Người nọ ánh mắt lạnh nhạt, đầy trời lửa cháy khiến mắt hắn nhuốm đỏ, nguyên bản ánh mắt màu tím chỉ mơ hồ thoáng hiện ở đáy mắt. Hắn giơ lên bảo kiếm bằng lửa, nhắm vào ch.óp mũi con ma thú c.h.é.m xuống.
“Vương! Xin nương tay!” tiếng nói sốt ruột của một nữ t.ử từ sau vách núi truyền đến, trong nháy mắt, một bóng người màu xanh xám bay tới trước mặt Hỏa Diễm Cự Thú, duỗi tay hai tay chống đỡ thanh kiếm lửa kia!
Hỏa Diễm Cự Thú liếc mắt nhìn nữ t.ử mặc y phục xanh, trong mắt chỉ có một mảnh màu lửa đỏ cực kỳ không tương xứng với vẻ lạnh như băng.
“Vương, đây là bảo vệ ma thú của Thành Tu La, là tiên vương tâm huyết ngưng tụ nhiều năm, người làm ơn nương tay!” Nữ t.ử mặc váy xanh xám chính là Vị Ương, may là nàng tới kịp, nếu không Thành Tu La mất đi bảo vệ ma thú, đây chính là không thể phỏng chừng tổn thất!
Phải biết rằng, bồi dưỡng một con ma thú gian nan hơn nhiều so với bồi dưỡng mười con thần thú! Hơn nữa còn là ma thú tiến hóa đến cấp bậc này!
Vị Ương vừa nói, quay đầu hung hăng trừng mắt Cự thú kia, nổi giận nói: “Không có mắt! Dám công kích bệ hạ, trở về Minh các hạ nhất định sẽ trừng phạt ngươi!”
Hỏa Diễm Cự Thú phủ phục trên mặt đất, phát ra tiếng u u đáng thương, nhiều năm qua không ai dám can đảm xâm lấn Thành Tu La, cho nên hắn không hề thức tỉnh, tân vương chưa đăng cơ, hắn tự nhiên cũng không biết, chỉ biết Thành Tu La sắp nghênh đón tân vương.
Hắn vừa rồi chứng kiến Phong Liên Dực trong ánh mắt mơ hồ màu tím, mới biết hắn liều c.h.ế.t công kích người này đúng là tân Tu La vương, vốn muốn dừng tay, nhưng đã không kịp nữa, hiện trong lòng hối hận không ngừng!
Bảo vệ ma thú lại dám công kích Tu La vương, không chỉ bị Minh các hạ trừng phạt, nếu tương lai tân vương đăng cơ, vương tộc ma thú thức tỉnh, hắn mới nếm mùi đau khổ! Thật sự là xui xẻo, vốn nghĩ bảo vệ Thành Tu La, diệt trừ đám lính đ.á.n.h thuê dám xâm phạm Thành Tu La, lại không nghĩ đắc tội vương nhà mình.
Vị Ương nhìn bộ dáng đáng thương của bảo vệ ma thú, trong lòng cũng âm thầm đồng tình, nhưng không dám biểu lộ ra mặt. Chỉ có cảnh ảo của Âm Hậu mới đối phó được vị tân Tu La vương này, huyết thống Thành Tu La như vậy, người bình thường chẳng thể chống lại được. Bọn họ chỉ là con tôm con tép, không nên đối nghịch cùng hắn.
“Vương, bảo vệ ma thú thần phục ngài, hy vọng ngài tha một mạng”. Vị Ương cung kính nói.
Bảo vệ ma thú nghe xong không ngừng gật đầu, gật đầu!
Ánh mắt Phong Liên Dực lãnh đạm liếc hắn một cái, trong tay kiếm lửa chậm rãi biến mất, trong ánh mắt đỏ như lửa từ từ biến mất, chậm rãi bị màu tím thay thế. Tu La vương mặc y phục trắng, giống như đỉnh núi tuyết trắng, thanh bần cao ngạo, không vương một hạt bụi nhỏ, tuyệt sắc dung nhan ở trong lửa cháy tựa như sen trắng nở rộ, tao nhã không kém nhật nguyệt ch.ói lọi!
Vị Ương tâm lý khẽ run lên, vội vàng cúi đầu, cũng không dám nhìn khuôn mặt tuyệt thế cùng cặp mắt mê hoặc lòng kia nữa.
Buông ra dây xích giam cầm Hỏa Diễm Cự Thú, Phong Liên Dực mím môi, không nói một lời liền vượt qua bảo vệ ma thú, nhanh ch.óng rời đi.
“Vương!” Vị Ương nhìn thấy hắn rời đi, vội vàng hô, “Âm Hậu bệ hạ muốn thấy ngài!”
“Chuyện gì?” Phong Liên Dực không kiên nhẫn mở miệng.
Vị Ương vội vàng nói: “Cửa ra của Thành Tu La đã mở, đám người Hoàng Bắc Nguyệt sẽ an toàn đi ra ngoài, vương không cần lo lắng. Âm Hậu bệ hạ vừa rồi gặp phải Mặc Liên của Điện Quang Diệu, lại bị Bùa Chú Lục Đạo Thiên Nguyên hút đi nguyên khí, cho nên… ”
“Mặc liên?” Phong Liên Dực híp mắt, trong đầu hiện ra bóng dáng thiếu niên mặc đồ đen có khuôn mặt tái nhợt quỷ dị.
Vị Ương nói: “Con thần thú của Mặc Liên có thực lực không kém bảo vệ ma thú, mà nó tiến hóa thần tốc, mà thực lực của Mặc Liên cũng cường hãn vô cùng, Âm Hậu ở tình huống này, tự nhiên…”
“Là ai nói về Vạn Thú Vô Cương cho Mặc Liên?” Không chờ Vị Ương nói xong, Phong Liên Dực đã cắt đứt nàng.
Vạn Thú Vô Cương ở trên người Hoàng Bắc Nguyệt, trừ hắn biết ra cũng chỉ có Âm Hậu biết. Lúc Mặc Liên vừa xuất hiện liền hướng Hoàng Bắc Nguyệt yêu cầu Vạn Thú Vô Cương, chuyện này hắn đã cảm thấy không bình thường. Mặc dù hắn không hiểu rõ về Mặc Liên, nhưng vừa rồi ngắn ngủi ở chung, hắn biết Mặc Liên tuyệt đối không phải là kẻ tâm tư thâm trầm, sẽ tính kế người. Mắt của hắn không nhìn thấy, căn bản thể biết Vạn Thú Vô Cương ở trên người Hoàng Bắc Nguyệt. Trừ phi, có người nói cho hắn biết!
Sắc mặt Vị Ương lập tức trở nên tái nhợt, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo. Ánh mắt của vương quá sắc bén, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn liền có thể suy ra chuyện Vạn Thú Vô Cương có liên quan tới Âm Hậu!
“Khi thuộc hạ đuổi tới nơi, Mặc Liên đã rời đi rồi, chỉ còn lại Âm Hậu đang bị trọng thương, cho nên…” Vị Ương cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đáng sợ kia.
Khóe miệng Phong Liên Dực nhếch lên, lộ ra nụ cười khẩy: “Ta mặc kệ nguyên nhân là gì, chỉ cần có kẻ nào dám hại nàng, ta sẽ không khách khí!”.
Trong lòng Vị Ương run lên, ngẩng đầu nói: “Vương, Âm Hậu là mẫu thân ruột thịt của ngài, hơn nữa người làm mọi việc cũng chỉ vì ngài mà thôi.”
“Vị Ương, ngươi khẩn trương quá rồi đấy, ta không có nói là do mẫu thân làm, ngươi sợ cái gì?” Phong Liên Dực dùng ánh mắt lãnh đạm quét về phía Vị Ương.
Trong lòng Vị Ương lại run lên, cúi đầu không dám nói thêm gì nữa, nói đến tâm cơ âm trầm, phúc hắc giảo hoạt, chỉ sợ không ai có thể so được với vương.
“Âm Hậu hi vọng vương có thể trở về gặp mặt một lần, mong vương nhớ tới huyết thống thân tình, đừng để Âm Hậu chờ đợi vô vọng.”
Phong Liên Dực thở dài một tiếng, rốt cục hắn vẫn không phải là loại người m.á.u lạnh, cho dù tâm địa có cứng rắn đến mấy, khi nghe Âm Hậu bị thương, trong lòng hắn vẫn có vài phần lo lắng, quả nhiên là m.á.u mủ thâm tình. Huống chi hắn cũng muốn tìm hiểu rõ hơn về chuyện liên quan đến Vạn Thú Vô Cương!
“Đi thôi.”
****
Đám người thuận lợi rời khỏi Thành Tu La, trừ vài lính đ.á.n.h thuê bị thương lúc bị linh thú cấp cao ở ngoại thành công kích thì còn lại đều vô sự.
Người của những thế lực lớn vốn đang chờ tiếp ứng bên ngoài, vừa thấy mọi người đi ra liền trở về bẩm báo. nước Bắc Diệu cũng phái người tới nghênh đón, tuy không làm cho Thành Tu La bị tổn thất nặng nề, nhưng cũng coi như dò xét có thu hoạch! Một vài tên lính đ.á.n.h thuê cũng chiếm được không ít lợi, ví dụ lúc trong vực sâu, đại bộ phận chim ác sợ ma thú thủ hộ xuất hiện nên bỏ chạy hết, vì vậy đám trứng cùng linh thảo cạnh sào huyệt chim ác lập tức rơi vào túi bọn họ.
Sau khi đi ra, Hoàng Bắc Nguyệt liền chạy khắp nơi tìm kiếm bóng dáng của Vũ Văn Địch. Bọn người Vũ Văn Địch bị trận pháp đưa đến một chỗ khác ít hung hiểm hơn, cũng không bị ma thú thủ hộ chú ý, tuy rằng trên đường ra cũng tổn thất không ít người, nhưng cơ bản là an toàn. Vừa thấy bên cạnh Hoàng Bắc Nguyệt không có ai, trên mặt Vũ Văn Địch liền lộ ra vẻ thất vọng. Bọn họ đã ước định sau khi đi ra sẽ tập trung trong rừng cây, sau đó đổi lại vị trí với Phong Liên Dực thật, nhưng bây giờ…
Hoàng Bắc Nguyệt gỡ mặt nạ ra, sau đó đem chuyện tình gặp được Phong Liên Dực ở Thành Tu La, chọc giận Âm Hậu, nói cả việc Phong Liên Dực bị ma thú thủ hộ “nuốt chửng”. Vũ Văn Địch im lặng nghe, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như suối.
“Hắn sẽ không có việc gì.” Hoàng Bắc Nguyệt rất tin tưởng Phong Liên Dực. Nếu hắn xảy ra chuyện, vậy chẳng phải hắn sẽ có lỗi với lời hứa lúc trước? Hắn không phải là kẻ thất hứa, hơn nữa lấy năng lực của hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị ma thú thủ hộ “nuốt” như vậy. Chỉ có khi trong lòng tin tưởng thì nàng mới không đau, nàng không thích cái cảm giác “một người đang làm bạn với mình, thế nhưng một giây tiếp theo lại vĩnh viễn biến mất”…
Vũ Văn Địch vẫn lo lắng nói: “Hy vọng Âm Hậu không có quỷ kế gì.”
Có Âm Hậu ở đó, Phong Liên Dực đương nhiên sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhưng Âm Hậu là một nữ nhân gian xảo cay độc, vì đạt được mục đích mà không từ bất cứ thủ đoạn nào, nếu bà ta có quỷ kế gì đó, chỉ sợ Phong Liên Dực sẽ vĩnh viễn ở lại Thành Tu La!
“Âm Hậu có quỷ kế thì sao, Phong Liên Dực cũng không phải là bù nhìn.” Nghĩ đến việc trong Thành Tu La còn có Âm Hậu, Hoàng Bắc Nguyệt thở dài một hơi nhẹ nhõm.