Nàng đã từng nói chuyện cùng hắn, cho nên hiểu cách nói chuyện của hắn, cũng hiểu tầng ý tứ bên trong lời nói kia. Không ngờ hắn lại vì Vạn Thú Vô Cương mà đến! Hơn nữa, hắn còn biết trên người nàng có Vạn Thú Vô Cương.

Nàng ngẩng đầu nhìn Phong Liên Dực, xem ra Huyền Xà Âm Hậu đã bán đứng nàng rồi, lại còn dùng chiêu mượn đao g.i.ế.c người độc ác nhất! Đương nhiên, Hoàng Bắc Nguyệt sẽ không để mưu kế của Huyền Xà Âm Hậu thành công. Nàng dùng ánh mắt lặng lẽ ra dấu với hắn, để hắn tiếp tục tìm kiếm cơ quan trên vách tường, còn mình thì tiến lên từng bước.

Đôi mắt màu xanh đen của Huyễn Linh Thú nhìn nàng chằm chằm, hơi thở màu đen từ Vạn Thú Vô Cương tản ra làm nó cảm giác được nàng rất không tầm thường.

Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay lên, nguyên khí màu đen theo động tác này mà lưu động quanh đầu ngón tay, sinh động lưu loát tựa như mây bay nước chảy.

Huyễn Linh Thú gầm nhẹ một tiếng, cảnh giác ngẩng đầu lên. Thần kinh của nó trở nên căng thẳng, thân thể tiến vào trạng thái tùy thời chuẩn bị chiến đấu. Cảm nhận được hơi thở lo âu trên người Huyễn Linh Thú, Mặc Liên hơi nhíu mi, giữa lông mày lộ ra một tia khí tức quỷ dị. Hắn cũng cảm nhận được phần hắc khí lưu động kia rất đặc thù! Hắn chỉ cần Vạn Thú Vô Cương, những cái khác hắn không quan tâm.

Mặc Liên giơ tay lên, chuẩn bị để Huyễn Linh Thú động thủ, nhưng mới giơ tay lên một nửa, xung quanh liền xuất hiện một tấm màn mỏng gợn sóng nhộn nhạo, hóa thành một bức tường từ mặt đất dâng lên, sau đó biến thành một tầng rào chắn trong suốt!

Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng nói: “Bùa chú Không Gian Phong Ấn!”, bên khóe miệng tràn ra một tia m.á.u tươi. Thi triển Không Gian Phong Ấn hao phí rất nhiều nguyên khí, hơn nữa lúc trước đã sử dụng Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên, thân thể đã suy yếu tới cực điểm! Vừa rồi liên tục phá vỡ cơ quan của người kia, bây giờ lại phải sử dụng Bùa chú Không Gian Phong Ấn, nguyên khí trong người nàng đã tiêu hao sạch sẽ!

Phù Nguyên trong cơ thể càng ngày càng trở nên mỏng manh, nếu nàng tiếp tục sử dụng Thuật Bùa chú, Phù Nguyên sẽ bị nghiền nát ngay lập tức! Cho nên sau khi phóng ra Bùa chú Không Gian Phong Ấn, nàng lập tức xoay người chạy, cùng lúc đó, Phong Liên Dực cũng đã tìm thấy cơ quan trên vách tường. Cơ quan bị tác động, tường đá màu đen đột ngột mở ra!

Hai người đều có kinh nghiệm tác chiến phong phú, lại phối hợp vô cùng ăn ý với nhau, không cần nhiều lời đã lập tức lách người tiến vào!

Mặc Liên hơi nhíu mày, thần sắc khó chịu, tay nâng lên đ.á.n.h mạnh vào rào chắn vô hình phía trước, rào chắn liền vỡ vụn ra. Huyễn Linh Thú gào thét một tiếng, tức thì bay ra ngoài, đập nát cánh cửa đá màu đen đang chuẩn bị đóng lại. Nó đập cánh bay lên, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ phẫn nộ. Mặc Liên vẫn không nói một lời nào, sau khi cảm thụ xong phương hướng chạy trốn của hai người kia, hắn lập tức đuổi theo.

Hoàng Bắc Nguyệt không dám chậm trễ, vội vàng triệu hồi Tiểu Hổ ra. Hai người nhanh ch.óng nhảy lên lưng Tiểu Hổ, mặc dù nó chỉ là một con Thần thú chưa trưởng thành, nhưng so với hai người đang bị thương như bọn họ mà nói thì tốc độ của nó đương nhiên vẫn nhanh hơn rất nhiều.

Không thể giao chiến trực tiếp với Mặc Liên, hiện tại chỉ có thể dùng Không Gian Phong Ấn Phù tạm thời ngăn cản hắn. Cũng may Mặc Liên tính cách đơn thuần, chứ nếu gặp những tên cao thủ xảo quyệt, nhất định sẽ đề phòng động tác nhỏ lúc nãy của nàng.

“Con Huyễn Linh Thú kia là Thần thú đã tiến hóa, thực lực rất k.h.ủ.n.g b.ố!” Nghe tiếng động to lớn khi vách tường bị đụng vỡ, Phong Liên Dực trầm giọng nói.

“Thần thú cũng có thể tiến hóa, xem ra khi trở về ta phải nghiên cứu qua việc này một chút.” Hoàng Bắc Nguyệt cố gắng nói một cách thoải mái, nhưng sự thật thì nàng cũng rất hâm mộ Mặc Liên. Chờ sau khi Tiểu Hổ trưởng thành, nếu nó cũng có thể tiến hóa, vậy thực lực của nàng chắc chắn sẽ tăng lên một khoảng lớn. Tuy nhiên bây giờ không phải lúc nghĩ tới những chuyện đó, phía trước chính là Hung Thổ Ngục, thông đạo u ám này cũng không dài, hơn nữa Mặc Liên cũng không gấp rút truy đuổi, nếu không, lấy tốc độ biến thái của Huyễn Linh Thú, bọn họ đã sớm bị đuổi kịp.

Thấy phía trước có vách tường ngăn cản, Tiểu Hổ kịch liệt gào thét một tiếng, phun ra một luồng lửa nóng. Ngọn lửa điên cuồng xoay tròn, giống như một cái máy khoan to lớn, trong nháy mắt đã tạo ra một cái lỗ trên bức tường. Ánh sáng bên ngoài lập tức tràn vào trong, mang theo từng tiếng đ.á.n.h nhau ầm ĩ. Xem ra trong Hung Thổ Ngục cũng xảy ra một trận kịch chiến!

Tiểu Hổ mang bọn họ từ trong cửa động đi ra ngoài, cảnh tượng lập tức chuyển đổi, từ đường hầm u ám lạnh lẽo biến thành một mảnh sa mạc nóng ran khô khốc. Dưới chân toàn bộ đều là những hạt cát nóng bỏng, cát lún cũng nhiều vô số, xung quanh thỉnh thoảng lại vang lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết của những tên xấu số bị cát lún nuốt chửng. Trên đồng cát cũng có một ít đồi núi lớn nhỏ, nhiều ngọn núi đã bị gió xâm thực, lộ ra từng khu đất lồi lõm, rất nhiều người đứng trên đồi núi, ai nấy đều lấy ra v.ũ k.h.í và triệu hồi thú của mình. Mấy con chim ác màu nâu đất bay lượn trên không trung. Bọn chúng không có lông, trụi lủi như đã bị vặt sạch, hai cánh có một tấm màng mỏng trong suốt, giúp bọn chúng dễ dàng bay lượn trên bầu trời. Âm thanh của đám chim ác vô cùng khó nghe, khàn khàn như tiếng vịt đực tru tréo vậy. Miệng nó vừa mở, những chiếc răng dài và sắc bén lập tức lộ ra, trong kẽ răng còn mang theo m.á.u thịt, hiển nhiên đã có không ít người táng thân trong miệng bọn chúng.

“Cẩn thận, bên kia có vài con đang tới!” Có người phát ra tiếng kêu hoảng sợ, xem ra loài chim này đã khiến bọn họ sợ hãi không ít. Lúc này, các đoàn lính đ.á.n.h thuê lớn đều đã tụ tập cùng nhau đối phó với đám chim ác kia. Đám cao thủ đều lộ ra vẻ cố hết sức, hiển nhiên, cấp bậc của loài chim này cao hơn bất luận kẻ nào ở đây. Chỉ cần một người không cẩn thận, lập tức sẽ có vài người bị chim ác tha đi.

Dường như rất đói bụng, bọn chúng không thể chờ được đến khi trở về hang ổ mà lập tức tranh giành với nhau ngay giữa không trung, đem đám người xui xẻo bị tha đi xé thành từng mảnh vụn. Không ít người chứng kiến hình ảnh này đều cúi đầu nôn mửa.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, cảnh tượng hung tàn này khiến nàng hơi nhíu mày, mặc dù chính nàng từng gặp qua không ít cảnh tượng tương tự, nhưng điều đó không có nghĩa là không cảm thấy ghê tởm.

Bọn họ xuất hiện, bởi vì có uy áp Thần thú của Tiểu Hổ, hơn nữa Huyễn Linh thú cùng với Mặc Liên cũng đã đuổi kịp, uy phong cường đại lại bắt đầu tản mát ra xung quanh. Đám chim ác trên bầu trời thoáng sững sờ, sau đó đồng loạt bay lên cao, vừa lượn vòng vừa quan sát tình hình bên dưới, không dám tùy tiện phát động công kích nữa.

Loài thú cấp bậc càng cao thì trí tuệ cũng càng phát triển, loài chim hung mãnh này không ngốc, nếu như cường địch xuất hiện mà còn dám làm càn thì chẳng phải là muốn c.h.ế.t hay sao? Trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, nhất là trong thế giới của loài thú, quy tắc rất là rõ ràng, cường giả cùng kẻ yếu chính là hai cấp bậc khác nhau, tuyệt đối không thể vượt qua ranh giới dù chỉ một bước

Việc chim ác rời đi khiến đám lính đ.á.n.h thuê vốn đang chiến đấu mệt mỏi đều thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ rối rít quay đầu lại, vừa nhìn thấy cơ thể khổng lồ màu vàng của Tiểu Hổ, tất cả lập tức kinh hoảng, cứ ngỡ lại có thêm một tên địch nhân k.h.ủ.n.g b.ố nào khác. Nhưng khi nhìn thấy người đeo mặt nạ quỷ ngồi trên lưng Tiểu Hổ, bọn họ lại có cảm giác như vừa trút được gánh nặng.

“Vương!” A Tát Lôi đang đứng ở phía xa nhảy dựng lên, kích động vẫy vẫy nàng, thấy nàng bình an xuất hiện, tâm trạng của bọn họ đều buông lỏng không ít.

Nhìn thấy dáng vẻ của A Tát Lôi, Hoàng Bắc Nguyệt liền biết đám người Cát Khắc cũng không có chuyện gì, nàng thở phào, nhưng chợt nhớ tới Mặc Liên vẫn đang đuổi phía sau, xem ra chưa thể thả lỏng được rồi.

Ánh mắt mọi người đảo qua, tuy không nhìn thấy Vũ Văn Địch giả trang Tề vương, nhưng Phong Liên Dực lại rơi vào trong tầm mắt của mọi người.

“Là Tề vương! Hóa ra Tề vương điện hạ cũng ở chỗ này!”

“Thật tốt quá! Tề vương điện hạ ở đây, vậy là có hy vọng rồi!” Đám lính đ.á.n.h thuê vừa nhìn thấy Phong Liên Dực, lập tức hưng phấn vung tay reo hò.

Phong Liên Dực hơi nhấc tay lên, đám lính đ.á.n.h thuê lập tức yên tĩnh lại, có hơi thở vương giả trời sinh, hắn không cần phải dùng quá nhiều lời nói để truyền đạt ý tứ của mình.

“Các vị, đây là một trong năm ngục lớn của Thành Tu La, Hung Thổ Ngục! Từ nơi này ra ngoài chỉ có một con đường, hãy đi theo ta!” Hắn không nói nhảm quá nhiều, Mặc Liên vẫn đang đuổi theo phía sau, biện pháp tốt nhất là nhanh ch.óng rời khỏi đây. Ở đây tập trung phần lớn người của liên minh lính đ.á.n.h thuê, sau khi vào Thành Tu La, đa số bọn họ đều bị trận pháp mê hoặc dẫn tới đây, còn một bộ phận khác không biết đã đi tới nơi nào rồi.

Chương 253 Ta Dẫn Ngươi Đi - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia