Nhưng Mặc Liên lại tương đối cố chấp, không chỉ không buông tay, lại còn nắm c.h.ặ.t hơn, gương mặt lộ ra vẻ nghiêm túc, đến c.h.ế.t cũng không buông! Đôi mi thanh tú của Hoàng Bắc Nguyệt nhíu c.h.ặ.t, đưa tay kéo bàn tay đang dùng sức siết c.h.ặ.t của hắn ra: “Ngươi cũng cút ra cho ta!”.
“Nguyệt?” Mặc Liên bị nàng ngăn lại, chợt có chút hốt hoảng.
“Mặc Liên các hạ, nam nữ thụ thụ bất thân, xin tự trọng!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, sau đó không thèm đếm xỉa gì đến hai người nữa mà nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, chuyên tâm dưỡng thương.
Phong Liên Dực sờ sờ cái mũi, xem ra nàng tức giận thật rồi…
A Tát Lôi đi tới, lặng lẽ cười nói: “Mặc Liên các hạ, Tề vương điện hạ, vương của chúng ta cũng không phải là nữ t.ử bình thường, các ngươi xem ngài ấy như hàng hóa mà tranh đoạt, đương nhiên sẽ khiến ngài ấy mất hứng.”
Phong Liên Dực ôn nhã cười cười: “Đa tạ ngươi đã nhắc nhở.”
Mặc Liên vẫn không hiểu gì cả, nhưng nghĩ đến lời nói tràn ngập tức giận vừa rồi của Hoàng Bắc Nguyệt, hắn đoán có lẽ nàng không thích bị hắn kéo tay.
Huyễn Linh Thú sau lưng bất đắc dĩ nhìn hắn, quả nhiên tên này vẫn còn quá ngốc, trước mặt Tề vương ôn nhu tuyệt sắc lại càng không có năng lực cạnh tranh. Huyễn Linh Thú phe phẩy cánh, nó cùng Mặc Liên tâm linh tương thông, giữa hai người (thú) rất ít khi trao đổi, nhưng lần này Huyễn Linh Thú lại chủ động mở miệng trước: “Ta sẽ quan sát nàng, không để nàng rời đi.”
“Mất hứng.” Mặc Liên lặng lẽ nói trong lòng.
Huyễn Linh Thú bất đắc dĩ thở dài nói: “Thật ra dáng vẻ của Hồng Liên giống cô ta như đúc, sao ngươi lại không thích Hồng Liên? Hồng Liên thích ngươi, so với cô ta còn nghe lời hơn.”
Mặc Liên mím môi, nét mặt âm trầm, Huyễn Linh Thú biết mình nói sai khiến hắn không vui, nếu hắn thật sự nổi giận sẽ rất đáng sợ, cho nên nó liền câm miệng không nói thêm gì nữa.
Mặc Liên nhảy lên lưng Huyễn Linh Thú, Huyễn Linh Thú lập tức mang hắn bay về phía sau để chặn Ma thú.
Thấy Mặc Liên cuối cùng cũng chịu rời đi, Phong Liên Dực từ từ đi về phía Băng Linh Huyễn Điểu, ngẩng đầu nhìn thiếu nữ lãnh khốc đang ôm hai tay ngồi trên lưng chim. “Tức giận sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt liếc hắn một cái, trong ánh mắt lộ ra ý tứ: “Chớ chọc ta!”
Phong Liên Dực gật đầu một cái, hắn biết nàng đang khó chịu, cần được an tĩnh, bởi vậy không nói hai lời liền đi về phía đám lính đ.á.n.h thuê, nói cho bọn họ biết cách rời khỏi Hung Thổ Ngục. Làm xong hết thảy, hắn liền quay đầu lại. Hoàng Bắc Nguyệt vẫn giữ nguyên tư thế lãnh khốc ngồi trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, mà ở phía sau, Cự Tê Giáp Long đang chậm rãi đi tới, Thiên Đại Đông Nhi đang đứng trên bả vai nó, từ từ đến gần Hoàng Bắc Nguyệt.
Trong Hung Thổ Ngục bão cát tung bay, tóc của hai thiếu nữ cũng theo đó mà bay múa. Thiên Đại Đông Nhi thấp giọng nói: “Năm năm, ngươi vẫn như cũ.”
Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhếch môi mỉm cười: “Còn ngươi lại thay đổi.”
Thiên Đại Đông Nhi hung hăng nắm lấy giáp xác cứng rắn của Cự Tê Giáp Long, cười khẩy: “Thật ra, người thay đổi chính là ngươi, trước đây ngươi không hề lãnh huyết vô tình như vậy, cho dù hèn yếu nhát gan, nhưng lòng của ngươi lại rất ấm áp.”
“Nếu còn giữ tính cách đó, ta sẽ không có cách nào sống sót!” Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu lên, trong con ngươi trong suốt mang theo một tia kiên định chưa từng d.a.o động: “Nếu ta vẫn là ta của ngày trước, ta làm sao có thể báo thù cho mẫu thân, làm sao có thể sống sót trên đại lục này!? Giữa trời đất vô tâm vô tình này, chẳng lẽ ta phải thuận theo nghịch cảnh hay sao?”
Hốc mắt Thiên Đại Đông Nhi lại một lần nữa đỏ lên, đôi môi rung động: “Tiểu…”
“Thiếu cung chủ!” Hai thiếu nữ mặc đồ đen từ phía sau nhanh ch.óng chạy tới: “Quốc sư đại nhân đã thuận lợi thoát khỏi Thành Tu La, người sẽ ở bên ngoài tiếp ứng cho thiếu cung chủ!”
“Biết rồi.” Sắc mặt Thiên Đại Đông Nhi bỗng trở nên lạnh lùng, giống như có một tầng băng sương phủ lên vậy.
Nhìn thấy trên mặt nàng không có khăn che mặt, hai thiếu nữ có chút kinh ngạc, khi nhìn thấy Băng Linh Huyễn Điểu to lớn kia, hai người lại càng lấy làm kinh hãi.
“Băng Linh Huyễn Điểu!” Hai người cùng nhìn về phía Thiên Đại Đông Nhi, chờ nàng giải thích, nhưng nàng lại không hề có ý định này, sau khi nhìn thoáng qua bọn họ một cái liền khống chế Cự Tê Giáp Long rời đi. Hai đệ tử Thánh Huyết cung nhìn nhau, rồi lại nhìn Băng Linh Huyễn Điểu, tầm mắt dần dần dời lên trên, rốt cục cũng nhìn thấy một thiếu nữ đang đứng trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, lạnh lùng liếc bọn họ một cái, khi nhìn thấy mặt nàng, hai đệ t.ử nhất thời bật thốt: “Hồng…Hồng Liên…”
Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhíu mày, cũng không quản hai người đệ tử này nhận lầm nàng, chỉ chuyên tâm khống chế Băng Linh Huyễn Điểu bay về phía trước.
Hai thiếu nữ Thánh Huyết Cung từ từ phục hồi tinh thần, thoáng thở phào nhẹ nhõm nói: “Không nghĩ tới Hồng Liên của Điện Quang Diệu lại ở chỗ này”.
“Hừ, Mặc Liên ở đây, Hồng Liên đương nhiên cũng ở đây rồi, hai cái người này thật là đáng ghét.”
“Nhỏ giọng một chút, nếu để ả Hồng Liên kia nghe được thì cũng không phải chuyện tốt lành gì, nữ nhân kia không phải thứ dễ trêu.”
“Nhưng vừa rồi hình như thiếu cung chủ đã cùng Hồng Liên nói chuyện. Bộ dáng thoạt nhìn giống như đã quen biết nhau từ lâu.”
“Đúng vậy, ta thấy hốc mắt của thiếu cung chủ có chút đỏ, giống như là vừa mới khóc xong vậy.”
“Rốt cục là tại sao lại khóc?”
“Loại chuyện như vậy chúng ta không cần quản nhiều, cứ trở về bẩm báo cho Quốc sư đại nhân là được, ngài ấy sẽ tự có quyết định của mình!” Hai người nói xong, liền nhanh ch.óng đuổi theo Thiên Đại Đông Nhi ở phía trước.
Trên lưng Cự Tê Giáp Long, Thiên Đại Đông Nhi quay đầu lại nhìn hai đệ t.ử của Thánh Huyết cung, con mắt chợt lóe sắc lạnh.
Hung Thổ Ngục rất gần với bên ngoài, thế nhưng nó chỉ có thể thông qua trận pháp mà đi vào, không có đường ra. Vậy mà Phong Liên Dực lại biết đường ra khác, con đường này phải đi qua sào huyệt của chim ác dưới vực sâu. Hai bên vực là vách núi cao đen nhánh, bên trên có vô số sào huyệt của chim ác. Có rất nhiều chim non mới nở trong sào huyệt, khắp nơi trong vực sâu đều vang lên tiếng chim kêu ngao ngao vì đói bụng. Đám chim ác lúc nãy công kích mọi người giờ phút này cũng đi theo tới đây, nhìn thấy đám người này dám tiến vào sào huyệt của mình, bọn nó tức giận kêu inh ỏi. Một con chim hung mãnh khổng lồ màu vàng đất vẫn một mực quanh quẩn trên đầu mọi người, chờ đợi thời cơ thích hợp sẽ phát động tấn công! Trong hàm răng bén nhọn liên tục tản ra mùi m.á.u tanh, đủ khiến người ta sợ vỡ mật!
Có cao thủ cùng Linh thú cường đại đi theo đương nhiên không cần quá lo lắng, thế nhưng vài tên lính đánh thuê yếu ớt bị những con chim ác kia nhìn chằm chằm thì sợ đến nỗi ôm đầu trốn chui nhủi như chuột.
“Nguyệt Dạ các hạ, Nguyệt Dạ các hạ, ngài đã đáp ứng sẽ bảo hộ cho chúng ta!” Vài người đột nhiên từ trong đám đông hỗn loạn chạy đến trước mặt Hoàng Bắc Nguyệt, chật vật ôm đầu nhìn nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu nhìn, phát hiện người tới chính là đoàn trưởng Tông Nam của đoàn lính đ.á.n.h thuê Thập Hổ, người mà nàng vô cùng ngứa mắt. Bọn họ đi theo chỉ để nhặt tiện nghi, không ngờ chưa c.h.ế.t! Có thể thấy được, mạng của bọn tiểu nhân luôn rất dài!
“Chẳng phải các ngươi vẫn còn sống đấy thôi?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng phun ra một câu, Cát Khắc cùng A Tát Lôi thấy vậy lập tức cười lớn, chỉ vào hắn nói: “Muốn vương của chúng ta làm bia đở đạn cho các ngươi hả, nằm mơ đi!”
Sắc mặt Tông Nam lập tức chuyển thành màu đất, c.ắ.n răng nhìn Hoàng Bắc Nguyệt: “Ngươi…ngươi, không phải, là ngài, xin ngài hãy đại phát từ bi cứu chúng ta đi, chúng ta trên có mẹ già tám mươi, dưới có con thơ chưa dứt sữa, bọn họ đều chờ chúng ta trở về nuôi sống đó.”
“Đó là trách nhiệm của ngươi, đâu có liên quan gì đến ta.” Hoàng Bắc Nguyệt vô tình nói, đã biết mình có mẹ già con nhỏ thì sao lại không chịu an phận ở nhà, tìm một công việc ổn định mà làm, đằng này lại còn dẫn người xông vào nơi nguy hiểm tìm cơ hội phát tài làm gì. Nếu hắn thật sự sợ sau khi hắn c.h.ế.t, già trẻ trong nhà không còn nơi nương tựa thì hắn sẽ không chạy tới nơi này! Sự đồng cảm của nàng chưa bao giờ sử dụng với loại người này!