáng của Hí Thiên đi dự cung yến. Đông Lăng thân thủ quá yếu, nàng vẫn nên làm một chút bảo hộ mới được.

“Băng”. Nàng lặng lẽ trao đổi với Băng Linh Huyễn Điểu: “Ngươi đi bảo vệ Đông Lăng đi, chỉ cần có nguy hiểm thì ngươi lập tức ra tay, tuyệt đối không thể để cho nàng bị thương”.

“Chủ nhân, vậy còn người thì sao?” linh thú thường sẽ không bao giờ rời xa chủ nhân để đi bảo vệ người khác cả.

Tuy nhiên Băng Linh Huyễn Điểu là ngoại lệ, nó không cùng Hoàng Bắc Nguyệt ký kết bản mệnh khế ước mà chỉ đơn thuần nghe lệnh nàng làm việc mà thôi, bởi vậy nàng có thể thoải mái chi phối hắn. 

“Ta tạm thời không cần bảo vệ”. Thân phận của Hoàng Bắc Nguyệt quả thật cũng không có gì nguy hiểm cả. Huống hồ, thân thủ của nàng cũng không yếu, cao thủ võ đạo của thời đại này nàng còn chưa đặt vào mắt đâu.

Mặc dù chỉ mới quen biết một hai ngày nhưng Băng Linh Huyễn Điểu đối với tính cách của Hoàng Bắc Nguyệt khá hiểu rõ. Nàng nói không cần bảo vệ thì chính là không cần bảo vệ, nàng là người luôn nắm chắc mới ra quyết định.

Bởi vậy Băng Linh Huyễn Điểu cũng âm thầm quay trở về phủ Trưởng công chúa.

Chương 31 Tiệc Đêm Trong Cung Đình (3) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia