Bị bùa chú vây quanh, trên người nguyên khí sẽ bị tháo rút kịch liệt, cuối cùng nguyên khí hao hết mà c.h.ế.t, tuy nhiên lấy năng lực hiện tại của Hoàng Bắc Nguyền, Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên này chỉ có thể làm yếu bớt nguyên khí trên người Âm Hậu, không tạo được vết thương trí mạng. Phong Liên Dực ở đây, nàng sao có thể làm hại mẫu thân của hắn?
Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên là phù chú cao cấp, hiện tại nàng mới chỉ ở cấp Tứ Nguyên Thiên thì sử dụng là quá sớm, lúc đầu vì chế ngự Linh Tôn đã sử dụng một lần nên bị phản phệ, hiện tại lại sử dụng một lần nữa, thân thể không thể thích ứng, bên khóe miệng mơ hồ chảy ra một chút m.á.u tươi, trên mặt trắng bệch như tờ giấy.
Huyền Xà Âm Hậu bị bùa chú vây quanh điên cuồng hô to, đ.á.n.h trái đ.á.n.h phải, nhưng nguyên khí trong thân thể càng ngày càng yếu, lực công kích cũng yếu dần, cuối cùng kiệt lực, chỉ có thể dựa vào chín thân rắn chống đỡ, oán hận nhìn Hoàng Bắc Nguyệt. “Quả nhiên là là hậu nhân của hắn, ngay cả Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên cũng sử dụng được.”
Hoàng Bắc Nguyệt đưa tay lau vết m.á.u ở khóe miệng, không dự định cùng bà ta lãng phí thời gian, Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên có thể tạm thời vây khốn bà ta, để bọn họ có chút thời gian trốn đi. Xoay người nâng Phong Liên Dực, nói : “Yên tâm, bà ấy không sao, chúng ta đi thôi.”
Phong Liên Dực hoàn toàn tin tưởng nàng, chuyện gì nàng làm đều có cân nhắc, tự nhiên đối với Huyền Xà Âm Hậu cũng không thật sự ra tay, trong lòng có chút cảm kích. Một bên là người mình thích, một bên là mẫu thân của mình, đều không muốn cả hai bên bị tổn thương, mười tháng hoài t.h.a.i ân trọng như núi, hắn cùng Hoàng Bắc Nguyệt đều giống nhau, tâm tính kiên định lãnh khốc, nhưng đối với thân tình lại vĩnh viễn không thể dứt bỏ. Đại khái là càng không chiếm được thứ gì thì lại càng muốn có thứ đó. Nhìn thoáng qua Huyền Xà Âm Hậu, qua nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên thấy mẫu thân điên cuồng thế kia, cứ nghĩ rằng bà là người không có cảm tình, giờ mới biết không phải là vô tình, mà là không bị kích thích ra thôi.
“Đi thôi.” Hắn cũng cảm giác được hai tay Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lẽo, không kiên định giống như vừa rồi. Hai người đỡ lẫn nhau, từ sâu thẳm trong thông đạo rời đi một đoạn rất xa, đẩy ra một cái cửa đá thật lớn, tiến vào nơi băng nguyên tuyết vực lạnh lẽo.
Sau khi bọn họ rời khỏi, trong thông đạo bị ánh sáng của Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên chiếu rọi, có bóng dáng màu đen quỷ dị của một thiếu niên đi tới, trên khuôn mặt tái nhợt không có chút biểu cảm gì, hai mắt trống rỗng giống như bầu trời đêm yên tĩnh vĩnh hằng, không có một chút ánh sáng. Trên mặt đất lửa thiêu đốt, nguyên khí hỏa của Huyền Xà Âm Hậu vô cùng mãnh liệt, ngọn lửa kia không giống lửa bình thường, cho dù thần thú nhìn thấy cũng phải đi đường vòng, nhưng thiếu niên này không thèm để ý chút nào, đi qua hỏa diễm, tay áo tung bay, không hề bị đốt cháy dù chỉ một chút.
Tuy bị vây trong Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên, nhưng Huyền Xà Âm Hậu vẫn bảo trì thần tình hung hãn, nguyên khí bản thể đang dần dần tiêu tán ra bên ngoài, mà bản thân lại không còn chút năng lực ngăn trở nào. Đây chính là Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên, nếu người kia sử dụng thì nàng chắc chắn hết đường sống. Bên khóe miệng giương lên nụ cười tự giễu, nàng sống hay c.h.ế.t, cái người kia chắc cũng chẳng bao giờ quan tâm? Trong khoảnh khắc nhìn thấy thiếu nữ tóc đỏ kia, cuối cùng nàng cũng hiểu, bao năm qua mình đã đắm chìm trong một giấc mộng hoang đường, thật buồn cười làm sao!
Cảm giác được uy áp cường đại đến gần, Huyền Xà Âm Hậu bất lực giơ mí mắt, nhìn thấy thiếu niên áo đen từ lửa cháy đi ra, Hoa cát cánh ở khóe mắt dưới ánh lửa trở nên có mấy phần quỷ dị. Hơi sửng sốt một chút, Huyền Xà Âm Hậu lạnh lùng nói: “Điện Quang Diệu?”
Mặc Liên hơi chuyển mắt tới, không phải nhìn bà, mà là cảm thụ hoàn cảnh của bà, môi khẽ mấp máy: “Vô dụng.”
Nhưng Huyền Xà Âm Hậu không hề tức giận, trái lại bật cười, nói: “Cát cánh màu đen, hai mắt bị mù, chắc hẳn ngươi chính là Mặc Liên đi, nghe đồn là thiên tài tuyệt thế thứ hai trên đại lục Tạp Nhĩ Tháp.”
Mặc Liên mặt vô biểu cảm, vươn tay phất qua hào quang của Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên, bùa chú tức khắc ầm một tiếng vỡ nát như thủy tinh mỏng manh!
“Quả nhiên rất mạnh.” Huyền Xà Âm Hậu nguyên khí cạn kiệt nên chỉ có thể dựa vào một đống thân thể rắn rời rạc, khóe miệng chứa nụ cười trào phúng, “Hơn nữa thật lạnh lùng và vô tình, Dực của ta nếu cũng giống như vậy, Thành Tu La nhất định có thể trở về quang cảnh năm đó.”
“Phiền.” Mặc Liên hờ hững nói một chữ, Huyền Xà Âm Hậu với nguyên khí cạn kiệt đang ở ngay trước mặt hắn, thân là người của Điện Quang Diệu, lúc này là thời cơ cực kỳ tốt để g.i.ế.c Huyền Xà Âm Hậu. Nhưng hắn lại không động thủ, người có tâm tính đơn thuần như hắn, nếu không có mệnh lệnh của Thánh Quân thì mọi chuyện hắn làm đều là dựa vào bản tính. Bản tính vốn lười động thủ g.i.ế.c người, hắn hoàn toàn không cân nhắc đến việc Huyền Xà Âm Hậu là kẻ địch trí mạng, cho nên đã để Huyền Xà Âm Hậu tránh được một kiếp.
Huyền Xà Âm Hậu thấy hắn không có sát ý, thiếu niên này lãnh khốc, nhưng không phải người do Thành Tu La bồi dưỡng ra, sẽ không g.i.ế.c người cho vui.
“Điện Quang Diệu các ngươi chẳng phải trăm phương ngàn kế muốn có được Vạn Thú Vô Cương sao?” Trên mặt Huyền Xà Âm Hầu lộ ra nụ cười có chút thâm sâu, nghĩ đến một chiêu mượn đao g.i.ế.c người.
Biểu tình của Mặc Liên hơi biến động, phải lấy được Vạn Thú Vô Cương, đó xác thực là mệnh lệnh của Thánh Quân.
Huyền Xà Âm Hậu tà ác cười nói: “Bọn chúng ở ngay Ngục Huyền Băng trước mặt, trên người nữ nhân kia có mang Vạn Thú Vô Cương, ngươi g.i.ế.c ả ta, Vạn Thú Vô Cương sẽ vô chủ, đến lúc đó người của Điện Quang Diệu các ngươi có thể nhỏ m.á.u nhận chủ.” Bà hiện tại không thể động thủ, nhưng mượn tay Mặc Liên g.i.ế.c nữ nhân kia thì giá trị hơn nhiều so với lấy được Vạn Thú Vô Cương!
“G.i.ế.c.” Mặc Liên bình thản nói. Mắt nhìn không thấy là điểm yếu lớn nhất của hắn, luôn bị người khác nắm được cơ hội lợi dụng, người không hiểu sự đời như hắn ở trước mặt người từng trải như Huyền Xà Âm Hậu giống như một đứa trẻ nhỏ có thể lợi dụng bất kỳ lúc nào!
Huyền Xà Âm Hậu nở nụ cười khẩy, nhìn thiếu niên mặc đồ đen chậm rãi đi xa, chốc lát sau, tiếng rắn bò sàn sạt truyền tới, một nữ t.ử đẹp lạnh lùng đi đến, cũng nửa người nửa rắn giống Huyền Xà Âm Hậu, phần dưới là thân rắn màu xanh to lớn. Trên thân rắn có vết thương to nhỏ khác nhau, dọc đường m.á.u liên tục chảy, để lại một vệt m.á.u vô cùng ghê sợ, cả cánh tay trái đã bị đứt, m.á.u tí tách chảy xuống, nhưng người này giống như không hề có cảm giác.
“Vị Ương.” Mặt Huyền Xà Âm Hậu đầy thất vọng: “Ngươi vậy mà thua t.h.ả.m đến thế?”
Vị Ương quỳ xuống, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, có chút muốn khóc nhưng vẫn cố nhịn: “Hắn xác thực rất mạnh, là đối thủ lợi hại nhất ta từng gặp!”
Huyền Xà Âm Hậu nheo mắt suy tư một hồi, chậm rãi nói: “Người như vậy ở bên cạnh lão tặc kia, tương lai nhất định là đại họa của Thành Tu La chúng ta, phải diệt trừ sớm mới được.”
“Để thuộc hạ cùng mười hai Ma thần đi trừ khử hắn!” Vị Ương oán hận nói, đ.á.n.h cho nàng thê t.h.ả.m chật vật như vậy, nếu như không phải kinh nghiệm đối chiến của cô ta phong phú, suýt nữa đã vong mạng trên tay hắn rồi. Cũng may Mặc Liên mắt mù, không nhìn thấy gì cả, cộng thêm không hiểu rõ lòng người, căn bản không biết kẻ địch có thể giả c.h.ế.t! Một cường giả mà phải nhờ giả c.h.ế.t để thoát thân, đây là sỉ nhục lớn nhất đời nàng! Nàng nhất định sẽ không bỏ qua cho tên Mặc Liên kia!
Huyền Xà Âm Hậu lại chậm rãi lắc đầu, nói: “Ta không muốn lưỡng bại câu thương, đừng để người khác ngư ông đắc lợi.”
Vị Ương sửng sốt, lập tức vội vàng hỏi: “Âm Hậu bệ hạ, vậy phải làm thế nào mới tốt? Không phái mười hai Ma Thần ra thì rất khó đối phó hắn! Ta đã giao chiến với hắn, người này vô cùng quỷ dị, hơn nữa thần thú của hắn đã tiến hóa đến cảnh giới vô cùng k.h.ủ.n.g b.ố, nói không chừng ngay cả thủ hộ ma thú cũng…”
“Thần thú của hắn đã tiến hóa rồi?” Huyền Xà Âm Hậu giật mình, bình thường mà nói, tốc độ tiến hóa của thần thú rất chậm, hơn nữa nếu là triệu hoán thú, vậy tốc độ tiến hóa sẽ liên hệ với triệu hoán sư đã ký kết khế ước bổn mạng với chúng. Tốc độ trưởng thành của triệu hoán sư phải rất nhanh, triệu hoán thú mới có thể trưởng thành theo. Theo nàng nhớ thì triệu hoán thú của Mặc Liên là một con Huyễn Linh Thú thần thú cấp sáu, đây vốn đã là tồn tại rất cường đại trong thần thú rồi, mà giờ đây lại còn tiến hóa thêm sao?
“Mặc Liên này quả nhiên không thể coi thường, Thánh Quân Điện Quang Diệu không chừng nuôi hổ gây họa” Huyền Xà Âm Hậu nở nụ cười trào phúng, thần sắc có chút điên cuồng, có lẽ đả kích do bị con ruột phản bội vừa rồi vẫn chưa nguôi.
Vị Ương lau vết m.á.u trên mặt, oán hận nói: “Âm Hậu bệ hạ, xin hạ lệnh, làm thế nào đối phó Mặc Liên kia! Hắn tương lai nhất định sẽ là đại địch của Thành Tu La chúng ta!”
“Là người thì đều sẽ có điểm yếu, Vị Ương, tìm được điểm yếu của Mặc Liên, là có thể dễ dàng g.i.ế.c hắn mà không tốn một binh một tốt!” Huyền Xà Âm Hậu cười khẩy.
“Điểm yếu?” Vị Ương sửng sốt, nhớ tới khuôn mặt tái nhợt không có biểu tình, tựa như vĩnh viễn sẽ không bị xúc động kia, trong lòng lại dần dần nổi lên nghi hoặc, “Mặc Liên cũng sẽ có điểm yếu sao? Hắn căn bản không giống con người!”
“Tờ giấy trắng càng tinh khiết, thì càng dễ bị nhiễm bùn, người trông có vẻ không thể phá hủy như Mặc Liên, nói không chừng càng yếu đuối hơn ai hết.” Huyền Xà Âm Hậu khẽ cười, ai có thể thấu triệt lòng người hơn bà chứ? “Dực của ta cũng có điểm yếu, ta không tin Mặc Liên kia không có!”
Vị Ương gật đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y, nói: “Thuộc hạ hiểu rồi.”