Xe ngựa hơi xóc nảy, Hoàng Bắc Nguyệt đôi mắt khép hờ lại mở ra, vừa vặn đảo đến eo của Tiêu Vận thì nhìn thấy thanh Băng Vũ đang tỏa ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt.
Vũ khí của Triệu hoán sư đa số đều đặt bên trong nạp giới, bình thường sẽ không lộ ra v.ũ k.h.í đi bởi vì trong lúc tác chiến, đối thủ có thể phân tích trước v.ũ k.h.í, không thể tạo thành hiệu quả bất ngờ khắc chế địch nhân được. Chỉ có người không mua nổi nạp giới mới treo v.ũ k.h.í lủng lẳng trên người như vậy.
Tiêu Vận rõ ràng không phải thứ nghèo khổ gì, nàng có hẳn một cái cao cấp nạp giới, không gian bên trong to bằng một tòa thành thị chứ đâu ít. Có nạp giới hoành tráng như vậy mà vẫn treo thanh Băng Vũ trên người thì cơ bản là khoe khoang rồi.
Phóng tầm mắt khắp toàn bộ đại lục Tạp Nhĩ Tháp, e rằng chỉ có một mình nàng nắm giữ lông vũ của Băng Linh Huyễn Điểu làm v.ũ k.h.í, chuyện như vậy mà không đi khoe khoang thì nàng không còn là Tiêu Vận nữa.
Tiêu Vận đối với thanh Băng Vũ của mình yêu thích vô cùng, bởi vậy vừa thấy ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt quét qua, nàng liền vô cùng đắc ý.
Đem Băng Vũ nắm trong tay thưởng thức rồi liếc mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, cười nói: “Bắc Nguyệt, ngươi cảm thấy thanh Băng Vũ này của ta như thế nào?”
“Rất xinh đẹp”. Hoàng Bắc Nguyệt than thở, đây chính là sợi lông nàng tự tay rút ra, đương nhiên phải đẹp rồi!
“Không chỉ xinh đẹp thôi đâu, ngươi có biết Băng Vũ này là từ trên người của linh thú nào hay không?”
Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, làm bộ không biết.
Tiêu Vận đắc ý nói: “Ngươi ắt hẳn cũng biết Ngũ Linh đi, có nhớ con T.ử Diễm Hỏa Kì Lân của Thái t.ử điện hạ không? Thanh Băng Vũ này được rút ra từ chí tôn trong Băng linh thú – Băng Linh Huyễn Điểu, ngang hàng với T.ử Diễm Hỏa Kì Lân đó”.
Thấy Tiêu Vận dùng đủ các loại từ ngữ chỉ sự cường đại để hình dung, Hoàng Bắc Nguyệt có chút đau đầu.
“Thật lợi hại.” Cho dù nàng có nguyên con Băng Linh Huyễn Điểu, cũng phải khâm phục với tài nghệ c.h.é.m gió của Tiêu Vận, một thanh Băng Vũ thôi mà, có cần giới thiệu dài dòng như vậy không.
Tiêu Vận trên mặt đắc ý dào dạt: “ Hoàng Bắc Nguyệt, mặc dù ngươi có thân phận cao quý nhưng đáng tiếc lại không có thực lực. Trên Tạp Nhĩ Tháp đại lục, nếu không có thực lực, dù thân phận ngươi có cao đến mức nào cũng đều không có tác dụng”.
Không có thực lực gì…
Hoàng Bắc Nguyệt vẫn là lần đầu tiên nghe thấy có người nói mình như vậy. Nếu nàng không có thực lực, e rằng trên đời này không ai có thực lực hết.
“Ngươi có biết gần đây xuất hiện một vị Hí Thiên đại nhân không ?” Tiêu Vận thấy Hoàng Bắc Nguyệt không nói lời nào, trong lòng còn tưởng là nàng đang tự ti. Làm cho Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy tự ti chính là việc Tiêu Vận thích làm nhất.
“Nàng là một vị cửu tinh Triệu hoán sư, thanh Băng Vũ này cũng là do nàng rút ra. Gia gia đã sai người đi đưa lễ cho vị Hí Thiên đại nhân này, nếu không có vấn đền gì thì trong tương lai, Hí Thiên đại nhân sẽ là sư phụ của ta nha”.
Hoàng Bắc Nguyệt con mắt vốn đang khép hờ hơi mở ra, nghiêng đầu, kinh ngạc hỏi: “Sư phụ?”.
Tiêu Vận trông thấy bộ dáng kinh ngạc của nàng thì càng đắc ý hơn: “Đương nhiên, ta là nữ thiên tài của Nước Nam Dực, Hí Thiên đại nhân chắc chắn sẽ coi trọng ta”
Thiên tài? Mười sáu tuổi trở thành Tam Tinh Triệu hoán sư đã là thiên tài?
Nàng có chút suy tư, dựa theo quy tắc của thời đại này thì lúc nàng đạt đến Tam Tinh Triệu hoán sư là lúc mấy tuổi ấy nhỉ? Hình như là năm tuổi.
Tiêu Vận này đến tận mười sáu tuổi mới đạt đến Tam Tinh Triệu hoán sư mà muốn được nàng coi trọng sao? Có mà nằm mơ ấy.
“Nếu Nhị tỷ có thể bái Hí Thiên đại nhân làm sư phụ thì tương lai nhất định tiền đồ không giới hạn.” Nàng nói là “nếu như” nha.
“Đương nhiên rồi”. Tiêu Vận có chút khinh bỉ liếc nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, nói: “Tam muội, có chỗ tốt Nhị tỷ cũng không quên ngươi đâu, bởi vậy ngươi cũng không thể quên Nhị tỷ”.
“Được” Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu thật mạnh, đương nhiên sẽ không quên rồi, hắc.
Xe ngựa tiến vào cung, sau vài lần kiểm tra cuối cùng cũng đến nơi. Đám người Tiêu gia lục tục xuống xe, cùng nhau hướng về Hào Quang Điện, cũng là nơi thiết yến, dọc đường đi đã gặp không ít các phu nhân, tiểu thư trong các gia tộc lớn ở đế đô.
Đại thần và các thiếu gia thì hướng Hoàng Thượng thỉnh an, còn nữ quyến thì đều đến Hào Quang Điện thỉnh an Hoàng Hậu.
Tiêu Vận cũng trông thấy vài tiểu thư quen biết nên đã đi qua bắt chuyện, còn Hoàng Bắc Nguyệt thì đi theo phía sau đám cung nhân, quan sát chung quanh.
Nàng đem tầm mắt phóng ra xa, quả thật là cung vàng điện ngọc, rực rỡ muôn màu, đám phu nhân, tiểu thư đều xinh đẹp động lòng người, trang phục lộng lẫy, xanh xanh đỏ đỏ, đua nhau khoe sắc. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn đền mức hoa cả mắt, vội dời tầm mắt lên không trung mới thấy khá hơn một chút.
Nàng đi đến Hào Quang Điện cũng vừa lúc đương kim Hoàng Hậu cùng mấy vị phi tần dùng nghi thức long trọng đình đám đi tới, khiến đám phu nhân, tiểu thư nhao nhao quỳ xuống hành lễ.
Hoàng Bắc Nguyệt luôn luôn tuân theo quy tắc: chỉ quỳ trước thiên, địa, phụ mẫu, ngoài ra đều không quỳ, bởi vậy nàng chỉ nhàn nhạt nhìn lướt qua rồi đi tới đứng sau cửa.
Đợi đến khi bên trong truyền đến tiếng “miễn lễ”, Hoàng Bắc Nguyệt mới cùng mấy vị phu nhân, tiểu thư đi vào.
Hào Quang Điện đã bày xong yến hội, cung nhân tiếp đón đám nữ quyến rồi dẫn bọn họ tới chỗ ngồi đã chỉ định.
Thân phận của phủ Trưởng công chúa cũng giống như Vương gia, bởi vậy tự nhiên được ngồi gần Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu.
Tiêu Vận thoải mái ngồi xuống vị trí nữ chính trong khu vực của phủ Trưởng công chúa, không hề cảm thấy mất tự nhiên, trước giờ tiến cung nàng đều làm như vậy. Mọi người xung quanh thấy vậy nhưng cũng không có ai lên tiếng.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu mày nhưng cũng không có hành động gì quá khích, sắc mặt bình thản ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống nàng đã phát hiện chỗ ngồi của công chúa Anh Dạ ở ngay bàn bên cạnh, mà công chúa Anh Dạ lúc này cũng vừa vặn quay đầu lại, trông thấy Tiêu Vận, chân mày hơi cau lại nhưng không nói gì. Nàng vừa định thu hồi ánh mắt thì chợt nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt, lúc này sắc mặt nàng đã có chút thay đổi.
Lập tức công chúa Anh Dạ đứng dậy, nhanh chân bước tới đám người Tiêu gia.
Hành động đột ngột của Công chúa đương nhiên mọi người tò mò, đại điện vốn đang ồn ào thì yên tĩnh lại, ánh mắt mỗi người đều hướng phía bên này.
Tiêu Vận còn chưa kịp phản ứng, công chúa Anh Dạ đã lớn giọng trách cứ: “Đây là chỗ ngồi của ngươi sao?”
Tiêu Vận sửng sốt, Hoàng Bắc Nguyệt cũng ngẩn ra.
“Chỉ là thân phận thứ nữ thấp kém cũng dám cưỡi lên đầu Bắc Nguyệt quận chúa sao? Ngươi muốn tạo phản hả?” giọng nói của công chúa Anh Dạ rất lớn, mỗi một người trong Hào Quang Điện đều có thể nghe rõ được.
Bị nhục nhã trước nhiều người như vậy, sắc mặt Tiêu Vận tái mét, gượng gạo nở nụ cười, đem chỗ ngồi nhường lại cho Hoàng Bắc Nguyệt.
“Ta, ta không cẩn thận ngồi nhầm chỗ”.
Ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng Tiêu Vận hận đến nghiến răng nghiến lợi. Hoàng Bắc Nguyệt c.h.ế.t tiệt, nếu biết trước như vậy ta đã không dẫn ngươi theo rồi, tự dưng chịu nhục nhã như vậy.
Động tĩnh bên này quá lớn đương nhiên cũng đã kinh động tới Hoàng Hậu, khiến nàng có chút nhíu mày, đoan trang nói: “Anh Dạ, không được hồ đồ.”
“Mẫu hậu, ta không có hồ đồ, người của phủ Trưởng công chúa không hiểu tôn ti pháp tắc, ta chỉ dạy dỗ bọn họ một chút thôi”. công chúa Anh Dạ cười nói.
Nghe được ba chữ Trưởng công chúa, Hoàng Hậu mắt phượng xinh đẹp nhìn lướt qua Hoàng Bắc Nguyệt, ánh mắt có chút phức tạp, nhàn nhạt gật đầu: “Hôm nay là cung yến nên cũng không cần nhiều quy củ như vậy”.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng ngẩng đầu lên, thời điểm ánh mắt Hoàng Hậu quét đến, nàng trực diện nghênh đón, không chút tránh né.
Trong ký ức, vị Hoàng Hậu này rất không thích Hoàng Bắc Nguyệt, mà từ sau khi Trưởng công chúa qua đời thì nàng cũng không còn dịp gặp gỡ vị Hoàng Hậu này nữa. Nhưng theo thái độ bây giờ thì xem ra nàng cũng vẫn không được hoan nghênh như cũ.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng chỉ nhàn nhạt ngước nhìn rồi quay đầu đi, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, không có ý bất kỳ cảm xúc nào, không có sợ hãi, không có địch ý nhưng vẫn có chút tôn trọng. Đối với Hoàng Bắc Nguyệt hiện tại mà nói thì bây giờ chẳng qua là lần đầu tiên gặp mặt vị Hoàng Hậu này mà thôi. Tuy rằng nàng không thích Hoàng Bắc Nguyệt nhưng ít nhất cũng không có hại nàng.
Mà Hoàng Hậu thấy ánh mắt bình thản của nàng lại có chút kinh ngạc, tự nhủ rằng không lẽ mình lại nhìn nhầm rồi. Hoàng Bắc Nguyệt tính tình nhu nhược sao lại có thể nhìn nàng bằng ánh mắt như vậy được. Nghĩ thế, nàng không khỏi đ.á.n.h giá lại Hoàng Bắc Nguyệt, phát hiện nàng cũng không khác gì trước, vẫn là bộ dáng bệnh rề rề tưởng chừng chỉ cần một cơn gió cũng đủ thổi nàng bay đi mất. Quả nhiên là hoa mắt.
Trải qua vụ nhào nháo của công chúa Anh Dạ, ánh mắt của mọi người trong Hào Quang Điện đều chuyển hết lên người Hoàng Bắc Nguyệt.
Bắt đầu có người hướng nàng chỉ chỉ trỏ trỏ, thấp giọng nghị luận. “hóa ra đây là Bắc Nguyệt quận chúa, vẫn là lần đầu ta nhìn thấy”.
“Thoạt nhìn cũng không tệ, nhìn kỹ cũng có vài phần giống với Huệ Văn Trưởng công chúa năm đó, cũng là một tiểu mỹ nhân”.
“Hừ, đẹp thì có tác dụng gì? Bệnh nặng như vậy, phủ Trưởng công chúa sau này chỉ sợ phải chắp tay dâng cho người ta rồi”.
“Cũng là tiểu hài t.ử đáng thương! Sống ở thời đại này mà lại không thể tập võ thì chỉ có thể bị người khác cười nhạo mà thôi”.
Bắc Nguyệt quận chúa của phủ Trưởng công chúa là phế vật, đây là sự việc mà ai ở Thành Lâm Hoài cũng biết. Trưởng công chúa trước kia cỡ nào huy hoàng, không ngờ nữ nhi lại là một tên rác rưởi, thực sự là mất hết thể diện mà.
Bị một đám người liên tục chỉ chỉ trỏ trỏ như thú quý hiếm, Hoàng Bắc Nguyệt cũng có chút bực bội rồi. Nàng đường đường là thiên tài sát thủ ở thế kỷ 21, cư nhiên lại bị gọi là rác rưởi ở đây.
Ngay lúc nàng định trừng mắt nhìn đám người rảnh rỗi kia thì một giọng nói có chút lanh lảnh vang lên: “ Hoàng Thượng giá lâm.”
Mọi người trong Hào Quang Điện lập tức đứng lên, dồn dập quỳ xuống hành lễ.
Hoàng Thượng thấy vậy cười to một trận, vừa đi vào vừa giơ tay lên nói: “Hôm nay không cần hành lễ, các khanh mau bình thân”.
Mọi người đứng dậy, dồn dập tạ ân.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhân cơ hội ngẩng đầu liếc mắt nhìn Hoàng Thượng. Dù sao hình ảnh trong ký ức cũng bất đồng với việc tận mắt thấy, hơn nữa cũng đã mấy năm trôi qua, vị đế vương này cũng không còn trẻ trung hăng hái như hồi đó nữa rồi.
Khóe mắt có chút dấu vết phong sương của năm tháng, dù vậy cũng không thể che dấu khuôn mặt anh tuấn cùng thân hình cao lớn của hắn. Hắn bước từng bước đều vững vàng hữu lực, tràn ngập nét uy nghiêm vương giả. Mà Thái t.ử Chiến Dã tuấn mỹ lãnh khốc cùng với mấy vị Vương gia, đại thần đều chậm rãi theo sau hắn.
Ánh mắt của Hoàng Bắc Nguyệt rất tinh tường, vừa liếc qua đã thấy Thái t.ử đi chung với Tống Bí. Tiêu Dao vương hôm nay vận một thân thanh y, nhẹ nhàng phong độ, bên môi treo nụ cười như có như không.
Thái t.ử cùng Tiêu Dao vương đến khiến không ít tiểu thư quý tộc trong Hào Quang Điện xuân tâm nhộn nhạo, đương nhiên trong đó cũng bao gồm Tiêu Vận.
Hoàng Thượng long hành hổ bộ đi tới Long Tọa ngồi xuống, phất ống tay áo một cái, nói: “ Khách nhân đến đông đủ cả chưa?”
Tiểu thái giám bên người nghe vậy lập tức cung kính nói: “Bẩm bệ hạ, Hí Thiên đại nhân cùng Cửu hoàng t.ử của Nước Bắc Diệu chưa tới.”
” Vậy hả” Hoàng thượng hơi híp mắt lại, thần sắc cao thâm khó dò. Quả không hổ là bậc đế vương, hỉ nộ khó dò.
Tiêu Dao vương tiến lên phía trước nói: “Khởi bẩm Hoàng Thượng, Cửu hoàng t.ử gần đây thân thể trọng bệnh nên không thể đến đúng giờ, kính xin bệ hạ lượng thứ”.
Phong Liên Dực cùng Tiêu Dao vương quan hệ cá nhân rất sâu đậm, điều này ai ở Nước Nam Dực cũng biết.
Tiêu Dao vương cũng đều lên tiếng cầu tình, Hoàng Thượng tự nhiên cũng phải nể mặt hắn, cười nói: “Không sao, thời gian còn sớm, trẫm đã cùng các vị ái khanh cùng nhau chờ khách quý đến”.
Mọi người đồng loạt hô to vạn tuế, sau đó Hoàng Thượng cho mọi người ngồi xuống.