Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 247 Huyền Xà Âm Hậu

“Không phải bất cứ kẻ nào cũng có thể nhỏ m.á.u nhận chủ, cho nên nếu Vạn Thú Vô Cương bị người khác đoạt mất cũng chẳng được ích gì. ” Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nói, băng bó kỹ miệng vết thương trên người hắn, hai người uống một ít nước, chuẩn bị tiếp tục đi về phía trước.

Vừa mới đỡ Phong Liên Dực đứng lên thì từng tiếng hô tê tâm liệt phế vang lên! Chín con rắn tức giận gào thét, xen lẫn tiếng điên cuồng của Huyền Xà Âm Hậu, ngay sau đó, toàn bộ Thành Tu La đều giống như bị lay động, không biết bị thứ gì đụng phải, tiếng nói nặng nề kia đã đuổi tới hướng bọn họ!

Phong Liên Dực khổ sở cười: “ Có phải bà ấy rất kinh khủng hay không?”

Hoàng Bắc Nguyệt rất muốn gật đầu đồng ý, nhưng ngay sau đó lại nghĩ, nữ nhân nổi điên này chính là mẫu thân của Phong Liên Dực, coi như mình là vãn bối, thế nào đi nữa cũng không thể không tôn trọng bà ta, liền nói : “Ân nghĩa sinh ra nặng như núi, có kinh khủng hơn nữa thì ta cũng cảm tạ bà ấy sinh chàng ra đời.”

“Nguyệt? ” Ánh mắt Phong Liên Dực hơi chớp động, tựa hồ không tin có thể nghe những lời như vậy từ miệng nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt sờ mũi, nói: “ Bây giờ chạy trốn quan trọng hơn, đi thôi! ”

Bước chân đuổi theo phía sau của Huyền xà Âm Hậu ngày càng lớn, động tĩnh khổng lồ như muốn đem cả tòa Thành Tu La phá hủy, khiến mọi nơi trong Thành Tu La cũng vang lên tiếng các loại thú bị kinh động thức tỉnh! Vốn yên tĩnh giống như một tòa thành t.ử vong, giờ lại giống như có vô số ác quỷ từ địa ngục bò lên!

Từng tiếng gào thét gầm rú thê lương làm sống lưng người khác tê dại, Hoàng Bắc Nguyệt hỏi: “Đó là thứ gì?”

“Ma thú bảo vệ trong Thành Tu La, cùng với sự thức tỉnh của Mười hai Ma thần!” Phong Liên Dực trầm giọng giải thích, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, nếu như mười hai Ma thần cũng thức tỉnh, chuyện này náo động lớn rồi! Hắn cũng không hiểu tại sao Âm Hậu lại tức giận muốn đưa Hoàng Bắc Nguyệt vào chỗ c.h.ế.t?

“Ma thú? ” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng thì thầm, từ trước đến giờ, nàng mới gặp qua linh thú, thần thú, nhưng chưa từng thấy qua ma thú, Yểm bị phong ấn trong thân thể nàng chính là ma thú, nhưng nàng vẫn chưa chân chính nhìn thấy. Ma thú cùng thần thú đều cường đại giống nhau, hơn nữa ma thú sau khi tiến hóa thực lực vô cùng kinh khủng, ở trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp rất thưa thớt, so với thần thú còn ít hơn, trong rừng rậm Phù Quang có một ít thần thú, năm năm tu luyện nàng cũng thường xuyên gặp, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp qua ma thú!

Ma thú hình thành từ nguyên khí tà ác trong thiên địa, hung mãnh dị thường, có lời đồn kể rằng chỉ cần ma thú xuất hiện, tất sẽ gây nên một cuộc kiếp nạn của nhân gian, sinh linh đồ thán.

Năm đó Yểm gieo họa nhân gian nên mới bị phong ấn.

“Ma thú bảo vệ của Thành Tu La đã trưởng thành, hơn nữa đã tiến hóa đến cấp bảy, thực lực vô cùng kinh khủng.” Phong Liên Dực vừa đi vừa hướng nàng giải thích, “Thành Tu La tổng cộng có bốn con ma thú, trừ ma thú bảo vệ, còn có Địa ngục ma thú, Vương tộc ma thú, cùng trừng phạt ma thú - Minh! Nếu có cường địch tiến công Thành Tu La, ma thú bảo vệ sẽ xuất hiện, còn Địa ngục ma thú lại ở trạng thái ngủ say, không phải đại nạn sẽ không thức tỉnh, mà Vương tộc ma thú là thủ hộ của vương tộc Thành Tu La, nếu vương tộc gặp nạn sẽ xuất hiện, còn trừng phạt ma thú Minh lấy thất tình lục d.ụ.c của loài người làm thức ăn, chỉ cần nó cảm giác trong Tu La có người động tình, sẽ lập tức xuất hiện mà c.ắ.n nuốt.”

Bởi vì Phong Liên Dực là vương tộc, có sự bảo vệ của Vương tộc ma thú, cho nên Minh sẽ không tùy tiện c.ắ.n nuốt hắn, nếu không, bây giờ hắn đã sớm biến thành quái vật nửa người nửa thú!

“Vậy nếu như chàng cùng Âm Hậu đ.á.n.h nhau, Vương tộc ma thú sẽ giúp chàng chứ không phải Âm Hậu?” Hoàng Bắc Nguyệt gấp gáp hỏi, nàng cũng không muốn đối mặt với thêm một con ma thú, một Âm Hậu đã khiến nàng chật vật lắm rồi!

Phong Liên Dực ôn nhã cười, ngữ điệu thong thả, tựa hồ đang an ủi nàng: “Dĩ nhiên là giúp ta, huyết thống Vương tộc của Thành Tu La là ta, mặc dù bà ấy là Âm Hậu, cũng không phải là huyết mạch của Thành Tu La.”

Hoàng Bắc Nguyệt yên tâm, cái này cũng giống như người bình thường cưới vợ, chồng c.h.ế.t, vợ thay đương gia làm chủ, nhưng dù gì thì trên người vợ cũng là huyết mạch của người khác, không có liên quan với người trong tộc.

“Khi nào thì Vương tộc ma thú xuất hiện? ” Ánh mắt Hoàng Bắc Nguyệt lóe lên, trong đầu bắt đầu hình thành kế hoạch để lợi dụng tình thế.

Phong Liên Dực cười khổ nói : “Khi ta chính thức trở thành Tu La vương.”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, nhìn về phía hắn, trong lòng có chút cảm giác nặng nề.

“Đoạn tình tuyệt ái, trở thành vương.” Phong Liên Dực nhàn nhạt nói, “Nguyệt, ta chưa bao giờ nghĩ đến làm vương, nếu ta lấy được thiên hạ lại phải từ bỏ nàng, vậy thì có ý nghĩa gì chứ?” Giờ khắc nói những lời này, hắn có loại tuyệt đại tao nhã khiến cho người khác say mê. Mạch thượng nhân như ngọc, công t.ử thế vô song.

Hoàng Bắc Nguyệt chớp mắt, không có sự trợ giúp của Vương tộc ma thú, trong lòng cũng không quá thất vọng, khóe miệng cong lên nói: “Không có sự trợ giúp của Vương tộc ma thú, chúng ta chỉ có thể tự đối mặt với Âm Hậu, thật nhức đầu!”

Không biết có phải xui xẻo thật không mà lời vừa nói ra, vách tường phía sau bọn họ liền đổ sập, một con rắn lớn màu bạc thò đầu tới, mắt rắn nhìn thấy bọn họ, lập tức gầm thét một tiếng, phun lửa về phía trước, sau đó thân thể cuồng loạn di chuyển, phá huỷ cả một vách tường!

Hoàng Bắc Nguyệt đỡ Phong Liên Dực lui về phía sau mười mấy thước, một cái tay khác kết ấn, phóng ra một đạo Bùa Ngự Băng, tạo thành tầng tầng lớp lớp tường băng, ngăn lửa cháy ở bên ngoài!

 Oanh — Một tiếng vang thật lớn, ngọn lửa cùng tường băng chạm vào nhau, khiến tường băng lập tức vỡ vụn, biến thành vô số mảnh băng vụn bay về bốn phía, lực đạo vô cùng mạnh mẽ, đ.á.n.h vào hai bên vách tường! Hoàng Bắc Nguyệt giơ Tuyết Ảnh chiến đao lên đỡ toàn bộ những mảnh băng vỡ kia, sau đó cau mày, dìu Phong Liên Dực ngồi ở một bên, nói: “Chờ ta một chút.”

Nàng xoay người đi ra ngoài, tóc đỏ bị lửa cháy chiếu rọi càng rực rỡ ch.ói mắt! Thu hồi Tuyết Ảnh chiến đao, nàng vừa đi, hai tay vừa tạo phù ấn, bùa ấn phức tạp nhưng được tạo thành thuần thục như nước chảy mây trôi, rất nhanh phóng ra, từng văn tự bùa chú ở đầu ngón tay của nàng vũ động! Cùng lúc đó, con rắn phun lửa ra, tám thân rắn cũng dũng mãnh tiến đến, phía sau Huyền Xà Âm Hậu sắc mặt dữ tợn!

“Hại Dực của ta bị thương! Hại hắn rời khỏi ta, tiện nhân nhà ngươi vì sao phải cản trở ta?” Huyền Xà Âm Hậu nổi giận gầm lên một tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.

Vẻ mặt của Hoàng Bắc Nguyệt lãnh đạm, chuyên tâm điều động bùa ấn trong tay, ngoảnh mặt làm ngơ Âm Hậu. Ánh lửa chiếu rọi, mặt nàng diễm lệ vô cùng.

Sau lưng Huyền Xà Âm Hậu một con rắn đảo qua, một thân thể thiếu nữ mềm mại ngã xuống, đuôi hồ ly quét trên mặt đất, trên người mang theo m.á.u tươi đầm đìa.

“Tiểu tiện nhân! Dám theo người ngoài phản bội ta!”

Phong Liên Dực đứng lên, nhìn thiếu nữ nằm trên mặt đất, nhíu mày: “A Ly!”

“Vương, xin lỗi… .” A Ly đỏ mắt nói, khóe miệng tuôn ra m.á.u tươi.

“Dực, rời xa nữ nhân kia, ta sẽ bỏ qua cho A Ly, nếu không, ta sẽ ném nó vào Địa ngục làm tế phẩm!” Huyền Xà Âm Hậu âm lãnh cười rộ lên. Bà biết A Ly thích Phong Liên Dực, vì thế mới bị c.ắ.n nuốt, biến thành nửa người nửa thú. Mà đứa con ruột này của bà sống ở thế giới bên ngoài nhiều năm đã dính nhân khí, có cảm tình, đối với những tiểu nha đầu đều dễ mềm lòng.

Phong Liên Dực nhíu mày nhìn Âm Hậu. Uy h.i.ế.p sao? Kỳ thật tim của hắn so với bất luận kẻ nào cũng lạnh lùng hơn, có điều Âm Hậu chưa từng biết điều này, tưởng rằng hắn mềm yếu thiện lương như nhân loại bình thường, nhưng trên thực tế, khi hắn tàn nhẫn thì so với ai cũng tàn nhẫn hơn! A Ly trung thành và tận tâm với hắn, hắn không nỡ để A Ly phải xuống Địa ngục làm tế phẩm, nhưng chỉ cần liên lụy đến Hoàng Bắc Nguyệt, ngay cả tính mạng của mình hắn cũng có thể bỏ qua, huống hồ mạng sống nha đầu kia.

Trong mắt hiện lên chút ánh sáng lãnh khốc, A Ly ngẩng đầu nhìn hắn, hốc mắt sưng đỏ chảy ra nước mắt, thì thào nói: “Vì vương, nô tỳ nguyện làm tế phẩm?”

Huyền Xà Âm Hậu sắc mặt điên cuồng: “Dực, ngươi làm ta rất thất vọng!”

“Thất vọng, đến phiên ngươi nói sao?” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng đột nhiên vang lên, mang theo vài phần cuồng ngạo.

Huyền Xà Âm Hậu giật mình, nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, thấy nàng màu tóc đỏ rực ch.ói mắt càng thêm phẫn nộ! “Ngươi có tư cách gì nói chuyện với bổn hậu?”

Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy: “Nam nhân của ta, cho dù ngươi là mẫu thân của hắn, ta cũng không nhượng bộ ngươi!” Lời nói này rất bá đạo! Phong Liên Dực không nhịn được cười rộ lên, con ngươi màu tím lúc nào cũng lạnh như băng bây giờ bỗng thay đổi.

“Ngươi…” Huyền Xà Âm Hậu phẫn nộ trừng mắt nhìn nàng, nhưng lại nhìn thấy cái tay đang thúc động phù ấn của Hoàng Bắc Nguyệt giơ lên, nhìn thấy phù chú này quang mang đại thịnh, nàng lập tức chấn động! “Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên!”

“Thật tinh mắt!” Hoàng Bắc Nguyệt khen một tiếng, lập tức nhẹ nhàng l.i.ế.m khóe môi, động tác khát m.á.u, “Tuy nhiên, quá muộn!”

Trong miệng Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh niệm chú: “Thiên đạo, Địa đạo, Nhân đạo, Súc Sinh đạo, Ngạ Quỷ đạo, Tu La đạo! Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên!” Hai tay hợp lại, rồi lại đột nhiên tách ra, trong bàn tay hiện ra ngôi sao sáu cánh ánh sáng màu ngọc bích ch.ói mắt, chiếu sáng Thành Tu La u ám!

Ngôi sao sáu cánh từ tay Hoàng Bắc Nguyệt bay ra, bao phủ Huyền Xà Âm Hậu, bước chân của bà ta dừng lại, chín thân rắn giãy dụa thế nào cũng không lui về phía sau được, sau đó hào quang nổ tung, vây lấy bà ta! Chỉ cần sinh ra ở trong lục đạo thì tuyệt đối không trốn thoát được Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên!

Chương 247 Huyền Xà Âm Hậu - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia