Hoàng Bắc Nguyệt vừa nhìn thấy hắn liền ngẩn ra. Tên này chính là cái tên thần thần bí bí lúc trước xuất hiện ở từ đường của phủ Trưởng công chúa, rõ ràng là một cao thủ có thể thần không biết quỷ không hay xuất hiện trên cây, ngay cả nàng cũng không phát giác được. Nhưng hôm nay hắn khác hẳn so với hôm đó.
Hôm đó vẻ đẹp của hắn tuy tuấn mỹ nhưng tràn ngập tà khí, thần sắc sát phạt quả quyết, chắc chắn là một nhân vật nguy hiểm. Nhưng hôm nay hắn giống quân t.ử khiêm tốn, dịu dàng, làm gì có chút khí tức sắc bén nào.
Xem ra không chỉ có một mình nàng đeo mặt nạ.
Phong Liên Dực vừa đến, vài tên quý tộc của Nước Nam Dực đều rối rít chạy qua chào hỏi, coi như quan hệ cũng không tệ lắm đi.
Hắn mỉm cười đi tới bên cạnh Tiêu Dao vương, hai nam nhân phong nhã trác tuyệt nhìn nhau cười rồi cùng ngồi xuống.
“Ta tưởng ngươi không tới.” Tiêu Dao vương thấp giọng nói.
“Nghe nói có Băng Linh thú xuất hiện, ta sao có thể không đến xem?” Phong Liên Dực cười nhạt, ánh mắt hướng phía bên này nhìn tới.
Chỉ là, người hắn nhìn không phải là Hí Thiên bí ẩn mặc hắc bào mà lại là Hoàng Bắc Nguyệt. Đôi con ngươi màu tím nhạt mênh m.ô.n.g tràn đầy ý cười.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng lạnh lùng nhìn hắn, giữa đại điện rộng lớn, hai con người đeo mặt nạ đang quan sát lẫn nhau. Tuy không ai mở miệng nhưng song phương đều rõ ràng ý tứ của đối phương.
Phong Liên Dực: “ Bắc Nguyệt quận chúa, chúng ta lại gặp mặt rồi”.
Hoàng Bắc Nguyệt: “ Bớt lo chuyện người khác thì mới sống lâu được”.
Nàng rõ ràng đang cảnh cáo.
Nàng cũng không giống những tên quý tộc khờ khạo tin hắn thật sự là một người lịch sự nho nhã, xuất trần phiêu dật như tiên giáng trần.
Từ lần đầu gặp mặt, nàng biết hắn không dễ đối phó, chỉ có điều khi đó hắn không gây nguy hại gì cho nàng nên mới không tính toán với hắn. Nếu hắn lại dám trêu nàng thì nàng sẽ không hạ thủ lưu tình.
Phong Liên Dực hơi nhíu mày, lại uy h.i.ế.p nữa rồi, y như lần trước vậy. Tiểu gia hỏa lãnh khốc vô tình này thật thú vị. Trong con ngươi thoáng hiện vẻ hứng thú, hắn thức thời chuyển ánh mắt lên tiêu điểm của toàn trường – Hí Thiên.
Hắc bào nhân kia lãnh ngạo vô cùng, hoàn toàn không đếm xỉa tới ánh mắt của toàn trường. Thái t.ử Chiến Dã cũng biết tính tình nàng cao ngạo, không thích nói nhiều, nên cũng chỉ hơi gật đầu chào hỏi.
Công chúa Anh Dạ hơi bất mãn bĩu môi nói: “Giả thần bí cái gì chứ? Ở trong cung mà còn mặc áo khoác, cũng không phải người khác không nhận ra ngươi mà”
Ánh mắt sau áo choàng dường như liếc nàng một cái nhưng cũng không lên tiếng.
Hoàng Bắc Nguyệt hài lòng nhìn Đông Lăng, đúng vậy, cứ như thế đi, càng lạnh lùng càng tốt.
“Chúc mừng bệ hạ có thêm một cao thủ trợ giúp, phen này Nước Nam Dực của chúng ta tương lai chắc chắn có thể nhất thống thiên hạ! Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”.
Mọi người đều đứng lên nâng ly chúc rượu, Hoàng Thượng thấy vậy đại hỉ, giơ ly rượu trong tay lên uống một hơi hết sạch, sau đó lại để cung nhân rót đầy, xoay người hướng Đông Lăng nói: “Có thể được các hạ giúp đỡ, trẫm cảm giác vô cùng vinh hạnh, một chén này ta kính các hạ”
Đông Lăng đứng lên, tay nâng chén rượu, dùng tay áo che mặt, cũng một hơi uống sạch khiến quần thần lập tức tán thưởng.
“Tốt! Hí Thiên đại nhân t.ửu lượng thật tốt”.
Mới uống một chén liền khen t.ửu lượng tốt, đám quan văn này bản lĩnh nịnh hót cũng thật cao.
Những tiếng khen ngợi liên tiếp vang lên khiến đám cao thủ đang ngồi một bên sắc mặt đều vô cùng khó coi.
Tiêu Khải Nguyên vuốt râu lạnh lùng hừ một tiếng, một người bên cạnh hắn thấy vậy liền nói: “Tiêu lão huynh, nghe nói gần đây ngươi bế quan tu luyện, bây giờ lại đi tham dự yến tiệc, xem ra đã đạt đến cảnh giới Bát Tinh Triệu hoán sư, chi bằng huynh đấu thử với tên Hí Thiên kia xem thực lực đến đâu?”
Tiêu Khải Nguyên là lão hồ ly, làm sao dễ bị lừa như vậy, lão cũng vuốt râu cười: “Lão phu lớn tuổi rồi, cùng đám hậu bối trẻ tuổi này tính toán so đo làm gì?”
Tiếng tăm Hí Thiên đã truyền khắp Thành Lâm Hoài, hơn nữa hắn lại có siêu cấp Linh thú Băng Linh Huyễn Điểu, một chiêu liền ép c.h.ế.t Nhện Đỏ – Linh thú cấp mười một, thực lực như vậy hắn cũng không ngu ngơ tự đi tìm phiền phức làm gì.
“Hừ, Tiêu lão huynh sợ sao? Chỉ là một tiểu hài t.ử được đồn đãi thái quá cũng làm lão hồ ly ngươi sợ hãi kiêng kỵ đến độ này, thật là …”
Một nam nhân sắc mặt hồng hào lạnh lùng hừ một tiếng, lão ta cũng đã hơn sáu mươi tuổi rồi nhưng thoạt nhìn chỉ chừng hơn ba mươi một chút thôi.
Triệu hoán thuật nếu tu luyện tới cảnh giới nhất định có thể giúp người ta thanh xuân vĩnh trú. Người này tướng mạo cùng tuổi chênh lệch lớn như vậy, xem ra lão cũng sắp đạt đến Cửu Tinh cao cấp rồi.
“Tư Mã huynh nếu có tự tin như vậy thì tự mình đi thử một chút đi”. Tiêu Khải Nguyên nhàn nhã nói.
Kẻ nổi tiếng thường dễ bị ghen ghét, câu này quả không sai. Lão không chỉ tu luyện thân thủ mà đầu óc cũng tu luyện theo. Tư Mã Quy Yến là cao thủ số một số hai ở Nước Nam Dực, thực lực chỉ đứng sau sư phụ của Thái t.ử, chỉ có điều hắn tính tình nóng nảy, dễ bị kích động. Hơn nữa hắn vô cùng tự cao tự đại, luôn cảm giác rằng mình là đệ nhất thiên hạ, không để các cao thủ khác vào trong mắt.
Bây giờ bỗng dưng xuất hiện tên Hí Thiên này, danh tiếng lên cao như diều gặp gió, ngay cả Hoàng Thượng cũng đều tự thân thiết yến để lôi kéo, Tư Mã Quy Yến không cam tâm.
“Hừ! Lão t.ử sẽ đi gặp hắn.” Tư Mã Quy Yến nhấc bầu rượu lên uống một hớp lớn, thô lỗ lau miệng, vung tay áo đứng lên.
Hắn cả người khí thế hung hăng dẫn tới tới vô số ánh mắt, ngay cả Hoàng Thượng đang cao hứng cũng ngạc nhiên nhìn về phía hắn.
“Tư Mã khanh có chuyện gì vậy ?” Hoàng Thượng cười híp mắt hỏi.
Tư Mã Quy Yến là cao thủ đắc lực nhất của hắn, cho dù tên này tình cờ có hành động thất lễ thì Hoàng Thượng cũng bỏ qua.
Ở đây, ai sức mạnh thì hắn chính là đạo lí.
Tư Mã Quy Yến đi tới trước mặt Hoàng Thượng, hai tay ôm quyền, hung hiểm nói: “Bệ hạ, hôm nay cung yến quá nhàm chán, chi bằng để thần góp vui cho mọi người.
“Hả?” Nghe thấy tên Triệu hoán sư kiêu ngạo này muốn trợ hứng cho yến hội, Hoàng Thượng lập tức mặt mày hớn hở: “Tư Mã khanh muốn làm như thế nào?”
Tư Mã Quy Yến ngạo mạn chỉ một ngón tay về phía Đông Lăng, nghiêm giọng nói: “Thần muốn khiêu chiến người này!”
Lời này vừa nói ra, toàn bộ Hào Quang Điện lập tức an tĩnh lại, ánh mắt mọi người đều chuyển về phía Tư Mã Quy Yến.
Tư Mã Quy Yến hư vinh này không ngờ lại khiêu chiến Hí Thiên đại nhân.
Mấy năm qua, mỗi lần Nước Nam Dực có cao thủ mới tới là y như rằng tên Tư Mã Quy Yến này đi khiêu chiến. Thực lực của hắn quả thực rất mạnh, chưa thua bao giờ. Mọi người thường gọi hắn là “Bất Bại Tướng Quân” của Nước Nam Dực.
Đại danh của người này, Hoàng Bắc Nguyệt từng nghe tới lúc đang đi mua sắm ở chợ Bố Cát Nhĩ, nghe nói thực lực của hắn chẳng mấy chốc sẽ đột phá Cửu Tinh tiến vào Hoàng giai, sắp trở thành Hoàng giai cao thủ đầu tiên của Nước Nam Dực trong 50 năm qua.
Hắn tinh lực vô cùng k.h.ủ.n.g b.ố, thuộc tính là Lôi, lại nắm giữ một con Linh thú cấp mười một thuộc tính Lôi - Phẫn Nộ Thất Vĩ Long.
Tại Nước Nam Dực, hắn hoành hành ngang dọc. Tuy rằng Phẫn Nộ Thất Vĩ Long không phải một trong Ngũ Linh, nhưng Linh thú thuộc họ Rồng vô cùng cường hãn.
Ở Nước Nam Dực có rất ít Linh thú khi trông thấy T.ử Diễm Hỏa Kì Lân của Thái t.ử Chiến Dã mà không quỳ xuống, con Phẫn Nộ Thất Vĩ Long này là một trong số đó.
Thực lực k.h.ủ.n.g b.ố như vậy nàng cũng không chắc chắn thắng được, mà Đông Lăng liền khỏi phải nói.
Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu mày, Tư Mã Quy Yến này thật sự thật không dễ đối phó!
“Chuyện này……” Hoàng thượng hơi do dự, kỳ thực hắn cũng rất muốn nhìn xem thực lực của Hí Thiên kia rốt cuộc đạt tới trình độ nào.
Thế nhưng bây giờ vẫn chưa rõ tính khí của tên Hí Thiên kia, nếu mình tự tiện đồng ý không khỏi có chút quá phận, vạn nhất Tư Mã Quy Yến này ra tay không biết nặng nhẹ, làm Hí Thiên tức giận rời khỏi Nước Nam Dực, đây chẳng phải là lỗ vốn sao? Rốt cục phải làm sao mới tốt đây ?