Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 261 Thoát Khỏi Hung Ngục

Tuy cách một vách núi, nhưng khí nóng rực kia vẫn làm không khí bên này sôi trào, từng luồng khí nóng giống như cuồng phong bốc lên, thổi tung mái tóc dài cùng vạt áo của bọn họ.

Ở một chỗ khác của vách núi màu lửa đỏ, tiếng va chạm kịch liệt liên tiếp truyền đến, mỗi lần va chạm, cả vực sâu tựa hồ cũng rung lên, phía trên lại có vô số đá vụn rơi xuống, giống như một trận mưa đá! Đám chim ác đều rối rít bỏ chạy, căn bản không dám tiếp tục ở lại nơi này.

Khói bụi do cơn mưa đá tạo thành không ngừng bay lên, kết hợp với từng luồng khói mù do lửa cháy dần dần che phủ tầm mắt hai người. Để tránh bị sóng nhiệt đ.á.n.h trúng, Băng Linh Huyễn Điểu phải bay khá cao, bởi vậy Hoàng Bắc Nguyệt rất khó khăn mới có thể nhìn thấy bóng dáng của Mặc Liên. Lúc bay qua Huyễn Linh Thú, Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên đứng lên.

“Nguyệt?” Phong Liên Dực khó hiểu nhìn nàng, tuy nàng không nói, nhưng hắn vẫn biết nàng muốn làm cái gì!

“Quá nguy hiểm, ta không muốn nàng mạo hiểm!”

“Yên tâm, ta chưa bao giờ làm chuyện tình mà ta không nắm chắc!” Hoàng Bắc Nguyệt hướng hắn mỉm cười: “Hắn đối với ta thật lòng thật dạ, ta tuyệt đối sẽ không bỏ mặc hắn! Chờ ta, ta rất nhanh sẽ trở về.”

“Ta…” Phong Liên Dực vừa định nói hắn sẽ cùng nàng đi, nhưng chưa kịp nói, Hoàng Bắc Nguyệt đã nhảy khỏi lưng của Băng Linh Huyễn Điểu.

Không khí bị thiêu đốt nên vô cùng nóng bỏng, cảm giác như ngâm mình ở trong nước sôi vậy, nóng đến mức khiến da thịt bong tróc. Hoàng Bắc Nguyệt cũng không nghĩ tới phía dưới lại nóng như vậy.

Một tờ Bùa Ngự Băng hiện lên trong tay, khí lạnh buốt chậm rãi từ lòng bàn tay lan ra khắp toàn thân, lúc này cảm giác nóng rực mới giảm bớt đôi chút!

“Mặc Liên!” Nhìn thấy Huyễn Linh Thú ở phía trước cách đó không xa, Hoàng Bắc Nguyệt một cước dẫm lên tảng đá lớn đang rơi xuống, sau đó thân thể giống như một mũi tên rời cung b.ắ.n mạnh về phía Huyễn Linh Thú.

Mơ hồ nghe tiếng có người kêu tên mình, Mặc Liên theo bản năng quay đầu lại, lúc này hắn mới sực nhớ hai mắt mình không nhìn thấy gì, trước mắt vẫn chỉ là một mảnh hắc ám, nhưng tiếng nói quen thuộc kia khiến đáy lòng hắn cảm nhận được một tia ấm áp.

Dựa vào năng lực cảm giác chuẩn xác, Mặc Liên vươn tay đỡ lấy thân thể Hoàng Bắc Nguyệt. Tình cảnh giống như nàng từ đằng xa chạy tới nhào vào l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn, khiến trái tim hắn rung động không ngừng. Mặc Liên ngẩn ra, có chút không thích ứng được cái cảm giác trái tim kịch liệt rung động này.

“Thật là nóng!” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn hô to một tiếng, đất đá xung quanh không ngừng rơi xuống, quả thực rất ồn ào, bởi vậy nàng phải nói lớn thì hắn mới có thể nghe thấy.

Mặc Liên kéo áo khoác ra phủ thêm lên người nàng, bộ quần áo này không biết làm từ cái gì mà rất lạnh, không khí nóng rực bên ngoài không thể xâm nhập vào dù chỉ một chút, chẳng trách Mặc Liên ở đây lâu như vậy mà cũng không có cảm giác khó chịu gì.

Thời điểm nguy cấp, chẳng còn ai thèm đi quản cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân nữa, điều quan trọng nhất bây giờ chính là nhanh ch.óng rời khỏi nơi này. Nhưng Mặc Liên dường như chưa vừa ý, hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng hoàn toàn cởi áo khoác ra khoác cho nàng. Không còn áo khoác bảo hộ, sóng nhiệt xung quanh ập đến làm hắn nhíu c.h.ặ.t mi, khuôn mặt tái nhợt cũng vì nhiệt độ cao mà trở nên đỏ ửng.

Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, không nghĩ Mặc Liên đơn thuần lại có thể có suy nghĩ chu đáo như vậy.

“Chúng ta mau rời khỏi nơi này!” Tình huống khẩn cấp, Hoàng Bắc Nguyệt không kịp nói thêm cái gì, chỉ có thể lớn tiếng hô.

Mặc Liên gật đầu, sau đó điều khiển Huyễn Linh Thú bay lên phía trên, cặp cánh của nó vỗ mạnh, trong nháy mắt đã có thể nhìn thấy Băng Linh Huyễn Điểu giữa cơn mưa đá.

Không chỉ là Băng Linh Huyễn Điểu, còn có cả Phong Liên Dực ở phía trên cúi người xuống, nhìn nàng cười cười.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng hướng hắn nở nụ cười, một nụ cười trong cơn hỗn loạn còn hơn cả ngàn vạn lời nói. Nhưng nụ cười xuất hiện chưa được bao lâu thì đã lập tức cứng ngắc lại, con ngươi trong suốt của Hoàng Bắc Nguyệt dần dần bị màu đỏ của lửa bao phủ!

Phong Liên Dực ngẩn ra, nụ cười bên khóe miệng dần thu lại, khí nóng mãnh liệt cũng bắt đầu truyền đến từ phía sau! Băng Linh Huyễn Điểu vội vàng đập cánh bay xuống dưới, thân thể tuyết trắng lúc này đã bị lửa nóng nhuộm thành màu đỏ diễm lệ!

Phía trên vực sâu đột nhiên vang lên tiếng ầm ầm, sau đó, một mảnh lửa nóng liền từ trên trời giáng xuống, trong ánh lửa, một con cự thú hung hãn cả người được bao phủ trong lửa cháy đột ngột vọt ra!

Băng Linh Huyễn Điểu cùng Phong Liên Dực ở trên không trong nháy mắt đã bị ma thú c.ắ.n nuốt! Động tác cuối của hắn là vươn tay đẩy nàng ra, muốn nàng mau ch.óng rời đi, đôi môi hắn khép mở, không biết đang nói cái gì!

“Phong Liên Dực!” Hoàng Bắc Nguyệt hô to một tiếng, nàng cảm nhận được Băng Linh Huyễn Điểu đang hấp hối đã tiến vào trong không gian Linh thú, nhưng còn Phong Liên Dực, hắn ở đâu?

Ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt nàng, ngoại trừ lửa cháy của ma thú càng ngày càng gần ra, nàng không hề nhìn thấy bóng dáng của Phong Liên Dực.

“Khốn kiếp!” Hoàng Bắc Nguyệt lớn tiếng mắng, trong tay đã cầm c.h.ặ.t tuyết ảnh chiến đao, muốn xông lên đoạt người của nàng về!

Mặc Liên vươn tay bắt lấy nàng, lửa cháy quá gần, khuôn mặt và da của hắn đều đã bị bỏng, nếu Hoàng Bắc Nguyệt đến gần thêm chút nữa, chính nàng cũng sẽ bị tổn thương mất!

“Nguyệt…” Mặc Liên nói khẽ với nàng: “Đi!”

“Không!!!” Tiếng của Hoàng Bắc Nguyệt cũng trở nên khàn khàn, tuy lửa của ma thú đã c.ắ.n nuốt Phong Liên Dực, nhưng trong nháy mắt hắn đã không thấy tăm hơi, điều này làm sao có thể, nàng nhất định sẽ cứu hắn ra ngoài! Ánh mắt của nàng đỏ bừng, không biết là do quá giận dữ, hay là do ánh lửa chiếu vào!

Huyễn Linh Thú cũng không chịu nổi sức nóng này, nóng đến mức như đang bị nướng vậy. Cái đuôi màu đen của nó chợt quất về phía sau, đám lửa hung mãnh của ma thú phóng tới bị cái đuôi của nó cản lại, lập tức phát ra một tiếng gào thét phẫn nộ!

Huyễn Linh Thú không cam lòng yếu thế cũng gầm lên một tiếng đáp trả, sau đó cả người nó trầm xuống, chuyển sang bay ở tầm thấp. Thân hình nó như phong lôi chớp động, trong nháy mắt đã bay tới nơi rất xa!

Mặc Liên nắm c.h.ặ.t Hoàng Bắc Nguyệt, mặc kệ nàng giãy dụa đến mức nào cũng tuyệt đối không buông tay! Hắn biết nếu buông tay ra, nàng nhất định sẽ đi chịu c.h.ế.t.

Ma thú càng ngày càng xa, ẩn hiện trong lửa cháy địa ngục đang hừng hực thiêu đốt.

Hoàng Bắc Nguyệt lấy tay che mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhức, khí huyết đột nhiên bùng lên làm hai chân nàng mềm nhũn, không nhịn được phải tựa vào Mặc Liên.

“Nguyệt?” Mặc Liên không biết tại sao nàng đột nhiên lại trở nên suy yếu như vậy, nghĩ rằng nàng đang bị thương, bởi vậy vươn tay nắm lấy bả vai của nàng: “Đau?”

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu: “Rất đau…”

“Ở đâu?” Mặc Liên khẩn trương hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt khàn khàn nói: “Trong tim.”

Mặc Liên ngẩn ra, mờ mịt giơ tay đặt lên trái tim của mình, sau đó nói: “Nội thương.”

Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Không phải.”

Mặc Liên càng không hiểu, không phải nội thương, vậy tại sao trái tim lại đau?

“Vì…sao?”

“Mặc Liên, ngươi sẽ không hiểu được đâu.” Hoàng Bắc Nguyệt dùng bàn tay che mắt: “Ta thật hy vọng cả đời này ngươi cũng không hiểu, bởi vì loại cảm giác này, thật sự không tốt.”

Chương 261 Thoát Khỏi Hung Ngục - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia