“Đừng làm nàng ấy bị thương!” Trái tim Hoàng Bắc Nguyệt giật thót, dưới tình thế cấp bách, nàng vội vàng ngưng tụ một đám d.a.o băng ném về phía Mặc Liên. Cũng may động tác của Mặc Liên rất nhanh, thân hình chợt lóe đã có thể tránh được, nhưng hắn trở nên kinh hoảng luống cuống, giống như một đứa trẻ làm sai sợ bị mắng vậy. Tuy mu bàn tay bị băng nhọn cắt chảy m.á.u, nhưng hắn vẫn rất nghe lời, không hề công kích Thiên Đại Đông Nhi tiếp, chỉ là sát khí trên người không hề tiêu tán đi, vẫn tràn ngập uy h.i.ế.p.
Thiên Đại Đông Nhi ngẩn ra, lúc nhìn thấy Mặc Liên, sắc mặt của nàng có chút thay đổi. Nàng nhớ rất rõ tên Mặc Liên này… Sau năm năm, thực lực của hắn vẫn mạnh như thế, có điều tính tình lại càng giống một đứa trẻ không hiểu chuyện. Nhớ lại một chưởng vừa nãy của Mặc Liên, trong lòng nàng vẫn còn sợ hãi, nếu không có Hoàng Bắc Nguyệt ngăn cản, chỉ sợ nàng đã trở thành vong hồn dưới tay hắn!
Tại sao lại ngăn cản? Thiên Đại Đông Nhi kéo chiếc khăn đen che mặt xuống, đôi môi nhẹ run rẩy, thẳng thắn đối mặt với Hoàng Bắc Nguyệt: “Tại sao ngươi lại ngăn cản?”
“Ta không muốn ngươi c.h.ế.t.” Hoàng Bắc Nguyệt đang được A Tát Lôi kéo ra khỏi vùng cát lún, sắc mặt so với vừa rồi càng thêm tái nhợt, trong n.g.ự.c mênh mang trống trải, nhưng giọng điệu lại vô cùng bình thản.
Thiên Đại Đông Nhi lạnh lùng cười rộ lên: “Ngươi mà lại không muốn ta c.h.ế.t sao?”
“Tại sao ta lại muốn ngươi c.h.ế.t?, ngươi c.h.ế.t rồi, ai sẽ chiếu cố cho Tiểu Hổ với Chi Chi.” Nàng vừa nói xong, Tiểu Hổ cao lớn đã đi tới đứng bên người Hoàng Bắc Nguyệt, nâng mắt nhìn Thiên Đại Đông Nhi. Dường như Tiểu Hổ rất có thiện cảm với gương mặt Đông Lăng, nó nghiêng đầu sang một bên, nhỏ giọng “ô” lên một tiếng.
Hốc mắt Thiên Đại Đông Nhi đỏ bừng, ký ức ngày xưa lập tức ùa về, những hình ảnh rõ ràng làm nước mắt của nàng không ngừng chảy ra. “Ngươi không hề để ý tới sống c.h.ế.t của ta, nếu quan tâm, ngươi cũng sẽ không bỏ mặc ta một mình như thế.” Thiên Đại Đông Nhi nghẹn ngào hô lớn, giọng nói mang theo hận ý đ.á.n.h sâu vào tinh thần của Hoàng Bắc Nguyệt.
Trong lòng xẹt qua một tia áy náy, Hoàng Bắc Nguyệt mấp máy môi vài lần, nhưng một chữ cũng không thốt ra được.
Thiên Đại Đông Nhi sải bước đi về phía Hoàng Bắc Nguyệt, Mặc Liên vẫn cố chấp bám sát theo Đông Lăng, giống như sợ Đông Lăng sẽ ra tay tổn thương Hoàng Bắc Nguyệt.
“Tại sao không đi tìm ta? Ngươi thậm chí còn không thèm đi tìm ta!”
“Ta cho rằng ngươi đã c.h.ế.t.” Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi mở miệng, trong giọng nói cũng bắt đầu nghẹn ngào. Năm đó nghe Linh Tôn nói, nghĩ rằng đã hoàn toàn hết hy vọng, dù gì Đông Lăng cũng bị con Cửu Đầu Điểu hung tàn bắt đi lâu như vậy, trong lòng nàng cũng không dám ôm hy vọng gì, bởi vậy mới không đi tìm. Nếu lúc ấy Linh Tôn nói với nàng vẫn còn một tia hy vọng, cho dù có phải liều mạng, nàng cũng sẽ mang Đông Lăng trở về! Bởi vì, Đông Lăng luôn toàn tâm toàn ý tin tưởng nàng, từ nhỏ bầu bạn, vì nàng chịu biết bao đau khổ, cho dù trái tim nàng làm bằng sắt, nàng cũng không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu!
Thiên Đại Đông Nhi đứng trước mặt nàng, khuôn mặt thanh tú ướt đẫm nước mắt, tầm mắt m.ô.n.g lung, nhưng vẫn thấy rõ trong mắt của Hoàng Bắc Nguyệt cũng lấp lánh ánh nước.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng sẽ khóc ư? Hoàng Bắc Nguyệt che mặt, sụt sịt mũi, khàn giọng nói: “Thực xin lỗi…”
“Nhiều năm trôi qua, mỗi lần nhớ tới bóng lưng lúc rời đi của ngươi, ta lại càng hận ngươi. Ngươi có biết không, lúc ấy chỉ cần đi thêm vài bước nữa, ngươi đã có thể nhìn thấy ta rồi…” Thiên Đại Đông Nhi khóc rống lên, đầu gối mềm nhũn, quỳ rạp trên mặt đất.
Hoàng Bắc Nguyệt đặt tay lên trán, nhắm mắt lại, hốc mắt vẫn nóng rực, vừa chua xót lại vừa đắng chát, giờ phút này, sự hối hận của nàng so với năm năm trước lại càng nhiều hơn. “Ngươi hận ta là đúng, nhiều năm như vậy nếu không có ngươi che chở, có lẽ ta đã sớm c.h.ế.t rồi, vậy mà ta lại không thể bảo hộ ngươi, bởi vậy, ngươi đối xử với ta như thế nào cũng đúng cả.”
Hoàng Bắc Nguyệt phất phất tay với người bên cạnh, ý bảo bọn họ rời đi: “Đây là trận chiến giữa ta và cô ấy, người khác đừng nhúng tay vào!”
“Vương?” Cát Khắc nóng nảy nói: “Trên người ngài còn có thương tích, bây giờ mà chiến đấu thì không công bằng, chờ dưỡng thương tốt trước đã…” Mấy người bọn họ không biết Đông Lăng, đương nhiên chỉ một mực ủng hộ vương của mình.
Hoàng Bắc Nguyệt giơ tay ngăn cản: “Không cần nhiều lời!” Vừa nói vừa chậm rãi đi về phía Thiên Đại Đông Nhi. Một bóng đen thoáng qua, con đường phía trước lập tức bị cản trở, Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, có chút hoảng hốt nói: “Mặc Liên các hạ?”
“Mặc.” Mặc Liên sửa lời nàng, hắn không thích cách gọi xa lạ như vậy.
Trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt lộ ra nụ cười nhợt nhạt: “Đây là chuyện tình giữa ta và Thiên Đại các hạ, ta không muốn bất kì kẻ nào nhúng tay vào!”.
Mặc Liên lắc đầu, thần sắc có chút ngưng trọng: “Nguy hiểm.”
Hoàng Bắc Nguyệt có chút khó hiểu. Thời gian nàng ở chung với Mặc Liên không lâu, tuy biết cách nói chuyện của hắn không giống với người bình thường, nhưng ít nhất nàng vẫn hiểu được hai ba câu, nhưng lúc này, nàng hoàn toàn không hiểu cái nguy hiểm mà hắn nói tới là gì. Là việc nàng trọng thương nhưng vẫn đ.á.n.h với Thiên Đại Đông Nhi nguy hiểm, hay là nơi này nguy hiểm?
Nàng vừa định mở miệng hỏi, Mặc Liên đã nắm lấy tay nàng: “Dẫn ngươi đi.” Hành động của thiếu niên quỷ dị này khiến mọi người ngẩn ra, rõ ràng vừa rồi còn đằng đằng sát khí, sao bây giờ lại giống như một con cún nhỏ, thân mật lượn lờ quanh Hoàng Bắc Nguyệt đây?
A Tát Lôi không hề có thiện cảm gì đối với người của Điện Quang Diệu, thấy Mặc Liên hành động như vậy, hắn khó chịu nói: “Này này! Nam nữ thụ thụ bất thân nha, ngươi mau bỏ tay ra!”
Mọi người thiếu chút nữa không nhịn được mà bật cười, Hoàng Bắc Nguyệt lại càng câm nín. Cái tên A Tát Lôi này, không biết nói chuyện thì thôi đi, còn bày đặt ăn nói lung tung, lời này nói ra, nàng có cảm giác như mình là thiếu nữ đường hoàng bị Mặc Liên đùa giỡn vậy.
Mặc Liên đương nhiên không hiểu cái gì gọi là “nam nữ thụ thụ bất thân”, đã nắm được tay của Hoàng Bắc Nguyệt, hắn tuyệt đối sẽ không buông ra, nghe xong lời này, tay hắn lại càng siết c.h.ặ.t!
Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu mày, nàng cũng không phải là thiếu nữ nhu nhược, nhưng lực tay của Mặc Liên cũng không khỏi quá mạnh đi, đầu khớp xương của nàng gần như muốn nứt ra rồi.
“Mặc Liên, buông tay!” Nàng cũng không muốn bị hắn bóp gãy xương, không chứng lại có thêm một vết thương mới. “Mặc.”
Mặc Liên cúi đầu nhìn nàng, vẫn hết sức kiên trì cố chấp, hắn sẽ không buông tay, đến c.h.ế.t cũng không buông tay! Người khác bảo hắn buông tay, nhưng tại sao ngay cả nàng cũng muốn bảo hắn buông tay? Hắn không nhìn thấy nàng, buông tay, hắn sẽ không thấy nàng được nữa!
“Được rồi, Mặc, ngươi buông tay ra có được không? Tay của ta đau.” Thật ra là rất đau!
Cánh tay Mặc Liên thoáng cứng đờ, sau đó chậm rãi buông ra. Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy lập tức rụt tay về, trong lúc nàng tưởng có thể tự do, không ngờ Mặc Liên lại nhanh ch.óng chộp lấy ống tay áo của nàng. Nắm ở đây, nàng sẽ không đau nữa!
Hoàng Bắc Nguyệt ngơ ngẩn, sau đó dở khóc dở cười, người xung quanh cũng bắt đầu dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn nàng, giống như đang muốn hỏi: Này, ngươi đã làm chuyện gì mà khiến cho một thiếu niên tốt không muốn rời bỏ ngươi?