Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nhìn bộ xương tịch mịch kia. Hắn vẫn luôn cúi thấp đầu, duy trì động tác u buồn đó, không biết lúc bị vây khốn chờ c.h.ế.t ở nơi này, trong lòng hắn đã nghĩ những gì?

Trong lòng nàng lặng lẽ nói: có lẽ Hoàng Bắc Nguyệt phải gọi ngươi một tiếng phụ thân, nhưng xin lỗi, sau khi vì trưởng công chúa Huệ Văn cùng Hoàng Bắc Nguyệt báo thù xong, ta đã không còn nợ bọn họ cái gì nữa, hôm nay ta là ta, không phải là Bắc Nguyệt quận chúa. Nàng cầm d.a.o găm cắt một lọn tóc đỏ trên đầu bộ xương, đặt cùng với lọn tóc trong hộp gấm, sau đó cầm hộp gấm đứng lên.

Phong Liên Dực thấy nàng cầm hộp gấm kia, cũng nhìn thấy đồ vật cùng giấy viết thư bên trong, hỏi: “Nàng muốn làm người tốt một lần sao?”

“Tương lai cũng sẽ quay về nước Nam Dực, đây chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt vô tình cười cười. Nơi này không có gió lớn, trên thân thể hai người đều có vết thương, bởi vậy đều dừng lại nghỉ ngơi trong chốc lát, sau đó còn phải đi Hung Thổ Ngục cứu người, hai người quyết định đứng dậy đi tiếp.

Phong Liên Dực đã từng xem qua bản đồ của năm khu ngục, biết cửa ra chính là ở vách tường bên kia. Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua bộ xương khô, nghĩ đến việc nàng cũng có chung huyết thống với hắn, cuối cùng vẫn lấy ra một tấm Bùa Ngự Thổ, đào cho hắn một ngôi mộ, sau đó nhẹ nhàng chôn cất hắn. Hai người đi tới sờ sờ bức tường, sau một hồi nói chuyện với bộ xương, Phong Liên Dực cảm giác được Hoàng Bắc Nguyệt có chút hậm hực, mặc dù không biết chuyện gì đã xảy ra, thế nhưng hắn vẫn để nàng yên tĩnh, cũng không tiến lên quấy rầy.

Cửa ra còn khó tìm hơn nhiều so với cửa vào. Thật ra cấu tạo của căn phòng đá này rất đơn giản, muốn ra ngoài cũng không mấy khó khăn. Hoàng Bắc Nguyệt không rõ tại sao một nhân vật tuyệt thế như vậy lại bị vây khốn trong căn phòng đá của Thành Tu La như thế này?

Tựa hồ muốn giúp nàng giải đáp thắc mắc, Yểm nãy giờ vẫn luôn trầm mặc đột nhiên lên tiếng: “Năm đó, hắn đ.á.n.h một trận với ta đã bị trọng thương, hơn nữa còn phải phong ấn ta nên sức cùng lực kiệt, vì thế bị Huyền Xà Âm Hậu đ.á.n.h bại rồi lừa gạt đến đây, dùng cảnh ảo vây c.h.ế.t hắn”.

“Thì ra ngươi là đầu sỏ gây nên mọi chuyện!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, âm điệu bình thản.

“Ha haa…” Yểm có chút tự hào cười rộ lên: “Sao nào, Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi đang hận ta sao?”

“Ta hận ngươi làm gì?” Hoàng Bắc Nguyệt hừ nhẹ một tiếng: “Từ khi sinh ra, ta chưa từng gặp hắn, lại không được hắn dạy dỗ nuôi dưỡng ngày nào, tình cảm đạm bạc, sao ta lại đi hận ngươi đây?”

Yểm trầm ngâm suy nghĩ, cuối cùng thở dài một tiếng, cười cười: “Hắn một đời rực rỡ, như ánh mặt trời ch.ói mắt, nhưng có lẽ hắn không ngờ nữ nhi của mình lại bạc tình bạc nghĩa đến như vậy.”

Hoàng Bắc Nguyệt khinh thường, người kia là phụ thân của Bắc Nguyệt quận chúa, có quan hệ gì với nàng chứ, hơn nữa đến hôm nay nàng mới biết chân tướng về thân thế mình, sao có thể xuất hiện thứ tình cảm ràng buộc được chứ? Những việc này, nàng đương nhiên không muốn giải thích với người khác. Nàng nghiêng đầu nhìn thoáng qua Phong Liên Dực, hắn bị Huyền Xà Âm Hậu đ.á.n.h trúng n.g.ự.c, vết thương vô cùng nghiêm trọng, ngay cả việc đứng cũng có chút miễn cưỡng, bây giờ còn phải ngưng thần tìm kiếm cơ quan trên vách tường, thể lực của hắn càng không thể chống đỡ nổi.

“Chàng vì ta mà ngăn cản một kiếm, nếu như c.h.ế.t đi, vậy chẳng phải là rất không đáng hay sao?” Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn hắn, cười nói.

Phong Liên Dực cúi đầu, nụ cười tái nhợt đọng trên gương mặt: “Nàng nói thế là biểu lộ quan tâm ta sao?”

“Đúng vậy, ta không thể sao?” Hoàng Bắc Nguyệt không thèm phủ nhận, so về da mặt dày, nàng tự thấy mình không thua bất kỳ kẻ nào. Đại trượng phu co được dãn được, tiểu nữ t.ử cũng giống vậy thôi. Huống chi nói dối cũng chẳng được gì, quả thật nàng cũng đang rất lo lắng cho hắn.

Phong Liên Dực ngẩn ra, nghe thấy nàng trực tiếp thừa nhận, nỗi cao hứng khiến hắn thất thần trong nháy mắt, sau đó mới chậm rãi cười rộ lên: “Nếu như ta không đỡ một kiếm kia, vậy người bị thương sẽ là nàng, ta thà rằng chính mình bị thương, ít nhất nàng sẽ không bị đau.”

“Ta cũng sẽ đau.” Đôi con ngươi lấp lánh giương lên, thẳng tắp nhìn tròng mắt tím của hắn: “Nếu chàng c.h.ế.t, chàng định đem ta để cho ai?”

Đem nàng để lại cho ai? Phong Liên Dực nhíu mi, đôi mắt tím lộ rõ vẻ bá đạo: “Không cho ai hết, bởi vậy ta tuyệt đối sẽ không c.h.ế.t, tuyệt đối sẽ không rời xa nàng!”

“Ha haa…” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng cười rộ lên: “Chàng nói lời thì phải giữ lấy lời, nếu dám nuốt lời, ta sẽ đi theo người khác.”

“Nàng mà đi, cho dù phải lên trời xuống đất ta cũng nhất quyết đem nàng cướp về!” Phong Liên Dực nắm lấy tay nàng, gắt gao siết c.h.ặ.t.

Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ: “Ta mà muốn đi thì không ai ngăn được.”

Lời vừa mới nói xong, nàng đột nhiên nhíu mi, trong mắt lóe lên tia sáng sắc bén. Phong Liên Dực cũng căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, ánh mắt hai người đồng loạt nhìn về phía cửa vào!

Hai người còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra thì trên cửa đột nhiên vang lên một tiếng động lớn. Cả gian nhà đá cũng bị đụng đến mức lung lay không ngừng, băng nhũ ngưng kết trên nóc nhà rơi xuống, đập lên mặt đất rồi vỡ nát!

Cánh cửa đá rốt cục cũng bị đụng nát, huyền băng ngàn năm bị chấn vỡ văng ra tứ phía, Phong Liên Dực thấy vậy liền đưa tay, tạo thành một cái lưới gió xoay tròn hút toàn bộ huyền băng vào bên trong! Huyễn Linh Thú gào thét bay vào, cặp cánh mỏng màu đen bạc hung hãn phá vỡ tường băng trước mặt, những hòn đá vương vãi cũng bị nó dùng cánh hất sang một bên, đôi mắt màu xanh đen u ám lộ ra vẻ quỷ dị!

Phía sau Huyễn Linh Thú, một thiếu niên áo đen chậm rãi đi tới, ánh lửa lay động chiếu lên gương mặt tái nhợt của hắn, đóa hoa cát cánh màu đen nơi khóe mắt tựa hồ càng thêm xinh đẹp ướt át. Phương thức đầy khí phách như thế rõ ràng không liên quan tới một thiếu niên mù như hắn, nhưng khi hắn vừa tiến vào, loại khí thế quỷ dị có thể nắm trong tay hết thảy này khiến bầu không khí trong gian phòng đá trở nên giương cung bạt kiếm!

“Hắn?” Đôi mắt tím của Phong Liên Dực hơi nheo lại, loại khí thế này vừa xuất hiện, hắn liền biết người trước mặt là cao thủ, bởi vậy không dám khinh thị chút nào.

“Mặc Liên của Điện Quang Diệu.” Hoàng Bắc Nguyệt hạ giọng nói. Nhìn trận thế như vậy, Mặc Liên chính là không có thiện ý rồi, xem ra một trận đại chiến là điều không thể tránh khỏi. Có thể nói, nàng không hề muốn trở thành địch nhân của thiếu niên đơn thuần này, mặc dù hai người ở hai trận doanh khác nhau, không cùng chí hướng không thể đứng chung, nhưng nghĩ đến việc phải đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, hạ thủ tàn nhẫn với hắn, nàng vẫn cảm thấy mình không làm được. Dù năm năm trước hai người đã có một lần gặp gỡ ngắn ngủi, nhưng trong lòng nàng cho rằng, người như Mặc Liên chắc chắn sẽ không còn nhớ tới phần ân tình mỏng manh kia nữa.

Nàng lấy chiếc mặt nạ quỷ từ trong nạp giới ra đeo lên mặt, mặc kệ như thế nào, hiện tại địch nhân của nàng chính là Mặc Liên, nàng phải nghiêm túc ứng chiến mới được!

Nghe cái tên Mặc Liên, sắc mặt của Phong Liên Dực cũng dần dần trở nên ngưng trọng. Mấy năm nay, Điện Quang Diệu hoạt động rất thường xuyên trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, trong đó, hai vị tôn thượng của Điện Quang Diệu lại càng khiến cho người ta sợ hãi. Hồng Liên xấc xược lớn mật, không coi ai ra gì, thích đi khiêu chiến cao thủ, lấy việc đ.á.n.h bại cường giả, quét sạch tôn nghiêm của bọn họ làm thú vui! Mặc Liên thì trầm mặc hơn, toàn thân âm u quỷ dị khiến người ta không dám tới gần. Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp có một lời đồn đãi, thà rằng đi chọc ả Hồng Liên xấc xược, chứ đừng đi trêu chọc Mặc Liên âm lãnh kia. Nếu không…tự gánh lấy hậu quả!

Huyễn Linh Thú hung hãn đứng ở giữa gian nhà đá, thân thể to lớn như một ngọn núi nhỏ, cơ hồ muốn chạm cả nóc nhà, cái đầu ngẩng lên, cao ngạo nhìn hai người đứng phía dưới. Mặc Liên từ dưới cặp cánh của nó đi ra, mặc dù hai mắt không nhìn thấy, nhưng hắn vẫn có thể cảm giác được phương hướng kia có người, lực cảm giác quả thật nhạy bén đến đáng sợ!

“Vạn Thú Vô Cương.” Giọng nói không chút cảm tình vang lên, chỉ có bốn chữ đơn giản, người khác nghe không hiểu, nhưng Hoàng Bắc Nguyệt lại hiểu.

Chương 252 Ta Dẫn Ngươi Đi - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia