Hoàng Bắc Nguyệt chớp chớp mắt, nàng… nàng đâu có làm chuyện gì quá đáng đâu? Nàng muốn cùng Thiên Đại Đông Nhi đ.á.n.h một trận, nào ngờ lại bị Mặc Liên nháo lên phá hỏng, hơn nữa dường như mọi người đều đã quên chuyện này, ánh mắt đều nhìn về phía Mặc Liên và Hoàng Bắc Nguyệt, không biết hai người này muốn giải quyết chuyện tình đó như thế nào.
Hoàng Bắc Nguyệt giống như một tên nam t.ử phụ tình, dưới vô số ánh mắt đang đ.á.n.h giá mình, vô tội sờ sờ cái mũi, sau đó nói: “Mặc, ngươi vừa nói nguy hiểm là có ý gì?”
“Ma thú”
Sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt đại biến, vội vàng quay đầu liếc nhìn Phong Liên Dực. Phong Liên Dực vốn đang nhìn chằm chằm vào bàn tay của Mặc Liên đang nắm ống tay áo Hoàng Bắc Nguyệt, trong lòng đăm chiêu suy nghĩ, nhưng vừa nghe được lời này, hắn cũng lập tức ngẩng đầu lên.
Hai người nhìn nhau một cái, đều hiểu ý tứ của đối phương. Là ma thú thủ hộ, nó đã bị kinh động rồi! Động tĩnh Vừa rồi của Mặc Liên ở trong Thành Tu La quá lớn, uy áp của Huyễn Linh Thú đủ để thức tỉnh đám ma thú thủ hộ kia!
“Mau rời khỏi nơi này!” Phong Liên Dực trầm giọng nói. Đám lính đ.á.n.h thuê kia không hề biết ma thú là cái gì, vẻ mặt tràn ngập tò mò, không hề cảm thấy đang có vấn đề nghiêm trọng.
“Tề vương điện hạ, ma thú là cái gì? Dù gì chúng ta cũng có hai con Thần thú ở đây mà!” Tiểu Hổ cùng Huyễn Linh Thú đều là Thần thú, đặc biệt là Huyễn Linh Thú, nó lợi hại đến mức có thể xưng vương xưng bá trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp!
“Thì ra trên đời này thật sự có ma thú!” Thủ lĩnh Thượng Quan Vô Vân của Đoàn lính đ.á.n.h thuê Phệ Diễm ngưng trọng nói. Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Thượng Quan Vô Vân, chờ hắn giải thích, nhưng dường như hắn không hề có ý định này, chỉ hướng Phong Liên Dực hỏi: “Tề vương điện hạ, ma thú của Thành Tu La là cấp mấy?”
“Ma thú bị kinh động là ma thú thủ hộ của Thành Tu La, đã tiến hóa đến cấp bảy.” Phong Liên Dực nói.
Thượng Quan Vô Vân cũng hít vào một hơi khí lạnh, vội vàng nói: “Chúng ta mau mau đi ra ngoài, nếu không sẽ không kịp mất!”.
Phong Liên Dực gật đầu, cất giọng nói với mọi người: “Các vị, chuyện liên quan tới ma thú, sau khi ra ngoài ta sẽ giải thích cho mọi người, hiện tại nơi này không thích hợp ở lâu, chúng ta mau rời đi.”
Đám người của liên minh lính đ.á.n.h thuê đều bội phục cách làm người của Tề vương nên mới theo hắn tiến vào Thành Tu La, thấy hắn bảo chuyện này rất nghiêm trọng, bọn họ đương nhiên không chút hoài nghi, lập tức rối rít rời đi.
Phong Liên Dực đi tới, đầu tiên là liếc Mặc Liên vẫn đang nắm c.h.ặ.t ống tay áo của Hoàng Bắc Nguyệt, sau đó mới nhìn sang nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy cũng chỉ có thể nở nụ cười bất đắc dĩ.
“Mặc Liên các hạ, Huyễn Linh Thú của ngươi và Ma thú thủ hộ là đối thủ ngang tài ngang sức, liệu ngươi có thể ở lại ngăn cản phía sau được không?” Phong Liên Dực ôn nhã nói với Mặc Liên, trong con ngươi màu tím còn hàm chứa nụ cười ôn nhuận nhàn nhạt. Thật là quân t.ử khiêm nhường.
Nhưng Mặc Liên lại không thèm chừa cho hắn chút mặt mũi, Phong Liên Dực bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn ngoài việc nhìn sang Hoàng Bắc Nguyệt. Hiếm khi nhìn thấy loại người nam nữ thông sát, già trẻ lớn bé đều không tha như Phong Liên Dực đá trúng tấm sắt, lại nhìn thấy biểu lộ bất lực trên mặt hắn, Hoàng Bắc Nguyệt không khỏi cười rộ lên. Nàng đột nhiên cảm thấy cái tên Mặc Liên này cũng là một người rất đáng yêu!
“Mặc, ngươi có thể giúp chúng ta ngăn cản phía sau được không?” Nàng cười hỏi.
Yêu cầu của nàng, Mặc Liên đương nhiên sẽ không cự tuyệt, hắn gật đầu một cái, sau đó xoay người kéo tay nàng rời đi. Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, nàng cũng không có nói muốn cùng hắn ngăn chặn phía sau mà!
Trên mặt Phong Liên Dực lúc này cũng lộ ra nụ cười như gió xuân, hắn rất ít khi nhìn thấy biểu cảm không biết nên ứng đối thế nào của Hoàng Bắc Nguyệt như bây giờ. Cái tên Mặc Liên này…
Con ngươi của Phong Liên Dực hơi lóe lên, tình cảm mà Mặc Liên dành cho Nguyệt tựa hồ có chút không đúng, thứ tình cảm này cơ hồ không hề che giấu, từ trên người hắn nhiệt liệt tản mát ra.
“Nguyệt, nàng còn đang bị thương, tốt nhất là đi theo ta đi.” Phong Liên Dực nhẹ nhàng nắm lấy tay của Hoàng Bắc Nguyệt, muốn đem nàng kéo qua.
Sắc mặt Mặc Liên khẽ biến, đằng đằng sát khí ngẩng đầu lên, bàn tay đang nắm ống tay áo chợt chuyển lên nắm lấy cổ tay của nàng, tránh để nàng bị kẻ khác cướp đi!
Trong thoáng chốc, sát khí lạnh lẽo bắt đầu bốc lên từ thân thể của hai đại nam nhân, chỉ là sát khí của Mặc Liên có xu hướng âm hàn quỷ dị, còn của Phong Liên Dực lại phong độ nhẹ nhàng, ôn nhã như ngọc, thế nhưng trong đôi mắt màu tím đã bắt đầu xuất hiện một vòng nước xoáy nguy hiểm.
Hai người đối nghịch lẫn nhau, cho dù Mặc Liên không nhìn thấy gì, nhưng giác quan của hắn lại rất nhạy bén, biết người này muốn cướp Nguyệt đi, hắn sao có thể cho phép chứ?
Huyễn Linh Thú giống như t.ử thần phủ xuống thế gian, đôi mắt của nó nhìn chằm chằm vào Phong Liên Dực. Phong Liên Dực vẫn mang theo nụ cười thản nhiên, hoàn toàn không để mắt đến Huyễn Linh Thú.
Cát Khắc cùng A Tát Lôi hai mắt nhìn nhau, chợt A Tát Lô hít hít mũi, nói: “Không biết tại sao ta lại ngửi thấy một mùi hương là lạ?”
Cát Khắc ngây thơ hỏi: “Mùi gì?”
A Tát Lôi cau mũi nói: “Chua!”
Khóe miệng Cát Khắc co quắp: “Ngươi đừng nói bậy! Tên Mặc Liên này làm sao có thể…”
Tâm tư của Tề vương đối với Già Dạ Vương, bọn họ không cần suy đoán cũng biết rõ ràng, nhưng cái tên Mặc Liên suốt ngày giống như quỷ, âm trầm lạnh lẽo này, ai mà biết trong lòng hắn muốn cái gì chứ?
“Sao lại không thể? Không tin thì ngươi cứ đưa tay cho hắn đi, xem hắn có thèm kéo tay ngươi không?” A Tát Lôi đầu óc cơ trí, không hề ngu ngốc, hắn nhìn cách Mặc Liên đối xử với Già Dạ Vương của bọn họ không hề giống với những người khác. Ngay cả Hồng Liên, hắn cũng không thấy Mặc Liên kéo tay nàng bao giờ!
Cát Khắc cả giận nói: “Nói bậy! Ta là nam nhân!”
A Tát Lôi hắc hắc cười lên: “Lúng túng cái gì, ta chỉ là lấy ví dụ thôi. Ài, ngươi nói xem, giữa Mặc Liên và Tề vương, ai lợi hại hơn?”
Vẻ mặt của Cát Khắc cũng trở nên nghiêm túc: “Ta chưa từng thấy Tề vương ra tay, đương nhiên không biết thực lực của hắn thế nào. Hơn nữa ta có nghe nói thân thể của Tề vương không tốt, không thể tập võ, cho nên…”
A Tát Lôi nhướng nhướng mày: “Người không thể tập võ sẽ có khí thế mạnh như vậy sao?”
“ Cái này…” Cát Khắc cũng không tiện nói thêm cái gì, dù sao cho đến bây giờ cũng chưa có ai thấy Phong Liên Dực ra tay, chỉ biết là hắn là Triệu hoán sư thuộc tính Phong, nhưng Triệu hoán thú của hắn là gì thì không ai biết.
Tề vương này vô cùng thần bí, sau mười năm làm con tin ở nước Nam Dực trở về, chỉ bằng vài cái thế lực cũ là đã có thể ngồi lên chiếc ghế Tề vương, hơn nữa nước Bắc Diệu còn chưa xác lập ra vị vua mới, hắn đã bắt đầu nhiếp chính rồi. Nếu không phải vì e ngại vị “mẹ đẻ” là Nhã hoàng hậu, Tề vương đã sớm lên ngôi hoàng đế. Nếu hắn không có thực lực, vậy làm sao có thể có được địa vị như ngày hôm nay? Ở thời đại lấy võ làm trọng này, hắn thật sự chỉ là vị Tề vương ôn nhã văn nhược giống như lời đồn bên ngoài sao?
A Tát Lôi thấy Cát Khắc bắt đầu rối rắm thì lập tức đổi đề tài, tặc lưỡi cười nói: “Thật ra thì ta rất là tò mò, nếu Mặc Liên các hạ cùng Tề vương đ.á.n.h nhau, không biết vương của chúng ta sẽ giúp ai đây?”
Cát Khắc vô cùng ngay thẳng nói: “Điện Quang Diệu là địch nhân của chúng ta, vương đương nhiên phải giúp Tề vương rồi!”
“Thật vậy sao?” A Tát Lôi vô cùng hoài nghi, ánh mắt nhìn về Mặc Liên cùng Phong Liên Dực đang đối đầu gay gắt. Mặc Liên âm trầm, Phong Liên Dực cũng dần dần thu lại nụ cười.
Hoàng Bắc Nguyệt bị kẹp ở giữa, Phong Liên Dực và Mặc Liên thì mỗi người một bên kéo tay nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn xung quanh một lượt, sắc mặt càng ngày càng khó coi, nỗi tức giận trong lòng cũng chậm rãi dâng lên. Hai người này đang chơi trò gì vậy? Lấy nàng để so đấu à?
“Buông tay!” Hoàng Bắc Nguyệt quát lạnh, ra sức đem hai tay rút về. Thấy nàng nổi giận, Phong Liên Dực vội vàng nới lỏng tay, dù tranh chấp cùng Mặc Liên, hắn cũng không muốn làm nàng mất hứng, huống chi năm năm trôi qua, thật vất vả mới có thể gặp lại nhau, nếu muốn thái độ của nàng không ác liệt như trước, hắn đương nhiên sẽ không cố ý đi chọc nàng.