Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 264 Thoát Khỏi Hung Ngục

“Thiếu cung chủ, tại sao?” Thiếu nữ kia chưa c.h.ế.t, tranh thủ thời khắc cuối cùng hỏi rõ lý do.

“Sư phụ phái các ngươi đến bên cạnh ta, thực chất là để giám sát nhất cử nhất động của ta, sau đó báo cáo lại với bà ấy, đúng không?”

“Không…không có.”

“Bây giờ nói dối cũng không còn kịp rồi!” Trong mắt Thiên Đại Đông Nhi lóe lên một tia sáng tàn nhẫn, dùng sức quăng thiếu nữ ra xa, mùi m.á.u tươi khiến đám chim ác cực kỳ phấn chấn, bọn chúng lập tức vỗ cánh xông ra ngoài, đuổi theo c.ắ.n xé thân thể thiếu nữ đáng thương.

Cự Tê Giáp Long cũng đem thân thể thiếu nữ còn lại ném xa, dụ hết thảy chim ác rời đi. Thiên Đại Đông Nhi tung người nhảy vào giữa ổ, mấy con chim non bị dọa sợ lập tức đồng loạt lui về phía sau. Bọn chúng líu ríu, mấy lần muốn nhào lên công kích nhưng cuối cùng vẫn không dám.

Thiên Đại Đông Nhi cầm lấy hai quả trứng chim ác, thuận tay vung kiếm c.h.é.m đứt đầu đám chim non, trong mắt lộ ra thần sắc chán ghét, sau đó nhảy lên khỏi vách đá.

Đám chim ác vừa bay ra ngoài kiếm ăn quay đầu lại thì phát hiện những đứa con của mình đều bị g.i.ế.c c.h.ế.t, bọn chúng lập tức rít gào lao thẳng xuống. Thiên Đại Đông Nhi nhảy lên bả vai của Cự Tê Giáp Long, điều khiển nó nhanh ch.óng đuổi theo đám lính đ.á.n.h thuê phía trước.

Nghe thấy âm thanh rít gào của đám chim ác, đám lính đ.á.n.h thuê quay đầu lại, sắc mặt lập tức thay đổi, không ai hiểu tại sao đám chim ác này lại lên cơn đuổi theo lần nữa.

Tốc độ của Thiên Đại Đông Nhi rất nhanh, thoáng cái đã chạy đến phía sau Huyễn Linh Thú cùng Mặc Liên, có uy áp cường đại của Huyễn Linh Thú, đám chim ác không dám đuổi theo nữa. Bọn chúng bay cách một khoảng, vừa bay vừa phẫn nộ kêu gào thê lương đối với Thiên Đại Đông Nhi.

Mặc Liên hơi quay đầu nhìn Thiên Đại Đông Nhi, Thiên Đại Đông Nhi cười nói: “ Đa tạ Mặc Liên các hạ, cái này cho ngươi!”

Nàng ném một quả trứng chim ác qua, Mặc Liên đưa tay tiếp lấy, cũng không biết thứ là cái gì, sau khi khẽ cau mày, hắn liền thuận tay ném cho Huyễn Linh Thú, Huyễn Linh Thú phối hợp há miệng nuốt vào, thứ này cũng rất ngon miệng nha.

Thiên Đại Đông Nhi hơi nhíu mày, người của Điện Quang Diệu ra tay cũng quá hào phóng, trứng chim ác được coi là hàng cực phẩm, vậy mà hắn lại tùy tiện quăng cho còn Thần thú kia ăn. Nhưng điều này cũng không liên quan gì tới nàng, nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Mặc Liên, Thiên Đại Đông Nhi liền khống chế Cự Tê Giáp Long đi về phía trước.

Hoàng Bắc Nguyệt thấy Đông Lăng đi tới, mà hai thiếu nữ vốn đi theo phía sau lại không thấy, bởi vậy nghi hoặc hỏi: “Thiên Đại Thiếu cung chủ, thủ hạ của ngươi đâu rồi?”

Thiên Đại Đông Nhi giơ trứng chim ác trong tay lên, thản nhiên nói: “Thật sự là thủ hạ trung thành, ta sẽ tưởng nhớ tới bọn họ!”

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn Đông Lăng, không cần nói rõ thì nàng cũng hiểu hai thiếu nữ xui xẻo kia đã gặp phải chuyện gì. Một cảm giác kỳ quái dâng lên trong lòng, Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu cười cười: “Quả nhiên rất trung thành!”

Thiên Đại Đông Nhi mím môi, thoáng nhín về phía sau, nói: “ Kỳ lạ, lâu như vậy rồi mà con ma thú kia chưa đuổi theo!”

“Có lẽ nó bị lạc đường.” Hoàng Bắc Nguyệt nhàn nhạt nói, nắm chắc mỗi giây để khôi phục thân thể cùng chữa trị Phù Nguyên.

Thiên Đại Đông Nhi cau mày, nhìn dáng vẻ lãnh đạm của Hoàng Bắc Nguyệt liền hỏi: “Nguyệt Dạ các hạ, vừa rồi Tề vương và ngươi ở cùng một chỗ, vậy tại sao bây giờ hai người lại không đi ra cùng nhau?”

“Hắn có việc trì hoãn, rất nhanh sẽ tới thôi!” Hoàng Bắc Nguyệt nhắm mắt lại, không muốn nhiều lời.

Thấy nàng trầm mặc nghỉ ngơi, dường như không muốn nhắc tới chuyện tình của Tề vương, Thiên Đại Đông Nhi cũng có chút không tự nhiên. Nàng nhìn tấm mặt nạ quỷ đáng sợ trên khuôn mặt Hoàng Bắc Nguyệt, biết không thể đoán được suy nghĩ của nàng, bởi vậy liền bỏ đi hấp thụ trứng chim ác.

Lúc này, khu vực gần vực sâu đã bị lửa thiêu đốt đến đỏ bừng, cuối cùng không chịu nổi nữa mà nhanh ch.óng sụp đổ, biến thành một biển lửa. Ngọn lửa này không giống những ngọn lửa bình thường, gần như thứ gì chạm vào sẽ lập tức bị đốt thành tro bụi.

Không khí xung quanh bị thiêu đốt vô cùng nóng bỏng, mỗi lần hô hấp, từng luồng khí nóng chảy vào miệng khiến phổi cũng có cảm giác nóng rát đau đớn. Ma thú thủ hộ đứng ở bên trong ngọn lửa thấp giọng gầm thét, lửa cháy từ trong miệng nó không ngừng tuôn ra, ánh mắt dữ tợn nhìn về phương hướng chạy trốn của đám lính đ.á.n.h thuê. Nó di chuyển về phía trước, nhưng chỉ đi được một bước, Hỏa Diễm Cự Thú bỗng nhiên đau đớn gầm nhẹ một tiếng, chân trước mềm nhũn, suýt gục xuống đất. Thở dốc hai tiếng, Hỏa Diễm Cự Thú lại lần nữa đứng lên, ngẩng đầu nhìn trời xanh gào thét, nhưng gào đến cỡ nào thì nó vẫn không thể tiến về phía trước dù chỉ là nửa bước!

Thân thể to lớn như một con trâu già, dù vô cùng căm phẫn nhưng lại chỉ có thể lực bất tòng tâm. Nó quay đầu về phía sau, phun một đoàn lửa ra khỏi miệng, đám lửa màu đỏ mang theo vài tia màu đen lập tức b.ắ.n về phía sau!

Ầm!

Phía sau giống như có một bức tường, ngọn lửa vừa phun ra đã bị dội ngược trở lại, sau đó nện lên người Hỏa Diễm Cư Thú khiến nó ngã nhào trên mặt đất!

Thấp giọng kêu “ngao ngao” vài tiếng, Hỏa Diễm Cự Thú hạ đầu xuống, lúc này, sợi dây xích trong suốt trên cổ nó mới lộ ra, kéo dài đến tận sâu trong biển lửa. Trong đôi mắt của Hỏa Diễm Cự Thú lộ ra vẻ căm hận cùng hung ác. Nó không cam lòng, nó là sinh vật cường hãn mà lại bị cầm chân ở chỗ này, không thể tiến về phía trước dù chỉ một bước!

Thân là ma thú thủ hộ Thành Tu La, kẻ thù từ bên ngoài đến xâm lấn, tùy tiện gây rối trong Thành Tu La, đây là khiêu chiến với uy nghiêm của nó! Nó làm sao có thể ngồi yên không màng đến được?

Hỏa Diễm Cự Thú lại lần nữa đứng lên, lửa hừng hực cháy khắp người nó càng thêm mạnh mẽ. Nó quay đầu đi về phía lực lượng đang kéo nó, vừa đi vừa hung ác gầm thét, miệng mở to, một quả cầu lửa nhanh ch.óng xoay tròn trong miệng nó. Mỗi lần chuyển động, quả cầu lửa cũng càng ngày càng phát sáng!

Lửa của ma thú có lực công kích cực mạnh, một viên cầu lửa đi ra ngoài có thể dễ dàng hủy diệt một thành phố!

Quả cầu lửa chậm rãi phình lớn, giống như một viên ngọc sáng, ngưng tụ cực mạnh lửa cháy! Hỏa Diễm Cự Thú dùng sức hút vào một hơi, sau đó nhổ quả cầu lửa về phía dây xích đang lôi kéo mình.

Ầm Ầm..—

Quả cầu lửa va vào bích chướng vô hình đột nhiên dừng một chút, sau đó uy lực hung mãnh đ.á.n.h vỡ bích chướng. Hỏa Diễm Cự Thú hưng phấn hô lên, không ai có thể chế phục được hắn! Không người nào có thể ngăn cản được hắn!

Ngăn cản ta chỉ có c.h.ế.t!

Song ngay cạnh đám lửa hừng hực thiêu đốt bên trong, đột nhiên có bóng người màu trắng từ từ đi ra, trên người y bào màu trắng tựa như tiên giáng trần bị khí nóng thổi tung bay, tóc dài đen như mực cũng phiêu lên trong không khí.

Hỏa diễm cự thú trừng mắt lên, chưa kịp phản ứng gì, chỉ nhìn thấy người kia giơ năm ngón tay sạch sẽ xinh đẹp lên, mang theo lực lượng vô cùng đáng sợ!

Chỉ thấy quả cầu lửa vừa tới trước mặt hắn liền bị hắn duỗi tay bắt được, sau đó quả cầu lửa tự thu nhỏ lại, dần dần biến mất. Mà người nọ ngay cả mày cũng không có mặt nhăn một chút, chỉ là trên người y bào trên dưới bay múa càng phát ra mãnh liệt .

Hỏa Diễm Cự Thú hai mắt trợn to, hoảng sợ nhìn hắn, sau đó đột nhiên ý thức được cái gì, liền từng bước lui về phía sau.

Người nọ tay kia nhẹ nhàng xé ra, Hỏa Diễm Cự Thú chân mềm nhũn quỳ trên mặt đất, trầm thấp địa rống lên một tiếng. Người nọ hấp thu quả cầu lửa xong, đột nhiên trên tay lóe ánh lửa, một thanh bảo kiếm bằng lửa hiện ở trong tay hắn.

Hắn cầm bảo kiếm đi về hướng Hỏa diễm cự thú, mũi kiếm trên mặt đất cọ xát, phát ra tiếng ch.ói tai k.h.ủ.n.g b.ố ruột gan người khác.

Lúc hắn đứng trước hỏa diễm cự thú kia, một lớn một nhỏ đối lập rõ ràng, hắn thân cao, ngẩng đầu lên cũng chỉ có thể nhìn đến ch.óp mũi con ma thú kia, mà con ma thú lại chỉ có thể khép nép trước hắn, mắt thấy bảo kiếm bằng lửa trước mắt mình, nó không dám có cực nhỏ phản kháng.

Chương 264 Thoát Khỏi Hung Ngục - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia