Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 33 Cường Giả Khiêu Khích (1)

Tiêu Viễn Trình dẫn Tiêu Trọng Kỳ, Tiêu Trọng Lỗi về chỗ ngồi, thấy Hoàng Bắc Nguyệt ngồi ở chính vị liền lạnh lùng hừ một tiếng, ánh mắt đảo quanh vừa vặn trông thấy Tiêu Vận vẻ mặt oan ức, trong lòng không khỏi giận dữ, hỏi: “Vận nhi, con sao vậy?”.

Tiêu Vận ấm ức thấp giọng nói: “Vận nhi biết mình chỉ là thứ nữ, vừa rồi không cẩn thận ngồi nhầm chỗ của Tam muội mà thôi, ai ngờ lại bị công chúa quở trách, phụ thân, Vận nhi không cố ý mà.”

Tiêu Viễn Trình vốn đã ôm một bụng lửa giận với Hoàng Bắc Nguyệt, giờ khắc này lại nghe Tiêu Vận tố khổ thì lập tức nổi trận lôi đình, hung hăng trừng mắt về phía nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt nghịch chén rượu trong tay, lạnh lùng liếc hắn một cái, nói: “Phò mã gia, đây là cung điện, địa vị của con và người khác nhau, người nên chú ý quy củ một chút, nếu không cẩn thận bị ngự sử nhìn thấy bất kính đối với con, ngày mai hắn sẽ vạch tội người trước mặt Hoàng Thượng đó”.

“Ngươi…”. Tiêu Viễn Trình tức đến mức gương mặt tím ngắt. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến đồ vô dụng nhu nhược kia lại dám dùng giọng điệu này nói chuyện với hắn.

Hắn là cha nàng. Vậy mà nàng còn dùng địa vị để phân rõ giới tuyến, uy h.i.ế.p hắn. Lí nào lại vậy chứ.

“Sao nào?” Con ngươi lạnh lùng của Hoàng Bắc Nguyệt nhìn chằm chằm vào hắn, bên môi mang theo nụ cười châm chọc.

Tiêu Viễn Trình tức đến mức muốn thổ huyết, nhưng bây giờ đang ở trong cung, Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu đều đang ngồi tại đó, hắn nào dám làm càn a.

Tiêu Vận ngồi một bên trông thấy cả phụ thân cũng đều ăn thiệt thòi, trong lòng không khỏi nhảy một cái, có chút bất an.

Mà bên này Hoàng Bắc Nguyệt thấy Tiêu Viễn Trình dù tức giận cũng không dám ho he liền cười lạnh, tiếp tục thưởng thức chén rượu.

Bọn họ nãy giờ nói chuyện đều hạ thấp giọng nên đám người xung quanh không phát hiện điều gì.

Thái t.ử Chiến Dã vừa đi tới bên cạnh Công chúa Anh Dạ ngồi xuống, Công chúa Anh Dạ đã lập tức nói: “Hoàng huynh, đây là con gái của Hoàng Cô - Hoàng Bắc Nguyệt, huynh còn nhớ không?”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, trông thấy Công chúa Anh Dạ đang chỉ nàng, nói với Chiến Dã.

Chiến Dã lãnh khốc quay đầu nhìn nàng, cũng không phản ứng gì quá lớn. Hoàng Bắc Nguyệt từ nhỏ đã là đồ vô dụng nhu nhược, cùng tính tình kiên cường của hắn hoàn toàn khác nhau, bởi vậy hắn rất ít chú ý tới vị Bắc Nguyệt quận chúa này.

Mấy năm trôi qua, gặp lại nàng, vẫn là bộ dáng tái nhợt ốm yếu đó, nhưng đôi mắt trắng đen rõ ràng, dường như trong suốt hơn. Xuất phát từ lễ tiết tôn kính đối với vị Trưởng công chúa đã qua đời, Chiến Dã tùy tiện hỏi: “Nghe nói thân thể ngươi không tốt, có khá hơn chút nào không?”. Thiếu niên giọng điệu tuy rất lạnh nhạt nhưng cảm tình bên trong thì không có chút giả dối nào. Hắn lúc nào cũng vậy, trời sinh tính tình lạnh nhạt.

Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng chợt ấm áp, gật đầu: “Khá hơn một chút, đa tạ Thái t.ử điện hạ quan tâm.”

Giọng nói mềm mại nhưng có chút cảm giác quen thuộc, Chiến Dã nhìn nàng thêm một lần, chợt phát hiện thiếu nữ trước mắt da trắng như tuyết, đôi mắt to tròn, đôi môi đỏ mọng. Dáng người nhỏ nhắn xinh xắn toát lên vẻ thanh lãnh, quả thật rất khác so với quá khứ.

Trước kia khi Trưởng công chúa dẫn nàng tiến cung, tiểu nữ này vừa nhìn thấy hắn thì trong ánh mắt đã mang theo ba phần sợ hãi, ba phần e lệ rồi, chỉ cần hắn hơi nổi nóng thôi cũng đã có thể doạ nàng khóc òa lên. Nhưng bây giờ Hoàng Bắc Nguyệt lại vẫn thản nhiên nhìn hắn, không chút có chút nhút nhát yếu hèn nào.

Người ta đều nói thiếu nữ mười tám đều thay đổi, xem ra sau khi Trưởng công chúa qua đời, nàng cũng dần trưởng thành hơn rồi.

Không hiểu tại sao trong lòng Chiến Dã lại có mấy phần cao hứng thay cho nàng.

“Bắc Nguyệt, thân thể ngươi tốt hơn rồi thì sau này tiến cung nhiều một chút, đi dạo trong cung cũng rất tốt cho sức khỏe đó. Lâu lắm rồi ngươi cũng không vào cung, Hoàng tổ mẫu thật sự rất nhớ ngươi”. Công chúa Anh Dạ quan tâm nói.

Ấn tượng của Hoàng Bắc Nguyệt đối với Công chúa Anh Dạ đã không kém giống như lúc đầu nữa rồi. Tuy rằng Anh Dạ này có chút kiêu kỳ tùy hứng nhưng tính tình lại chính trực thoải mái, tác phong làm người trượng nghĩa.

Nữ nhân tính tình chân thật như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt thấy rất thú vị. Đúng lúc nàng gật đầu đáp ứng, tiểu thái giám chạy vào bẩm báo: “Bệ hạ, Dực vương t.ử cùng Hí Thiên đại nhân đều đã đến rồi”.

Trong Hào Quang Điện nhất thời yên tĩnh lại, Hoàng Thượng vui mừng đứng lên, nhanh chân đi xuống, đích thân đi ra nghênh đón. Mỗi một nước đều coi trọng cao thủ nhân tài, điều này quả nhiên không giả.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng chú ý tới mấy vị mặc hoa phục ngồi chung với các lão nhân Vương gia quý tộc ở đối diện nàng, mắt lộ ra tinh quang, mỗi người đều nghiêm chỉnh đứng dậy.

Nàng đối với khí thế của cao thủ phân biệt rất rõ ràng, mấy người kia mặc dù không lộ ra sát khí, nhưng khí chất bên trong thâm trầm, chỉ cao thủ mới che giấu được.

Xem ra những người này đều là cao thủ của Nước Nam Dực, dựa vào loại này khí thế uy áp này có thể phán đoán thực lực của bọn họ đại khái đều ở mức Bát Tinh trở lên.

Nàng loáng thoáng nghe được Tiêu Viễn Trình ngồi kế bên thì thầm với Tiêu Vận: “Vận nhi, gia gia ngươi ở bên kia, chốc lát đi qua thỉnh an lão gia gia đi.”

“Con biết rồi, phụ thân.” Tiêu Vận lập tức đáp ứng.

Tiêu Viễn Trình vui vẻ nói: “Gia gia ngươi cũng tới tham gia cung yến, xem ra người đã đột phá đến cấp bậc Bát Tinh Triệu hoán sư rồi”.

“Triệu hoán thú của gia gia là Liệt Hỏa Báo, là thập nhị giai linh thú. Thực lực của ngài bây giờ e rằng có thể cùng Cửu Tinh Triệu hoán sư đ.á.n.h một trận khó phân thắng bại”.

Tiêu Viễn Trình gật đầu, trên mặt đắc ý kiêu ngạo cứ như bản thân hắn mới là người trở thành Cửu Tinh Triệu hoán sư vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt không có ấn tượng sâu đạm đối với Tiêu gia lão gia t.ử. Lão rất ghét việc Tiêu Viễn Trình cưới Trưởng công chúa, vì thân phận phò mã đi ở rể đã làm Tiêu gia mất mặt, cũng vì vậy lão cũng không thích Hoàng Bắc Nguyệt cho lắm.

Lão gia t.ử ở viện chính của Tiêu gia, nhiều năm như vậy Hoàng Bắc Nguyệt ít khi đi qua, dù có đi thì nàng đều sợ hãi uy nghiêm của hắn mà không dám ngẩng đầu lên. Vì vậy trên thực tế, nàng không biết mặt mũi của Tiêu gia lão gia t.ử rốt cục là như thế nào.

Ánh mắt nàng đảo một lần trên người của đám cao thủ kia, phát hiện một lão nhân tóc bạc râu dài hướng bọn hắn bên này nhìn tới, đến khi trông thấy Tiêu Vận thì thần sắc mới có mấy phần hòa hoãn.

Tiêu Vận trên mặt lập tức nở nụ cười tươi rói.

Xem ra lão già đầu bạc kia chính là Tiêu gia lão gia t.ử Tiêu Khải Nguyên rồi.

Tiêu Khải Nguyên cũng quay đầu nhìn về phía lối vào Hào Quang Điện giống như những cao thủ khác, cùng chờ đợi Hí Thiên - người nắm giữ một trong Ngũ Linh là Băng Linh Huyễn Điểu.

Hoàng Thượng đi tới cửa, mấy vị Vương gia cùng đại thần lẽo đẽo theo sau. Mấy tên tiểu thái giám cầm đèn l.ồ.ng dẫn đường, còn phía sau, một thân ảnh nhỏ nhắn được bao phủ trong hắc bào chậm rãi hiện ra trong tầm mắt của mọi người.

Tao nhã thần bí, kiêu ngạo lãnh khốc. Quả nhiên giống y như lời đồn đãi.

“Hí Thiên các hạ, trẫm chờ ngươi đã lâu”.

Đường đường là vua của một nước mà lại ôm quyền khom lưng thi lễ, có thể thấy được tấm lòng ái tài của hắn không phải giả.

Hoàng tộc quý tộc cùng văn võ bá quan phía sau thấy Hoàng Thượng hành lễ nào dám đứng thẳng, đều nhao nhao cúi người, mà Hí Thiên đại nhân thần bí kia thấy vậy cũng chỉ khẽ gật đầu cái. Kiêu ngạo, thật sự quá kiêu ngạo.

Hoàng Thượng thấy vậy cũng không tức giận, vô cùng cao hứng tự mình dẫn Hí Thiên về chỗ ngồi, cũng là chỗ bên cạnh Thái t.ử cùng Công chúa Anh Dạ.

Hoàng Bắc Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi nàng sợ Đông Lăng diễn không đạt, bây giờ có thể tạm thời yên tâm rồi.

Sau khi Đông Lăng tiến vào, con tin Nước Bắc Diệu là Phong Liên Dực cũng chậm rãi bước tới.

Hai gã tiểu thái giám cầm đèn dẫn đường, hắn theo phía sau, một thân trường bào màu trắng nhạt, cổ áo cùng ống tay đều được thêu tường vân bằng chỉ bạc, eo được một chiếc thắt lưng bản rộng bằng gấm xanh quấn quanh. Tóc dài màu đen được vấn lên bằng ngân quan khảm nạm bảo ngọc, ánh bạc dịu nhẹ như ánh trăng xuyên qua tầng mây, làm nổi bật vẻ đẹp tuấn mỹ, dịu dàng như ngọc của hắn.

Chương 33 Cường Giả Khiêu Khích (1) - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia