Sau khi Mặc Liên rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt liền dựa vào lưng Tiểu Hổ, thất thần nghĩ về Phong Liên Dực. Không biết hắn thế nào rồi? Mình phải đi đâu cứu hắn đây? Cái cảm giác chỉ có thể ở một chỗ chờ đợi này thật sự rất khó chịu.
Giữa lúc nàng thất thần, một giọng nói của nữ t.ử đột nhiên vang lên. “Tại sao lại nói dối hắn?”
Ánh mắt của Hoàng Bắc Nguyệt nâng lên, nhìn thấy Cự Tê Giáp Long đang tiến về phía bên này, mà Thiên Đại Đông Nhi thì đang đứng trên lưng nó đ.á.n.h giá nàng.
“Ta nói dối khi nào?” Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi nói, trong lòng có chút nghi hoặc, chẳng lẽ Thiên Đại Đông Nhi biết việc Phong Liên Dực gặp chuyện không may? Biết nàng che giấu Vũ Văn Chiến?
Thiên Đại Đông Nhi nói: “Năm đó ở Thành Lâm Hoài, lần đầu tiên nhìn thấy Mặc Liên, ngươi nói rằng hoa cát cánh là loài hoa tượng trưng cho sự tuyệt vọng, mà hoa cát cánh màu đen lại càng mang theo hận ý vô tận, người xăm đóa hoa cát cánh đó cho hắn, nhất định hận hắn thấu xương!”
Hoàng Bắc Nguyệt mím môi, ánh mắt lạnh lẽo dần lên: “Ngươi muốn có thêm một kẻ địch nữa sao?”
“Hừ, không nghĩ ngay cả ngươi cũng kiêng kỵ Mặc Liên như vậy.” Thiên Đại Đông Nhi cười khẩy: “Thế nào, ngươi sợ hắn thay đổi, trở thành đại địch của ngươi sao?”
“Bản tính của hắn không xấu, nếu có thể làm hắn quay về chính đạo, vậy không phải tốt hơn sao?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói: “Thiên Đại các hạ, sao ngươi lại tức giận như vậy? Chẳng lẽ ngươi sợ ta nhúng chàm Điện Quang Diệu?”
“Điện Quang Diệu đã có một ả Hồng Liên rồi, ngươi đi chỉ sợ không có đất đặt chân!” Thiên Đại Đông Nhi c.ắ.n môi nói.
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng cười: “Nói cũng đúng.”
Nhìn thấy dáng vẻ nhẹ nhõm của nàng, Thiên Đại Đông Nhi do dự trong chốc lát, sau đó nói: “Ta chưa bao giờ thấy Mặc Liên đối xử tốt với người nào như vậy, có lẽ ngươi thật sự có thể thay đổi được hắn.”
Hoàng Bắc Nguyệt cười cười nhìn Đông Lăng, dù cách một lớp mặt nạ, nhưng Đông Lăng biết nàng đang hứng thú, bởi vậy liền hừ một tiếng, xoay người trở về chỗ của mình.
Mấy người của Thánh Huyết Cung thấy Thiên Đại Đông Nhi trở về, liền chạy lên hỏi: “Thiếu cung chủ, cái tên Nguyệt Dạ này có quan hệ gì với Điện Quang Diệu vậy?”
“Ta làm sao biết được?” Thiên Đại Đông Nhi vốn đang mất hứng, vừa nghe có người nhắc tới Hoàng Bắc Nguyệt liền cả giận nói.
“Người đó không phải là Hồng Liên sao? Nếu không phải là Hồng Liên tại sao lại thân mật với Mặc Liên như vậy?”
“Đúng đó, nhìn Mặc Liên rõ ràng là rất nghe lời người đó, thật kỳ quái, Mặc Liên này không phải luôn có bộ dạng “người lạ chớ gần” hay sao?”
“Chính vì vậy nên ta mới cảm thấy kỳ quái, không ngờ người này lại có thể làm Mặc Liên trở nên nghe lời như vậy!”
“Hừ, mặc kệ người này là ai, chúng ta cứ trở về bẩm báo quốc sư đại nhân, người tự nhiên sẽ có quyết định riêng của mình!”
Ánh mắt Thiên Đại Đông Nhi chợt lóe, đột nhiên mở miệng: “Hai người các ngươi líu ríu nói cái gì đó? Bây giờ là thời điểm sống c.h.ế.t, các ngươi không được chủ quan!”
“Vâng, chúng ta nghe theo thiếu cung chủ phân phó!” Hai thiếu nữ lập tức chỉnh vạt áo đứng dậy, Thiên Đại Đông Nhi là đệ t.ử đắc ý nhất của quốc sư Thiên Đại Mê Ly, được quốc sư sủng ái tín nhiệm, hơn nữa Thiên Đại Mê Ly là quốc sư của nước Tây Nhung, dưới một người mà trên vạn người, quyền thế ngập trời, ngay cả vua của nước Tây Nhung khi nhìn thấy bà ta cũng đều phải lễ nhượng ba phần, các nàng đương nhiên không dám đắc tội với Thiên Đại Đông Nhi.
“Hừ, theo ta đi tới đây một chút.” Thiên Đại Đông Nhi vẫy tay, kêu hai thiếu nữ đi về phía sau.
“Thiếu cung chủ, người có gì phân phó sao?” Đi tới nơi không có một bóng người, hai thiếu nữ có chút sợ hãi, dù sao nơi này cũng là sào huyệt của chim ác, tuy bây giờ chim ác đã chạy trốn, nhưng vẫn có một số ít không sợ c.h.ế.t kiên quyết ở lại.
Phía dưới nơi bọn họ đang đứng chính là sào huyệt của chim ác, trong ổ có mấy con chim ác mới lớn đang được hai con chim ác trưởng thành bảo vệ. Bọn chúng đều dùng cặp mắt hung thần ác sát nhìn chằm chằm phía trên. Mùi m.á.u tanh tưởi không ngừng từ sào huyệt của chim ác tản mát ra khiến hai thiếu nữ cả người cảm thấy không thoải mái.
Thiên Đại Đông Nhi chắp tay sau lưng, lạnh lùng ngoái đầu lại hỏi: “Lúc nãy các ngươi nói trở về sẽ bẩm báo cái gì cho sư phụ?”
“Cái tên Nguyệt Dạ này vô cùng khả nghi, hắn ta có Băng Linh Huyễn Điểu, lại có thêm một con thần thú, đó chính là người mà thiếu cung chủ muốn tìm, có điều hiện tại người đó được Mặc Liên hỗ trợ, thiếu cung chủ không làm gì được, đương nhiên sẽ phải mời quốc sư đại nhân tự mình ra tay!”. Một thiếu nữ nói xong đắc ý cười rộ lên, cảm thấy suy nghĩ của mình rất chính xác.
Thiên Đại Đông Nhi gật đầu, nói: “Ngươi nói không sai, đó chính là người mà ta muốn tìm.”
“Chúc mừng thiếu cung chủ! Rốt cục người đã có thể báo được thù lớn, dẹp tan mối hận nhiều năm nay!” Hai thiếu nữ cùng nhau chắp tay, hướng nàng chúc mừng.
“Đa tạ.” Thiên Đại Đông Nhi khẽ mỉm cười: “Ta báo thù rồi, tương lai không còn chuyện gì phải băn khoăn nữa, đến lúc đó có thể tận tâm tận lực vì sư phụ.”
“Thiếu cung chủ là cung chủ tương lai của Thánh Huyết Cung, đợi quốc sư đại nhân đi tu luyện, thiếu cung chủ sẽ chấp chưởng vị trí quốc sư của nước Tây Nhung, đến lúc đó dưới một người mà trên vạn người, kính xin thiếu cung chủ chiếu cố chúng ta nhiều hơn, Ốc Ân nhất định sẽ trung thành tuyệt đối đi theo thiếu cung chủ!”
“Ta biết sự trung thành của các ngươi, tương lai nhất định sẽ không bạc đãi.” Bị hai người dùng lời ngon tiếng ngọt nịnh nọt, thế nhưng Thiên Đại Đông Nhi cũng chỉ thản nhiên cười hai tiếng, phần tâm tính này quả nhiên không phải người bình thường có thể có được!
“Tuy nhiên…” Lời nói của Thiên Đại Đông Nhi đột nhiên xoay chuyển. Nàng nghiêng đầu nhìn xuống sào huyệt chim ác ở phía dưới, đám chim ác thấy vậy liền kêu to, giống như đang cảnh cáo nàng không nên đến gần hơn nữa, nếu không bọn chúng sẽ liều c.h.ế.t cùng nàng!
“Thiếu cung chủ có việc gì xin cứ phân phó!” Hai thiếu nữ thấy nàng do dự, vội vàng mở miệng tranh công, nếu bây giờ đạt được tín nhiệm của Thiên Đại Đông Nhi, vậy tiền đồ tương lai sẽ tốt hơn rất nhiều so với người bình thường.
Thiên Đại Đông Nhi khẽ mỉm cười nói: “Các ngươi nhìn đi, phía dưới sào huyệt có hai quả trứng chim ác, trứng của Linh thú thuộc tính Thổ đối với ta là vật đại bổ, đáng tiếc, ta không thể lấy được.”
Nếu Triệu hoán sư thuộc tính Thổ hấp thu được nguyên khí của Linh thú thuộc tính Thổ thì tốc độ tu luyện tăng lên rất nhiều, đây là điều mà ai cũng biết.
Hai thiếu nữ sửng sốt, sau đó trên mặt lộ ra thần sắc đau khổ, tuy rằng bọn họ rất muốn tranh công, nhưng khi nghĩ đến việc phải đối mặt với đám chim ác k.h.ủ.n.g b.ố kia liền không có gan đi lấy hai quả trứng về nữa.
“Thiếu cung chủ, hiện tại chúng ta còn phải lo chạy trốn, thời gian gấp gáp, nếu còn đi xuống lấy trứng chim ác thì sẽ rất lãng phí thời gian, lỡ bị con ma thú kia đuổi kịp thì hỏng bét.”
Thiên Đại Đông Nhi suy nghĩ thấy cũng có lý, dù sao hiện tại cũng không phải là lúc ngắm cảnh núi sông, bởi vậy liền mở miệng: “Tuy nhiên, ta cũng có một biện pháp rất nhanh ch.óng!”
“Biện pháp gì?” Hai thiếu nữ đồng thanh hỏi, nhưng lời chỉ vừa ra khỏi miệng, một trong hai thiếu nữ đột nhiên cảm thấy n.g.ự.c lạnh lẽo, nàng không thể tin ngẩng đầu lên nhìn Thiếu cung chủ trước mặt.
“Thiếu…Thiếu cung chủ?”
Người còn lại chứng kiến cảnh đó cũng bị dọa tới mức ngây dại, ả từ từ lui về phía sau, xoay mình muốn chạy, nhưng vừa xoay người, Cự Tê Giáp Long đã ngăn trước mặt, vung móng vuốt tóm c.h.ặ.t thiếu nữ kia, sau đó bóp mạnh, m.á.u tươi lập tức b.ắ.n tung tóe.
“Đem các ngươi ném xuống, dụ chim ác rời đi, tới lúc đó là ta có thể lấy được hai quả trứng kia rồi!” Thiên Đại Đông Nhi lạnh lùng cười, một tay rút thanh kiếm sắc bén ra, một tay nắm cổ áo của thiếu nữ nhấc bổng trên sào huyệt của chim ác. Máu của ả tí tách rơi xuống, đám chim ác thấy vậy lập tức hào hứng rít gào.