Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 243 Huyền Xà Âm Hậu

“Nghe xem, vương lại bắt đầu đ.á.n.h đàn rồi, chắc là lại ở trong huyễn cảnh” Trong một viện t.ử khác, thiếu nữ đuôi cáo A Ly và mấy cô gái ngồi cùng nhau, nghe thấy tiếng đàn liền ngẩng đầu lên nghe một cách say sưa.

“Vương thật đáng thương, ngày nào cũng lặp lại cảnh mộng thế này, nhất định rất đau khổ?” Một thiếu nữ lẩm bẩm nói.

“Huyễn cảnh thì mỹ lệ, nhưng sau khi huyễn cảnh biến mất, chính là nỗi thất vọng vô tận, không biết trong huyễn cảnh, vương đã nhìn thấy ai?”

“Nhất định là người trong lòng của vương, từ sau khi vương từ nước Nam Dực trở về, thì cứ luôn đ.á.n.h khúc nhạc này, đó là cô gái như thế nào đây? Thật ngưỡng mộ nàng ta.”

“Nghe nói công chúa Anh Dạ của nước Nam Dực và vương là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, công chúa Anh Dạ là mỹ nhân được công nhận trên đại lục, có lẽ chính là nàng ta.”

A Ly khẽ nhíu khuôn mặt xinh đẹp nói: “Công chúa Anh Dạ dù có xinh đẹp, cũng chỉ là người bình thường, làm sao xứng với vương của chúng ta được?”

Mấy thiếu nữ đều ngẩn ra một chút, rồi sau đó gật đầu: “Cũng phải, cô gái có thể đứng ở bên cạnh vương, nhất định phải đủ cường đại! Bọn họ phải sóng vai nhìn thiên hạ, quyết không thể là một con chim non để vương bảo vệ!”

“Nghe xem, hình như có tiếng tiêu?” A Ly đột nhiên nói, nghiêng tai lắng nghe.

Đột nhiên có tiếng tiêu thanh thoát lọt vào trong tiếng đàn, đàn và tiêu dung hợp với nhau vô cùng hài hòa, nghe hay tuyệt vời, hệt như âm thanh đến từ trời. Mấy thiếu nữ đều trở nên say sưa, giống như đang lâng lâng trong giấc mộng đẹp, đến khi kịp phản ứng, đột nhiên có một cơn ớn lạnh thấu xương lướt qua người, A Ly mở to mắt đầu tiên, bất thình thình nhìn thấy trước mặt có một nữ t.ử mặc váy dài màu xám đang đứng, mái tóc mềm mượt màu đen buông ở trên vai, không có bất cứ trang sức nào, bóng lưng thoạt nhìn lại rất đẹp!

“Vị Ương tôn thượng!” A Ly thoáng cái đứng lên, động tĩnh này cũng khiến những người khác bừng tỉnh, tới tấp mở mắt, nhìn thấy người phía trước đều cực kỳ hoảng sợ, che miệng không dám lên tiếng.

Vị Ương quay đầu sang, lạnh lùng hỏi: “Có người xông vào các ngươi cũng không biết sao?”

A Ly cùng một đám thiếu nữ đều quỳ xuống, kinh hoảng nói: “Xin tôn thượng bớt giận, bọn nô tỳ lập tức đi xem xét!”

“Không cần nữa.” Vị Ương giơ tay lên, “Cảnh tượng hư ảo là t.ử trận, chờ ta mở mắt trận ra vây khốn người này, đừng hòng chạy thoát!”.

Đám người A Ly thở dài nhẹ nhõm, hôm nay tâm tình Vị Ương tôn thượng tựa hồ khá tốt, nếu như bình thường thì c.h.ế.t chắc rồi. “Vậy, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?” A Ly hỏi.

“Âm Hậu đã bị tiếng tiêu đ.á.n.h thức, lát nữa sẽ đến, các ngươi ở chỗ này chờ nghênh đón, ta đi đối phó một người khác.” Vị Ương hơi nghiêng đầu, bên khóe miệng hiện lên một nụ cười âm tà.

“Một người khác?!” A Ly giật mình, sao lại còn người khác chứ? Tại sao đột nhiên có nhiều người xông vào Thành Tu La như vậy, chẳng lẽ bên ngoài đã xảy ra chuyện gì ghê gớm rồi sao?

Sau khi cười một cái, Vị Ương liền khôi phục thần sắc lãnh khốc, nói: “Người đó không dễ đối phó, người của Điện Quang Diệu quả nhiên không tầm thường, dám đơn thương độc mã xông vào! Ta đi bắt hắn, làm tế phẩm hiến cho Âm Hậu!”

Sau khi nói xong, làn váy màu xám của Vị Ương khẽ phất, cả người liền biến mất ở trong ánh sáng của dạ minh châu. Đám người A Ly nuốt nước miếng, vẫn chưa hết sợ hãi mà vuốt n.g.ự.c, may mà người của Điện Quang Diệu đ.á.n.h lạc chú ý của Vị Ương tôn thượng, nếu không bọn họ sẽ c.h.ế.t rất khó coi!

“Các ngươi chờ ở chỗ này nghênh đón Thiên Hậu, ta vào xem là chuyện gì xảy ra.” A Ly nhỏ giọng phân phó.

“A Ly, cẩn thận một chút.” Đám thiếu nữ đều lo lắng dặn dò nàng, người mà không một tiếng động xông vào Thành Tu La chắc chắn không tầm thường, nếu A Ly bị gì thì mọi người sẽ không vui.

“Yên tâm đi.” A Ly nói xong, liền lặng lẽ tới gần hồ nước nóng, càng đến gần, tiếng cầm tiêu hợp tấu kia càng rõ ràng, đây quả thực giống như là loan phượng cùng cất tiếng hót, tiếng đàn cùng tiếng tiêu đều hoàn mỹ làm sao, phối hợp ăn ý, khúc nhạc được diễn tấu thật tuyệt vời động lòng người.

Nàng vừa mới đi vào, tiếng nhạc liền dừng lại, trong lòng không khỏi có chút thất vọng, trống rỗng. Chẳng qua A Ly rất tò mò, rốt cuộc là người thế nào, có thể hợp tấu cùng vương, còn hợp tấu thật hoàn hảo. A Ly vươn đầu vào, từ giữa cành lá tầng tầng lớp lớp của giàn hoa, thấp thoáng nhìn thấy cảnh tượng trong đình. Tu La vương mặc y bào màu trắng thùng thình, ngồi chống một tay, tư thế biếng nhác, trên mặt mang nụ cười dịu dàng ưu nhã, giống như đang say sưa trong sự vật nào đó, đôi mắt màu tím mỹ lệ chứa đầy hào quang đặc biệt khó có thể diễn tả bằng lời, vừa rực rỡ vừa sâu lắng, làm A Ly như cảm thấy cả người mình bị lâm vào trong đó.

Tu La vương như vậy hoàn toàn xa lạ với nàng, trước giờ chưa từng thấy qua, loại thần thái ôn nhu đó, thật sự muốn dìm c.h.ế.t người ta mà! Trong lòng A Ly có loại cay đắng và buồn khổ nói không nên lời, vừa là ghen ghét, vừa là hâm mộ, càng muốn nhìn người thổi tiêu kia có bộ dạng gì !

Hoàng Bắc Nguyệt ngồi đối diện với Phong Liên Dực, đưa lưng về phía A Ly nên không thấy rõ mặt, không biết Bắc Nguyệt nói gì mà làm Phong Liên Dực cười rộ lên. Nhìn tấm lưng kia, mặc bộ quần áo màu đen, thân hình ưu mỹ, bóng lưng hết sức lạnh lùng, thoạt nhìn càng thêm lãnh liệt khí phách hơn so với Vị Ương, giống như phong thái vương giả trời sinh, mặc kệ ngồi ở nơi nào đều phát tán ra hào quang khiến người ta không dám nhìn thẳng. Tóc dài màu đen được buộc bằng dây nơ màu đen, cũng không có bất kỳ trang sức dư thừa nào, càng tôn lên sự thanh cao. Trang phục như vậy, thấy thế nào cũng là một vị nam t.ử! Chẳng lẽ, Tu La vương tôn quý của bọn họ, vậy mà là… Suy nghĩ trong đầu chưa thành hình, A Ly đã căng thẳng lông tơ toàn thân dựng đứng, lập tức trốn đi, không dám nhìn nữa, nhưng trong khoảnh khắc vừa rồi, A Ly vẫn nhìn rõ bộ dạng của người dám xông vào Thành Tu La kia! Một người thật là đẹp! Không hề thua kém Tu La vương của bọn họ! Ngũ quan tinh xảo, dung nhan tuyệt sắc, lông mày tú lệ, con ngươi trong suốt nhưng sắc bén, trắng đen rõ ràng, giống như suối nước ngầm lạnh giá, khiến người không dám nhìn thẳng, phía dưới sống mũi cao thẳng, là đôi môi màu hồng có hơi cong lên, lộ ra vài phần lãnh ngạo không thể xâm phạm. Trong khoảnh khắc ánh mắt đó quét tới, giống như một tia sáng lạnh lẽo sắc bén đầy c.h.ế.t người!

Trái tim A Ly đập không ngừng, âm thầm nghĩ: người nọ rốt cuộc là ai? Tại sao có thể thần không biết mà lẻn vào trong Thành Tu La, vương còn cùng hắn chuyện trò vui vẻ và cười một cách vui sướng như vậy?

“Nàng đang nhìn gì vậy?” Phong Liên Dực mỉm cười hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi ánh mắt, thản nhiên cười nói: “Bị phát hiện rồi.”

“Tiếng tiêu của nàng khoa trương như vậy, không bị phát hiện thì Thành Tu La trở thành hư danh mất?” Phong Liên Dực cũng cười rất thanh nhã.

“Nếu đã bị phát hiện, ta cũng chỉ có thể đi trước một bước, lần sau lại tới thăm chàng”. Hoàng Bắc Nguyệt uống nửa chén rượu làm ấm người, định đứng lên.

Phong Liên Dực túm lấy tay nàng, trên mặt mang nụ cười thanh tuyệt, nói: “Đi không được nữa?”.

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi híp con mắt, nói : “Quả nhiên bị chàng tính kế.”

“Bị nhốt trong Cảnh tượng hư ảo, ta cũng hết cách, chẳng qua có thể giữ nàng lại, ta thật cao hứng.”

“Phong Liên Dực, chàng chê mạng của ta quá dài, muốn ta giảm thọ có phải không?”

“Sao lại vậy? Có ta ở đây, ai dám làm giảm thọ của nàng?” Phong Liên Dực mỉm cười nói, kéo tay nàng để nàng ngồi xuống, ân cần giúp nàng rót rượu.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng nói trong trẻo của thiếu nữ: “Tham kiến Âm Hậu bệ hạ!” Tay nắm chén rượu của Hoàng Bắc Nguyệt khẽ lay động, Âm Hậu, chúa tể chân chính của Thành Tu La, nghe nói là một nữ nhân ác độc, thủ đoạn tàn nhẫn, người ngoài gọi bà là ‘Huyền Xà Âm Hậu’!

Sắc mặt Phong Liên Dực cũng dần dần trầm xuống, nụ cười trên mặt chậm rãi trở nên lạnh nhạt như băng, con mắt màu tím lóe một tia hận ý rất nhỏ.

Sàn sạt — Giống như tiếng rắn trườn trên mặt đất, sau đó từ cửa viện của suối nước, có một con rắn màu bạc to bằng cây cột ló đầu vào, lưỡi rắn đỏ tươi phun ra ngoài, hai con mắt màu xanh thẫm nhìn chằm chằm Hoàng Bắc Nguyệt, sau đó phát ra một tiếng rống giận như xé!

Chương 243 Huyền Xà Âm Hậu - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia