Chốc lát sau, Phong Liên Dực mới cười nói một tiếng: “Nàng đến rồi.”

“Ừ, vừa đến đã nhìn thấy mỹ nhân tắm rửa, thật đã con mắt.” Hoàng Bắc Nguyệt nở nụ cười tà ác, ở vị trí của nàng vừa vặn có thể nhìn thấy tất tần tật, nàng không hề cảm thấy ngượng ngùng, giống như một chàng công t.ử phong lưu.

Người nào đó bị trêu ghẹo khẽ ho một tiếng, nói: “Mỹ nhân tắm rửa là để cho nàng nhìn miễn phí sao?”

Hoàng Bắc Nguyệt chớp mắt, nói: “Không cho nhìn miễn phí thì không nhìn.”

“Nhìn rồi thì phải chịu trách nhiệm, nếu không ta bị thiệt à?” Phong Liên Dực dịu dàng cười nói. Nhớ lại vẻ lãnh khốc vừa rồi của hắn, so với hiện giờ giống như hai người hoàn toàn khác nhau, thật hoài nghi có phải hắn tính cách phân liệt không?

Hoàng Bắc Nguyệt nheo mắt suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu: “Không được, ta chỉ nhìn thấy mặt sau mà thôi, không tính.”

Phong Liên Dực vừa cười, vừa vươn tay cởi dây lưng của trường bào, nói: “Vậy thì cho nàng xem luôn mặt trước, mua bán công bằng, quyết không để nàng chịu thiệt.”

Nhìn thấy hắn muốn cởi đồ thật, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức tránh mặt đi, cũng không bảo trì được sự bình tĩnh mọi khi, hai bên má trắng nõn hơi ửng đỏ, “Ngươi đừng giở trò lưu manh! Nếu không ta sẽ không khách khí với ngươi!”.

Phong Liên Dực mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt màu tím đầy vẻ chiều chuộng và vui sướng, rất hiếm khi nhìn thấy dáng vẻ thiếu nữ yêu kiều này của nàng, mặc dù ăn nói dữ dằn, mang theo sát khí, nhưng so với vẻ lãnh đạm lúc ly biệt khi ấy của nàng, đây đã là câu trả lời tốt nhất mà hắn có thể nhận được rồi.

“Không giở trò lưu manh cũng được, nhưng ít nhất nàng cũng phải đi xuống uống ly rượu với ta chứ.”

Hoàng Bắc Nguyệt liếc nhìn hắn, thân hình vừa chuyển động liền phiêu xuống giống như mây trôi, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, nhìn thấy động tác này của nàng, Phong Liên Dực liền biết nàng nhiều năm qua thực lực nhất định đã tăng trưởng rất nhiều. Điều này lại khiến hắn đau đầu, nếu như nàng trở nên quá mạnh, sau này làm sao áp chế được nàng đây? Đột nhiên cảm thấy con đường đi đến gần nàng càng thêm quanh co gập nghềnh.

Hoàng Bắc Nguyệt vòng qua hắn, đi vào trong đình ngồi xuống, tự rót một ly rượu, sau khi uống nửa ly, mới ngẩng đầu nhìn thấy trên cái đàn cổ có mấy sợi dây đã đứt, vài giọt m.á.u rơi trên thân đàn. Động tác uống rượu ngừng lại, ánh mắt thoáng lướt đến ngón tay của Phong Liên Dực, đầu ngón tay thon dài quả nhiên vẫn còn vương vết m.á.u.

“Chảy m.á.u rồi.” Nàng từ nạp giới lấy ra một bình d.ư.ợ.c nhỏ, tốt bụng nói: “Nể tình ngươi mời ta uống rượu, cho ngươi bình d.ư.ợ.c này.”

Nàng ném bình d.ư.ợ.c cho hắn, sau đó liền thong dong nhàn nhã dựa vào đệm uống rượu, ừm, rượu của Thành Tu La thật không tệ, đậm đà tinh khiết, dư vị rất mạnh, đúng loại nàng thích.

Phong Liên Dực cầm bình d.ư.ợ.c đi tới, rất tự nhiên ngồi cạnh nàng, ném bình d.ư.ợ.c lại cho nàng, vươn cái tay chảy m.á.u đến trước mặt nàng một cách rất đại gia.

Bắc Nguyệt ngẩn ra một chút, ngay sau đó khóe miệng thấp thoáng để lộ tiếu ý đầy thích thú, nhướn mày, cầm lấy bình d.ư.ợ.c, rót ra chất lỏng màu lục đặc sánh, rồi nhẹ nhàng lau lên vết thương của hắn.

Dược tính rất lạnh, lạnh thấu xương cốt, đi kèm cái lạnh là những cơn đau, Phong Liên Dực nhíu mày nhìn nàng, xem ra lại trúng chiêu của nàng rồi, nàng thoạt nhìn không giống người tốt bụng cho hắn d.ư.ợ.c, đã vậy còn giúp hắn bôi t.h.u.ố.c.

“Còn đau không?” Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu cười chế nhạo.

“Rất đau.” Phong Liên Dực thành thật nói, đau đớn này cứ xâm nhập từng chút một, về sau thì càng đau, nhưng khi cơn đau đi qua, thì trở nên ấm áp, giống như vết thương đã dần dần khép miệng.

“Nếu đau vậy thì thêm một chút nhé.” Hoàng Bắc Nguyệt cầm bình d.ư.ợ.c lại xấn tới.

Phong Liên Dực vươn tay, đột nhiên túm lấy bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của nàng vào lòng bàn tay mình, nắm rất c.h.ặ.t, thấp giọng nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, ta rất đau, nàng biết không?”

Hoàng Bắc Nguyệt hơi ngẩn ra một chút, mặc cho hắn nắm tay mình, cười nói: “Có cái gì phải đau? Đời người ngắn ngủi, chỉ cần vui vẻ là được.”

“Nàng là đồ nha đầu vô tâm!” Phong Liên Dực c.ắ.n răng nói, có lúc, hắn hận không thể bóp c.h.ế.t nàng cho rồi! Nàng làm sao có thể … vô tình như vậy đây?

“Ngươi mới là đồ vô tâm!” Hoàng Bắc Nguyệt phủi tay hắn ra, ánh mắt quét một vòng xung quanh, “Ta nghe nói, Thành Tu La là nơi đoạn tình tuyệt ái, nhưng nhìn thấy Tề vương ta lại không hiểu, quả thật là đoạn tình tuyệt ái sao?”

Nụ cười ôn nhã trên mặt Phong Liên Dực chậm rãi biến mất, có chút sầu muộn nói: “Nàng tin trên thế giới này có người đoạn tình tuyệt ái được sao?”

“Nhưng phàm là người đều có thất tình lục d.ụ.c, làm sao có thể đoạn tình tuyệt ái?” Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, cho nên khi mới nghe nói Thành Tu La là nơi đoạn tình tuyệt ái, bản thân nàng căn bản không tin, mà hiện tại nàng cũng không tin như vậy. Người c.h.ế.t cũng còn có cảm tình, một người sống sờ sờ, làm sao có thể đoạn tình tuyệt ái, trừ phi đó chỉ là một cỗ máy.

“Thành Tu La có thể.” Phong Liên Dực rất bất đắc dĩ nói: “Người của Thành Tu La không được có cảm tình, một khi có sẽ bị một loại ma thú tên là “Minh” c.ắ.n nuốt, biến thành quái vật nửa người nửa thú.”

“Minh?” Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, nàng chưa từng nghe nói đến thứ này, trở về nhất định phải tìm Yểm nghiên cứu một phen, “Nói như thế, tin đồn bên ngoài nói người của Thành Tu La đều là quái vật, đó là thật?”.

Phong Liên Dực gật đầu, Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc, nghĩ đến thiếu nữ đuôi cáo vừa mới nhìn thấy, A Ly, cái đuôi đó chắc không phải giả rồi. Quái vật nửa người nửa thú, nghĩ đến thứ này thôi đã khiến người cảm thấy lông tóc dựng thẳng.

“Nếu như ngươi ở lại Thành Tu La, có phải cuối cùng cũng sẽ…” Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt chuyển sang hắn, nhìn đôi mắt màu tím óng ánh kia, đôi mắt có màu sắc đặc biệt này không giống với bất cứ ai, thử tưởng tượng nếu như hắn biến thành quái vật nửa người nửa thú, vậy thì…

“Nàng có sợ không?” Phong Liên Dực trái lại vô cùng trấn định, khóe miệng lộ ra ý cười dịu dàng.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng dậy nói: “Ta mang ngươi rời khỏi đây! Làm quái vật có gì tốt?”

“Rời khỏi?” Phong Liên Dực ngẩng đầu nhìn nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm túc gật đầu, trong Thành Tu La không có người nào, lấy thân thủ của hai người bọn họ, cộng thêm trợ giúp của Chi Chi, muốn chạy ra ngoài chắc cũng không khó. Một hơi uống cạn ly rượu, đập mạnh ly rượu xuống bàn, Hoàng Bắc Nguyệt vươn tay ra với hắn, nhếch môi cười nói: “Đi thôi, ngươi có tin ta không?”

Phong Liên Dực nhìn nàng và cười ấm áp, bất giác muốn đưa tay của mình giao cho nàng, tin tưởng nàng vô điều kiện! Nhưng…

Hoàng Bắc Nguyệt thấy hắn do dự, liền bất chấp tất cả, kéo cánh tay của hắn lên, cưỡng chế lôi ra ngoài, “Mặc kệ thế nào, luôn luôn sẽ có đường!”

Nàng xuyên qua phía sau ngôi đình, bàn tay nắm c.h.ặ.t cánh tay của Phong Liên Dực, nhưng sau khi xuyên qua ngôi đình, trong lòng bàn tay đột nhiên trống rỗng! Nàng ngẩn ra một chút, nàng không hề nới lỏng tay, cũng không có cảm giác Phong Liên Dực vùng vẫy, vì sao lại…

Quay đầu nhìn, Phong Liên Dực vẫn đứng ở trong đình, bất lực nhìn nàng, khẽ cau mày lại. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn xung quanh, không có gì bất thường, vẫn là loại an tĩnh quỷ dị kia, nơi xa hơn vẫn là bóng tối vô biên, một bóng người cũng không có. Nhưng loại cảm giác không thoải mái đột nhiên dâng lên trong lòng này là cái gì?

Chương 241 Phó Ước - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia