Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 262 Thoát Khỏi Hung Ngục

Mặc Liên khó hiểu giơ tay lên, không cẩn thận chạm vào mặt của nàng. Khi đầu ngón tay chạm phải một mảnh nóng bỏng ướt át, tay hắn run lên, vội vàng rút về, trên mặt mang theo vẻ khiếp sợ.

“Máu!” Hắn hoảng hốt đưa tay lên sờ lung tung trên mặt nàng: “Bị thương ở đâu?”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, nhìn thấy nét khẩn trương trên gương mặt đơn thuần của hắn, nàng không nhịn được cười khổ một tiếng, sau đó nắm lấy bàn tay không yên phận kia, nhẹ giọng nói: “Ta không bị thương, cái này cũng không phải là m.á.u.”

Mặc Liên không tin, hiện nay không có mưa, trên mặt nàng lại ướt, đó không phải m.á.u thì là cái gì?

“Thật sự không phải là m.á.u mà.” Nhìn hắn bộ dáng không tin của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt lộ ra vẻ kiên nhẫn hiếm có: “Ngươi có ngửi thấy mùi tanh của m.á.u hay không?”

Không ngờ Mặc Liên lại tiến sát vào gương mặt của nàng, nhẹ nhàng ngửi ngửi, quả thật không có mùi tanh của m.á.u, nhưng lại có một loại mùi khác, mùi này rất đặc biệt, hắn chưa từng ngửi qua bao giờ.

Xuất phát từ bản tính tò mò, Mặc Liên vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng l.i.ế.m một cái, sau đó chân mày lập tức nhăn lại.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không nghĩ hắn sẽ l.i.ế.m mặt mình, bởi vậy kinh ngạc ngẩng đầu lên. Vẻ mặt của hắn không hề hèn mọn bỉ ổi, chỉ nghiêm túc nói một câu: “Đắng.”

“Đương nhiên là đắng.” Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ nói, không ngờ ngay cả nước mắt là gì hắn cũng không biết, chẳng lẽ từ trước tới giờ hắn chưa từng khóc hay sao? Kể cả lúc bé cũng không khóc sao?

Nàng biết khi còn bé mình là một tiểu quỷ hay khóc nhè, động một cái liền khóc thút thít, tranh thủ làm nũng, khi đó nàng có cha mẹ yêu thương hết mực, bởi vậy nàng có thể thoải mái bướng bỉnh. Nhưng sau đó… nàng đã không còn quyền lợi được khóc nữa rồi.

“Mặc Liên các hạ cùng Nguyệt Dạ các hạ tới rồi!” Chỉ trong chốc lát, Huyễn Linh Thú đã vượt qua đám lính đ.á.n.h thuê đang chạy trốn, đám lính đ.á.n.h thuê ngẩng đầu nhìn thấy Huyễn Linh Thú to lớn lập tức hô to.

Hoàng Bắc Nguyệt lấy mặt nạ quỷ đeo lên mặt, sau đó cùng Mặc Liên tách ra, từ trên lưng Huyễn Linh Thú nhảy xuống.

Đám người Cát Khắc lập tức chạy ra chào đón, nhìn thấy nàng không có chuyện gì, cả đám liền thở phào nhẹ nhõm.

“Nguyệt Dạ các hạ, Tề vương điện hạ đâu rồi?” Vũ Văn Chiến vội vã đi tới, không thấy Phong Liên Dực đi ra cùng nàng, trong lòng liền bất an.

“Hắn có chuyện trì hoãn, sẽ đi ra nhanh thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh trấn định, cho dù một người thân kinh bách chiến, sống hơn nửa đời người như Vũ Văn Chiến cũng không cảm giác được có gì không đúng.

Không phải Hoàng Bắc Nguyệt cố ý nói dối, mà là thế cục hiện tại của nước Bắc Diệu quá phức tạp, Nhã hoàng hậu cùng Quyền vương đều đang nhìn chằm chằm Phong Liên Dực, chỉ mong hắn c.h.ế.t sớm một chút. Nếu biết hắn gặp chuyện không may, Nhã hoàng hậu cùng Quyền vương chắc chắn sẽ hành động ngay lập tức.

Mặc dù đã tận mắt nhìn thấy Phong Liên Dực bị ma thú c.ắ.n nuốt, thế nhưng trong lòng nàng vẫn ôm một tia hy vọng. Hắn là vương của Thành Tu La, bất luận thế nào thì cũng sẽ có một con đường sống thôi!

Bây giờ Vũ Văn Địch vẫn còn giả trang Phong Liên Dực, chỉ cần đi ra ngoài hội hợp với hắn là có thể lừa gạt mọi người rồi.

“Nguyệt Dạ các hạ, Tề vương thật sự không có việc gì sao?” Vũ Văn Chiến vẫn cảm thấy lo lắng, hắn làm tộc trưởng, tự nhiên sẽ phải lo lắng cho an nguy của Phong Liên Dực.

Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói: “Nếu Vũ Văn tộc trưởng không tin lời của ta thì có thể tự mình vào đấy gặp Tề vương, hỏi xem hắn có sao không.”

Nghe thấy sự không hài lòng trong giọng nói của nàng, Vũ Văn Chiến cũng không hoài nghi nữa, Nguyệt Dạ không chỉ là một cao thủ mà còn là Bắc Nguyệt quận chúa, hơn nữa Vũ Văn Địch cũng từng nói rằng Nguyệt Dạ này là người có thể tin tưởng được.

Dù sao cũng đều là người của Tề vương, Tề vương đã tin tưởng nàng như thế, vậy hắn đương nhiên sẽ lựa chọn tin tưởng nàng.

“Lời nói của Nguyệt Dạ các hạ, lão phu tuyệt đối tin tưởng.” Vũ Văn Chiến vội vàng nói: “Lần này may mà có Nguyệt Dạ các hạ, nếu không chúng ta đã bị ma thú đuổi theo!”

“Không cần cám ơn ta, người ngươi phải cám ơn hẳn là Mặc Liên mới đúng.” Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu nhìn thoáng qua Mặc Liên: “Không có hắn, một mình ta tuyệt đối không có khả năng ngăn cản bước tiến của ma thú.”

Vũ Văn Chiến nhìn về phía Mặc Liên, thấy khuôn mặt của hắn không lộ ra biểu cảm gì. Bọn họ không có ấn tượng gì tốt đối với người của Điện Quang Diệu, Mặc Liên này đương nhiên cũng nằm trong số đó. Mặc dù đều là cường giả, thế nhưng người của Điện Quang Diệu hết sức đáng sợ, bởi vậy bọn họ đều lựa chọn phương thức kính nể mà đứng xa nhìn. Có điều lần này thật sự đã làm phiền Mặc Liên, hơn nữa ngay cả Nguyệt Dạ các hạ cũng đã nói như vậy, Vũ Văn Chiến cũng không thể lãnh đạm, chỉ đành chắp tay ôm quyền nói: “Đa tạ Mặc Liên các hạ!”

Mặc Liên trời sinh tính cách lãnh đạm, đối người nào cũng lạnh lạnh nhạt nhạt, nghe xong lời cảm tạ của Vũ Văn Chiến, hắn vẫn đứng yên bất động, hoàn toàn không biết cái gì gọi là lễ phép.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng rất bất đắc dĩ, để tránh cho Vũ Văn Chiến xấu hổ, nàng nói mấy câu với hắn, bảo hắn nhanh ch.óng mang người rời đi, bởi vì ma thú thủ hộ rất có thể tùy thời sẽ đuổi đến.

Mặt ngoài nàng rất bình thản, thế nhưng tâm tình lại vô cùng trầm trọng, cũng may nàng mang theo mặt nạ nên không có ai nhìn thấy vẻ mặt của nàng. Nàng đi đến đâu, Mặc Liên cũng lẽo đẽo theo sát tới đó, Hoàng Bắc Nguyệt định cởi áo khoác ra trả lại cho hắn, nhưng khi nhìn thấy trên mặt và trên tay hắn có mấy vết bỏng, nàng liền giúp hắn bôi t.h.u.ố.c trước.

Đôi tay mềm mại của nàng ôn nhu bôi t.h.u.ố.c lên vết thương cho Mặc Liên, hắn thấy vậy liền ngoan ngoãn ngồi im, thỉnh thoảng lại kéo kéo tay áo tìm vết thương mới, sau đó nói: “Nơi này.”.

Hoàng Bắc Nguyệt thoa t.h.u.ố.c mỡ lên dưới khóe mắt hắn, trông thấy đóa hoa cát cánh màu đen liền hỏi: “Hoa này có ý nghĩa gì sao”?

Mặc Liên lắc đầu, dường như cũng khó hiểu “Hoa”?.

“Đóa này là hoa cát cánh”. Hoàng Bắc Nguyệt lấy tay chỉ đóa hoa cát cánh ở khóe mắt hắn, từ tốn miêu tả một chút.

Mặc Liên vẫn lắc đầu, xưa nay hắn không biết khóe mắt mình có hoa, thậm chí dung mạo mình ra sao hắn cũng không biết. “Cát Cánh”.

“Là loại hoa rất đẹp, ở chỗ của ta, hoa cát cánh có ý nghĩa là chân thành, cùng tươi sáng. Người xăm hoa kết cánh cho ngươi nhất định rất yêu ngươi”.

Mặc Liên dè dặt vuốt khóe mắt có hoa cát cánh, di chuyển tay theo đường viền hoa mà Hoàng Bắc Nguyệt vừa miêu tả.

“Yêu”?.

“Chính là toàn tâm toàn ý vì ngươi, hi vọng ngươi sống thật tốt”. Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười, kiên nhẫn giải thích.

Cho dù Mặc Liên bị mù, thế nhưng nàng cảm giác được rằng, nếu hắn có thể nhìn thấy thì mắt sẽ tỏa sáng lấp lánh. Nàng biết Mặc Liên có thể dễ dàng tiếp nhận bất cứ lời nói nào, hắn là một trang giấy trắng, cho dù dùng b.út màu gì vẽ lên thì sẽ lưu lại vết màu đó, có thể nói hắn rất dễ dàng bị d.a.o động. Tuy hắn ở Điện Quang Diệu nhưng lại không hề bị nhiễm bẩn, không có biến thành một đóa sen đen chân chính. Nàng hy vọng hắn có thể mãi mãi tinh khiết như vậy.

“Người đó yêu ta”. Mặc Liên gật đầu, tin tưởng mọi lời nói của nàng. Không biết tại sao trong lòng hắn lại rất vui sướng, có lẽ vì hắn biết có một người vẫn luôn toàn tâm toàn ý vì hắn.

Sau khi bôi t.h.u.ố.c cho hắn xong, Hoàng Bắc Nguyệt cởi áo khoác trả lại hắn. Bộ y phục này tuyệt đối không phải là vật phàm, ở trong lửa nóng thì tản ra từng luồng khí lạnh lẽo, nhưng khi ra khỏi biển lửa thì lại trở thành y phục bình thường.

Mặc Liên ôm y phục cao hứng đi ra phía sau đoạn hậu. Hắn đúng là một người dễ thỏa mãn, chỉ cần nói mấy câu thì đã cao hứng đi ngăn cản ma thú giúp đám lính đ.á.n.h thuê rồi.

Chương 262 Thoát Khỏi Hung Ngục - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia