Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 250 Máu Thấm Vào Sâu Trong Xương

Hoàng Bắc Nguyệt lặng đi một chút, từ từ bước tới, ánh sáng trên đá phát quang dần dần chiếu ra bộ dạng người đó. Không, không nên nói là người, mà là một bộ xương. Trên đầu bộ xương là mấy lọn tóc màu đỏ còn sót lại đang lay động trong gió. Người đó ngồi xếp bằng, cho dù đã thành một bộ xương, nhưng khí thế kia dường như vẫn có thể chấn động non sông, thâm trầm như nước, đứng vững như núi, khiến những ai đến gần đều có nỗi thôi thúc muốn quỳ xuống vái lạy.

Vạn Thú Vô Cương giống như trái tim, kích động nảy đập tựa như muốn nhảy xuống khỏi người nàng. Hoàng Bắc Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y, mái tóc dài màu đỏ của nàng cùng mái tóc đỏ của bộ xương kia phản chiếu lẫn nhau, trong ánh sáng nhẹ hình như đã sản sinh một loại liên hệ kỳ diệu nào đó. Nàng đi đến phía trước bộ xương, chậm rãi ngồi xuống, đột nhiên trước mắt lóe qua một tia sáng lạnh lẽo, Phong Liên Dực hô một tiếng “cẩn thận!” đồng thời vươn tay kéo nàng lại! Mà nơi nàng vừa mới ngồi, một miếng băng đột nhiên đ.â.m ra, trên mặt miếng băng lấp ló vệt màu đen, có thể thấy trên miếng băng này mang theo kịch độc!

Người này tâm tư kín kẽ, cho dù c.h.ế.t cũng không quên bố trí lớp lớp bẫy rập bên cạnh, khiến người muốn đến gần hắn phải bỏ mạng! Cũng may Phong Liên Dực nhanh tay, nếu không Hoàng Bắc Nguyệt đang thất thần sẽ bị thương trúng độc là cái chắc.

Liếm cái môi khô một chút, Hoáng Bắc Nguyệt thấp giọng hỏi: “Người này đã c.h.ế.t rất nhiều năm rồi?”

“Hẳn là mươi năm rồi.” Phong Liên Dực nhìn nàng, thấy thần sắc nàng có chút khác thường, không khỏi lo lắng nói: “Làm sao vậy?”

Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu, hơi mỉm cười nói: “Không có gì, chỉ là có tóc màu đỏ giống hắn, nên cảm thấy có mấy phần thân thiết thôi.” Màu tóc của nàng vô cùng ch.ói mắt, nhưng tóc của bộ xương kia bởi vì đã c.h.ế.t nhiều năm, đã mất đi độ bóng, nhưng có thể nhìn ra, người này khi còn sống cũng có mái tóc ngạo nghễ như lửa.

“Xung quanh hẳn là còn bẫy, cẩn thận một chút.”

Hoàng Bắc Nguyệt nắm chắc tuyết ảnh chiến đao, cuồng ngạo cười: “Bẫy rập nhiều thì thế nào? Người c.h.ế.t chẳng lẽ vẫn có thể bức c.h.ế.t người sống hay sao?”

Trong lúc nói, tuyết ảnh chiến đao vung ra, từng miếng băng kia bị san bằng và bị gạt sang bên cạnh, Hoàng Bắc Nguyệt nghênh ngang đi qua, từng trận lửa phun trào từ bên hông, nàng giơ tuyết ảnh chiến đao chặn lại, hàn khí trên chiến đao bộc phát, va đập vào ngọn lửa!

Nàng lùi về sau mấy bước, nhưng vẫn chặn được đám lửa kia. “Không tệ, nếu là ta cũng sẽ bố trí bẫy như vậy!” Phá liên tiếp năm cơ quan, rốt cuộc khi đi đến phía trước bộ xương, Hoàng Bắc Nguyệt cười rộ lên. Bởi vì nàng cũng nghĩ như thế, cho nên những bẫy rập vừa tinh diệu vừa bất ngờ này hoàn toàn không ngăn được nàng.

Phong Liên Dực thưởng thức nhìn bóng lưng nàng, hắn chính là thích bộ dạng cuồng ngạo này! Không sợ trời không sợ đất, giống như hết thảy đều bị nàng đạp xuống dưới chân!

Hoàng Bắc Nguyệt thở dốc vài hơi, sức lực tiêu hao khi sử dụng Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên vừa rồi đã khiến nàng rất yếu ớt, bây giờ lại phá một chuỗi cơ quan của bộ xương thần bí này, thân thể đã có chút không thể chống đỡ, nhưng tinh thần lại kích động vì phản ứng của Vạn Thú Vô Cương. Khẽ vươn tay ra, trong không khí xuất hiện một vách chắn giống như nước, đặt tay lên, vách chắn trong suốt kia liền có từng gợn nước loang ra.

“Phong ấn Không gian?” Hoàng Bắc Nguyệt cau mày, trên đời này không nhiều người hiểu Phong ấn Không gian, ngoài việc thông qua Thuật Bùa chú câu thông với nguyên khí của trời đất bên ngoài ra, bất kì lực lượng nào cũng không thể phong ấn được không gian.

Ánh mắt nàng không tự chủ được đảo qua bộ xương vài lần, càng xem lại càng cảm thấy không đúng. “Yểm?” Nàng ở trong lòng kêu gọi tên của Yểm, nhưng mãi không thấy hắn hồi âm. Ngay lúc nàng chuẩn bị buông tha, giọng nói lười biếng của Yểm mới chậm rãi vang lên: “Vạn Thú Vô Cương phản ứng kịch liệt như thế, ngươi còn không rõ sao?”

Hoàng Bắc Nguyệt mím môi, trong lòng nàng đã sớm nghĩ tới điều đó rồi, chỉ là chưa dám thừa nhận mà thôi.

“Hắn chính là…người kia?”

“Hừ…” Yểm giống như cười một tiếng, ngữ điệu có cảm giác thê lương như anh hùng mạt lộ: “Rốt cục vẫn c.h.ế.t, người có mạnh đến mấy cũng không thể đ.á.n.h lại số mạng.”

Sau khi xác định rõ, bàn tay đang đặt trên Phong ấn Không gian của Hoàng Bắc Nguyệt hơi dùng sức, ngưng tụ ở lòng bàn tay nguyên khí còn sót lại trong thân thể cùng những tia hắc khí trên mặt Vạn Thú Vô Cương.

Phong ấn Không gian chấn động một cái, ánh sáng chợt lóe liền mở ra. Không gian này bị phong ấn mười mấy năm, vừa mở ra, một mùi thơm kỳ dị bất thình lình xộc vào mũi, Hoàng Bắc Nguyệt cảnh giác, lập tức ngừng thở. Yểm biếng nhác nói: “Đừng sợ, đây là Lãnh Cốt Hương, phải là nơi cực lạnh thì t.h.i t.h.ể mới phát ra mùi này, nó không có độc, ngược lại có thể giúp ngươi khôi phục nguyên khí.”

Lãnh Cốt Hương? Mặc kệ là đồ tốt cỡ nào, chỉ cần nó từ t.h.i t.h.ể phát ra, nàng đều có bản năng kháng cự lại. Chờ Lãnh Cốt Hương chậm rãi tiêu tán hết trong không khí, Hoàng Bắc Nguyệt mới quay đầu lại nhìn thoáng qua Phong Liên Dực, phát hiện hắn đã theo kịp mình.

“Nghe nói người này năm xưa kinh tài tuyệt diễm, trên trời dưới đất không chuyện gì hắn không làm được, không ngờ cuối cùng lại c.h.ế.t thê t.h.ả.m đến vậy.” Hoàng Bắc Nguyệt thở dài một tiếng, chậm rãi đi vào.

Chương 250 Máu Thấm Vào Sâu Trong Xương - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia