Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 251 Máu Thấm Vào Sâu Trong Xương

Phong Liên Dực sửng sốt, nàng nói như vậy…chẳng lẽ nàng biết thân phận của người này? Trên người bộ xương khoác một kiện áo khoác lông màu xám có mũ trùm, hắn vẫn giữ nguyên tư thế ngồi xếp bằng, trong tay nắm c.h.ặ.t một cái túi hương đã phai màu. Hoa văn trên túi hương đã không phân biệt được nữa, nhưng trên đường may tinh mịn đó tựa hồ vẫn còn lộ ra một mảnh tình ý dạt dào.

Hoàng Bắc Nguyệt không nhìn túi hương, nàng vươn tay kéo áo khoác xuống, làm lộ ra một cái hộp gấm, thì ra nó được bộ xương dùng cánh tay còn lại ôm lấy phía sau áo khoác. Hắn đặt hộp gấm trên bụng mình, gắt gao che chở, bộ dáng phi thường quý trọng. Bên ngoài bộ xương đã kết một tầng băng mỏng, bởi vậy toàn thân nó vô cùng yếu ớt, chỉ cần chạm nhẹ một cái thôi là các khớp xương lập tức rơi xuống.

Hoàng Bắc Nguyệt cẩn thận lấy hộp gấm ra, nàng cho rằng hộp gấm như vậy chắc chắn sẽ giấu diếm những cơ quan huyền diệu hoặc là có các loại khóa tinh vi, nhưng nào ngờ khi vừa chạm vào, hắc khí lập tức chảy vào trong hộp, ngay sau đó, nắp hộp liền tự động mở ra. Không có tuyệt thế trân bảo, cũng không có công pháp cường đại, trong hộp gấm chỉ có một lọn tóc của nữ t.ử, dùng một sợi tơ màu đỏ cột lại, lẳng lặng nằm trong hộp.

Trong lòng nàng nảy ra ý nghĩ, không ngờ trước khi c.h.ế.t, nhân vật tuyệt thế này lại ôm trong lòng một lọn tóc của nữ t.ử, quả thật là anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Phía dưới lọn tóc có một mảnh giấy được gấp lại, Hoàng Bắc Nguyệt tò mò mở giấy ra, trong đó viết vài chữ như rồng bay phượng múa: “Nếu gặp người hữu duyên, xin ngươi hãy đem hộp gấm này đến Biệt Nguyệt sơn trang ở nước Nam Dực, nói với trang chủ: cố nhân đi về phía Tây, trong lòng còn nhiều uất hận không thể tiêu tán, chỉ hy vọng kiếp sau, không mất không quên, không rời không bỏ. - Người phiêu du nơi chân trời xa xăm.”

Trên tờ giấy chỉ viết chừng đấy, nhờ người khác làm việc, không lưu lại một câu hồi báo thì thôi đi, đằng này ngay cả nửa điểm hứa hẹn cũng không có, người này cũng thật quái dị. Nếu là người bình thường, nhìn thấy không có hồi báo, ai sẽ chịu làm việc cho một người đã c.h.ế.t đây? Cái hộp gấm này không đáng giá bao nhiêu tiền, lọn tóc này lại càng không!

Nàng không có ấn tượng gì đối với Biệt Nguyệt sơn trang của nước Nam Dực, nếu đã không nổi danh, có thể thấy đây chỉ là một cái sơn trang nhỏ bình thường, cũng không giàu có bao nhiêu. Đem một vật không đáng bao nhiêu tiền đưa đến nước Nam Dực xa xôi ngàn dặm, lại còn không có hồi báo, thử hỏi có kẻ ngu ngốc nào lại nguyện ý đi làm? Trừ phi hắn gặp được một người ngay thẳng cương trực, cảm thương bộ xương khô thì may ra mới đồng ý giúp hắn một lần.

Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt chứa chút ý cười, nhẹ giọng nói: “Quả nhiên có thủ đoạn, đến một khắc cuối cùng mà vẫn có thể tính kế hết thảy, nếu là hạng người hám lợi, vậy hắn nhất định sẽ không giúp ngươi, cũng sẽ không chiếm được chỗ tốt của ngươi. Mặc dù ta không phải là hạng người chân thành thiện lương mà ngươi hy vọng, tuy nhiên, nể mặt Vạn Thú Vô Cương, ta sẽ giúp ngươi một lần, trên con đường xuống hoàng tuyền, mong ngươi được an nghỉ.”

Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay lên, muốn sửa sang lại áo khoác cho hắn, nào ngờ không cẩn thân lại bị một đoạn xương ngón tay gãy của hắn đ.â.m vào lòng bàn tay. Nàng bị đau rụt tay về, một giọt m.á.u từ lòng bàn tay rơi xuống, vô tình nhỏ lên xương đùi của hắn. Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mi, thầm mắng một tiếng xui xẻo! Nhưng khi vừa liếc mắt qua, nàng lại đột nhiên ngơ ngẩn…

Vệt m.á.u vừa nãy không ngờ lại đang chậm rãi dung nhập vào xương cốt của hắn! Con ngươi trong suốt trợn to, lấp lánh như từng đợt sóng gợn. Máu thấm vào trong xương… Làm sao có thể? Hoàng Bắc Nguyệt không phải là cốt nhục của trưởng công chúa Huệ Văn cùng Hoàng thượng của nước Nam Dực hay sao? Vì sao m.á.u của nàng lại có thể thấm vào xương cốt của người này? Mặc dù trong lòng sóng lớn cuồn cuộn, thế nhưng mặt ngoài nàng vẫn tỏ ra như không có việc gì, hơn nữa bởi vì nàng đưa lưng về phía Phong Liên Dực, cho nên hắn cũng không phát hiện tay nàng bị thương, cũng không biết m.á.u của nàng đã nhỏ lên bộ hài cốt.

Nhắm mắt lại, trong đầu nàng hiện lên vô số hình ảnh. Chả trách năm đó người kia lại đem Yểm phong ấn trong thân thể nàng, hắn sáng tạo ra Hắc Thủy Cấm Lao - thứ chỉ có thể phát huy uy lực khi dùng huyết mạch của người thân nhất để khóa Yểm lại. Lúc đầu nhỏ m.á.u nhận chủ với Vạn Thú Vô Cương, khóe miệng Linh Tôn đã lộ ra một nụ cười đầy thâm ý, lúc này cũng có thể hiểu rõ ẩn ý bên trong rồi.

Vạn Thú Vô Cương không phải thứ ai muốn nhỏ m.á.u nhận chủ cũng được, chỉ có huyết mạch của người kia mới có thể mà thôi. Khi thấy nàng nhỏ m.á.u nhận chủ thành công với Vạn Thú Vô Cương, Linh Tôn cũng đã xác định, nàng không phải là con của trưởng công chúa Huệ Văn cùng với Hoàng thượng, mà là với người kia. Khi bí ẩn được cởi bỏ, nàng không hề cảm thấy cao hứng, trong lòng chỉ có vô tận buồn bã cùng tiếc nuối.

Nàng chợt nghĩ đến thần thái và cử động của Huyền Xà Âm Hậu khi nhìn thấy nàng, lời nói của bà ta như còn đang vang vọng trong đầu. … Mười bảy năm trước, dưới vầng trăng sáng của nước Bắc Diệu, các ngươi, các ngươi vậy mà lại… …

Mười bảy năm trước, đây không phải là thời điểm Hoàng Bắc Nguyệt sinh ra hay sao? Trong đêm trăng sáng của nước Bắc Diệu, trưởng công chúa Huệ Văn cùng người kia trải qua một đêm xuân phong, nhưng chắc hẳn không người nào ngờ tới việc sẽ có hài t.ử. trưởng công chúa Huệ Văn gọi nàng là “Bắc Nguyệt”, có phải kỳ thật bà biết Hoàng Bắc Nguyệt không phải là hài t.ử của đệ đệ, mà là của người kia?

Đáng thương cho Hoàng đế, hắn phong nàng làm “Bắc Nguyệt quận chúa” mà không hề hay biết, cái phong hào này lại chính là một sự nhục nhã đối với hắn. Hắn cho rằng đứa bé mà hắn cùng hoàng tỷ sinh ra là của hắn, nhưng sự thật lại không phải. Hơn nữa tại sao trưởng công chúa Huệ Văn lại không nói cho Hoàng thượng biết? Có lẽ khi đó bà biết nước Nam Dực sẽ không tha cho bà, sớm muộn gì bà cũng vì đất nước này mà c.h.ế.t. Sau khi c.h.ế.t, bà chỉ có thể kỳ vọng vào Hoàng thượng, hy vọng hắn có thể chăm sóc cho Hoàng Bắc Nguyệt, ít nhất cũng bảo vệ cho nàng cả đời bình an. Nỗ lực nhiều như vậy, nhưng kết quả vẫn chỉ là con số không.

Một người là cường giả kinh tài tuyệt thế, một người là công chúa phong hoa tuyệt đại, lẽ ra phải là một cặp tuyệt phối trong thế gian, được mọi người hâm mộ mới đúng. Nhưng cuối cùng một người bị nhốt nơi lạnh giá, buồn bực mà c.h.ế.t, một người vì nghiệp lớn của quốc gia, ôm hận mà c.h.ế.t. Bi ai!

Chương 251 Máu Thấm Vào Sâu Trong Xương - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia