“Cảnh tượng hư ảo…” Bên trong thân thể, Yểm đột nhiên lên tiếng, cười có chút quỷ dị, “Không ngờ, nhiều năm như vậy, Cảnh tượng hư ảo lại vẫn còn tồn tại.”

“Cảnh tượng hư ảo là cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày, ở trong lòng hỏi.

“Đây là một trận pháp, giống như huyễn cảnh của thú Chức Mộng tạo ra, có điều huyễn cảnh của thú Chức Mộng chỉ làm mê hoặc người, mà Cảnh tượng hư ảo này lại có thể khóa người lại, hơn nữa chỉ có người bị vây ở bên trong mới có thể chân chính cảm giác được sự cường đại của trận pháp, bên trong có vô số huyễn cảnh lặp đi lặp lại sự vật mà kẻ bị nhốt muốn nhìn thấy nhất, sau đó huyễn cảnh sẽ biến mất, vỡ nát ngay trước mặt bọn họ, loại tâm tình tuyệt vọng này hành hạ hết ngày này đến ngày khác, cuối cùng chỉ có thể bi thương mà tiến vào trạng thái ngủ say, sau đó giao linh hồn ra, mặc người xâu xé.”

Yểm giải thích vô cùng tường tận, hơn nữa vừa giải thích, vừa phấn khích chờ đợi phản ứng của Phong Liên Dực khi bị vây khốn trong Cảnh tượng hư ảo.

Lòng Hoàng Bắc Nguyệt trầm xuống, ngẩng đầu nhìn ánh mắt Phong Liên Dực dần dần nhuộm lên màu u buồn mê ly, ý cười dịu dàng bên khóe miệng chậm rãi trở nên thê lương, giống như đồng cỏ bị ngọn lửa hừng hực nuốt chửng trong chớp mắt, bỗng chốc chẳng còn gì cả.

“Quả nhiên…” Hắn cười tự giễu, buông tầm mắt, chậm rãi lùi về, “Lần này thật đặc biệt…”

“Ha ha…” Yểm vô cùng hưởng thụ cười lớn, “Nhìn phản ứng thế này thích thật, ngươi nhìn xem, hắn đã sắp tuyệt vọng rồi, không lâu nữa sẽ ngủ say, sau đó linh hồn của hắn sẽ hoàn toàn thuộc về lão yêu bà kia, ha ha…”

“Ngươi nói bậy gì vậy!” Hoàng Bắc nguyệt lạnh lùng quát một tiếng, trong lòng đầy sầu muộn, hóa ra Phong Liên Dực nghĩ mọi chuyện vừa xảy ra là huyễn cảnh, chẳng trách dáng vẻ hắn vô cùng lãnh đạm, nàng đến mà hắn không hề giật mình chút nào. Cảnh tượng hư ảo gì chứ! hắn phân không rõ nàng là thật hay giả sao?

Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặt, lạnh giọng nói: “Phong Liên Dực! Ta là thật, ngươi không nhận ra sao?”

“Ta không thích huyễn cảnh chân thực như thế này, Vị Ương, đi ra đi!” Phong Liên Dực cũng lạnh lùng nói, đôi tay nắm c.h.ặ.t nổi đầy gân xanh, tỏ ra hắn đã vô cùng vô cùng tức giận rồi.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng rất không vui, rõ ràng nàng thật sự đứng ở đây, hắn lại coi nàng thành một cái huyễn cảnh! Sải bước tới, cách giải quyết vấn đề của nàng luôn luôn vô cùng trực tiếp, kéo lấy cánh tay của hắn, nắm tay kia nhắm vào mặt của hắn mà nện xuống!

Phong Liên Dực cũng không buông xuôi, đặc biệt là sau khi tưởng bị huyễn cảnh lừa gạt lần nữa, mức độ tức giận của hắn đã đạt đến đỉnh điểm, vươn tay ra chặn nắm tay của nàng. “Đủ rồi! Đừng ép ta!”

Hoàng Bắc Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày, thở dốc một tiếng, nén giận nói: “Ngươi nhìn không ra sao? Ta là Hoàng Bắc Nguyệt thật sự!”

Phong Liên Dực thả tay nàng ra, lắc đầu lùi lại: “Đừng ép ta nữa, ta đã nói những thứ này không phải điều ta muốn, bất luận ngươi ép ta thế nào ta cũng không muốn!” Nét mặt hắn rất đau khổ bàng hoàng, đẩy nàng ra, bản thân cũng loạng choạng mấy bước, lùi về bên suối nước nóng, thấp giọng nói: “Ta không muốn làm quái vật, ta không muốn đoạn tình tuyệt ái, càng không muốn quên nàng ấy!”

Trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt chấn động, bàn tay buông ở bên hông nắm c.h.ặ.t rồi lại nới lỏng, cuối cùng nói: “Có ta ở đây, sẽ không để cho chàng biến thành quái vật.”

Phong Liên Dực ngẩng đầu, con mắt màu tím lóe lên một tia sáng nhỏ bé, trong lòng chỉ nghĩ rằng huyễn cảnh lần này thật đặc biệt, thật chân thực khiến hắn không đành lòng.

Trong lúc hoảng hốt, đột nhiên trên môi cảm giác được thứ xúc cảm ấm áp mềm mại, một làn hương thanh lãnh trượt vào từ giữa môi răng, thẩm thấu tận đáy lòng, cảm giác quá chân thực, nhưng lại mang sắc thái mộng ảo còn hơn so với huyễn cảnh.

“Ta không phải huyễn cảnh, hẹn ước 5 năm, ta đã đến.” Hoàng Bắc Nguyệt khẽ nói, đôi mắt trong suốt khẽ giương lên, nhìn ánh mắt hoảng hốt của hắn.

Cánh môi mềm mại chậm rãi rời khỏi, làn hương mát lạnh đó vẫn lan tỏa giữa môi răng, rất lâu không tan. Hoàng Bắc Nguyệt cười nhìn hắn: “Hoàng Bắc Nguyệt trong huyễn cảnh có biết hôn chàng không?”.

Sắc thái mê ly trong mắt dần dần tản đi, từng tia sáng lấp lánh nổi lên, trong màu tím đau thương bức bối đột nhiên tràn ra ánh hào quang rạng rỡ chọc phá bóng tối.

Giơ tay nhẹ nhàng nâng mặt của nàng, nhìn thật kỹ một lần, ngay sau đó khẽ giọng nói: “Quả thật là nàng sao?”

“Nếu không thì còn có ai?” Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng mắt nhìn hắn, hơi mang một tầng ý cười.

Phong Liên Dực giơ tay, ấn nhẹ vào môi của mình, ý cười bên khóe miệng có chút say sưa, “Cảm giác của ta không được chân thực lắm, liệu có thể…”

“Không được!” Hoàng Bắc Nguyệt không chờ hắn nói xong, liền từ chối một cách quyết đoán, hất cái tay hắn đang đỡ mặt mình ra, sau đó xoay người đi.

Phong Liên Dực bị tổn thương mà nhìn bóng lưng của nàng, thật đúng là quyết đoán tuyệt tình, không hề có chút dịu dàng nào, tính cách này giống y như đúc với 5 năm trước! Chẳng qua đã có một chút thay đổi, 5 năm trước nàng rất bài xích hắn, căn bản không muốn đến gần hắn, mà hiện tại, nàng tốt xấu gì cũng đã chủ động đến hôn hắn rồi.

“Nàng đến đây.” Phong Liên Dực kéo tay của nàng, mang nàng vào trong đình, ngồi xuống bên cạnh đàn, tự mình nối lại dây đàn bị đứt, sau đó đầu ngón tay gảy vào dây đàn, từng chuỗi âm phù động lòng người tuôn chảy ra ngoài. Nỗi lòng tương tư gửi gắm trong đàn ngọc, ánh trăng lưỡi liềm chiếu sáng mặt người tựa hoa đào.

Hoàng Bắc Nguyệt dựa vào tấm đệm an tĩnh lắng nghe, dáng vẻ hắn đ.á.n.h đàn nhìn trông rất yêu nghiệt, sơ sẩy một chút là sẽ bị câu mất hồn phách ngay. Bàn tay phía dưới tay áo nhẹ nhàng cầm lấy ngọc tiêu của trưởng công chúa Huệ Văn để lại, ngón tay vuốt ve bức vẽ tinh xảo ở phía trên, nhớ tới cái đêm của 5 năm trước, cầm tiêu hợp tấu, lại chưa từng gặp mặt. Nàng tràn ngập tò mò với người đ.á.n.h đàn đó, không biết là người thế nào mới có thể đàn ra giai điểu uyển chuyển triền miên kia. Quả nhiên, chỉ có hắn mới có nỗi lòng như vậy.

Hoàng Bắc Nguyệt để ngọc tiêu bên môi, nhẹ nhàng thổi vang, tiếng tiêu vi vu thanh thoát phiêu lên cùng tiếng đàn, lưu chuyển quấn lấy nhau, bồi hồi nỉ non.

Đôi mắt Phong Liên Dực run lên, hơi ngẩng đầu liếc nhìn nàng, thầm hiểu mà cười, không cần giải thích quá nhiều, trong lòng đã rõ ràng tất cả. Một khúc cầm tiêu vang lên trong gió, ở trong loạn thế rối ren, lại không cách xa lòng người.

Chương 242 Phó Ước - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia