Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 266 Thoát Khỏi Hung Ngục

Tuy Âm Hậu vô cùng ngoan độc, thế nhưng bà ta chỉ có một đứa con là Phong Liên Dực mà thôi, hổ dữ không ăn thịt con, lấy sự quan tâm của bà dành cho Phong Liên Dực, bà ta tuyệt đối sẽ không hắn xảy ra chuyện.

Nghe nàng nói xong, Vũ Văn Địch cũng thoáng yên tâm, hắn không hề hoài nghi năng lực của Tề vương, chỉ là… vừa nghĩ đến một chuyện, trong lòng hắn liền trở nên nặng nề hơn.

“Lúc đi ra ta nghe được tin Quyền vương đã bắt đầu ủng hộ Thập Thất hoàng t.ử đăng cơ rồi, Quyền vương nắm binh quyền trong tay, không biết lần này sẽ làm chuyện gì nữa, nếu lúc này có Tề vương điện hạ ở đây, Quyền vương nhất định sẽ không dám làm bừa.”

“Hừ, muốn dùng vũ lực giải quyết vấn đề sao? Chiêu này ta thích!” Hoàng Bắc Nguyệt vỗ tay: “Ta cũng thích dùng vũ lực để giải quyết vấn đề!”

Vũ Văn Địch sửng sốt, chậm rãi suy nghĩ, lời nói của Hoàng Bắc Nguyệt tựa hồ có thâm ý bên trong, cô ấy muốn nhúng tay vào chuyện tình của nước Bắc Diệu? Nhưng cô ấy sẽ lấy thân phận gì mà hành động đây?

“Bắc Nguyệt quận chúa, cái này…” Vũ Văn Địch dù sao cũng chỉ là người trẻ tuổi, có một số việc dám nói rõ ra miệng.

Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt hàm chứa ý cười nhàn nhạt: “Tề vương nhà các ngươi đã lấy thân báo đáp ta, nếu ta không quan tâm đến chuyện của hắn, vậy chẳng phải là quá bá đạo hay sao?” Nói xong, nàng liền mang mặt nạ lên, thong dong từ trong rừng cây đi ra ngoài.

Vũ Văn Địch sửng sốt một lúc mới hồi phục lại tinh thần, sau đó lớn tiếng nói: “Chuyện này, chuyện này cũng quá gấp rồi! Hơn nữa Tề Vương điện hạ làm sao có thể lấy thân báo đáp chứ, thật không có tiền đồ!!!”

Vũ Văn Địch cảm thấy chao đảo trong lòng, tuy rằng vị Bắc Nguyệt quận chúa này rất cường đại, nhưng Tề Vương cũng không phải là kẻ yếu, Tề Vương điện hạ mà hắn sùng bái sao có thế lấy thân báo đáp một nữ nhân được, điều này khiến hắn không thể nào chấp nhận, không được, hắn nhất định phải hỏi cho ra lẽ!

Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng cười rộ lên, vừa ra khỏi rừng cây đã thấy Mặc Liên đang vô thức đi tới đi lui ở gần đó, nàng định đi tới chào hỏi thì lại nghe thấy tiếng của Hồng Liên vang lên.

“Mặc Liên, thì ra ngươi ở đây, ta tìm ngươi từ nãy đến giờ đó!” Bóng người màu đỏ nhanh ch.óng chạy tới, khẩu khí tuy có chút bất mãn nhưng vẫn không che giấu được vẻ quan tâm bên trong: “Ngươi không sao chứ? Sao trên mặt lại có nhiều vết thương như vậy?”

Nhìn thấy vết thương trên mặt hắn, Hồng Liên vừa đau lòng lại vừa tức giận. Màu da của Mặc Liên vốn tái nhợt, chỉ cần một vết thương thật nhỏ cũng có thể dễ dàng phát hiện, huống chi nhiều vết bỏng thế này, khuôn mặt tuấn tú cơ hồ đã bị phá hủy!”

“Tên khốn kiếp nào dám làm ngươi bị thương thành như vậy? Ta đi g.i.ế.c hắn!” Hồng Liên không nhịn được hô to.

Mặc Liên vẫn luôn mím môi không nói, nhưng vừa nghe nàng nói muốn g.i.ế.c người, hắn liền mở miệng: “Không cho phép!”

Hồng Liên nổi giận đùng đùng nhìn hắn: “Ngươi ngốc thế, người đả thương ngươi tất nhiên là phải c.h.ế.t! Hừ, là cao thủ lợi hại sao? Ngươi có Băng Phách Hàn Y, sao có thể bị phỏng tới mức như vậy? Loại lửa nào có thể xuyên thấu cả Băng Phách Hàn Y?”.

“Đừng động.” Mặc Liên lãnh đạm dùng hai chữ đáp lại, Hồng Liên thấy vậy tức giận giậm chân. Mặc Liên cũng không quan tâm nữa, nhưng đột nhiên hắn nghe thấy tiếng bước chân của Mạnh Kì Thiên, bởi vậy liền mở miệng: “Mạnh.”

Mạnh Kỳ Thiên giật mình, tuy sống chung với nhau đã lâu nhưng Mặc Liên chưa bao giờ chủ động gọi hắn, cái tên này quá mức lạnh lùng, thậm chí hắn còn hoài nghi không biết Mặc Liên có biết tên của hắn không nữa.

Hồng Liên nghi hoặc nhìn Mặc Liên một cái, sau đó lại quay sang nhìn Mạnh Kỳ Thiên, ánh mắt kia giống như đang muốn hỏi: Hắn gọi ngươi làm cái gì?

Mạnh Kỳ Thiên cũng rất nghi hoặc, hắn nhún vai đi tới, cười nói: “Mặc Liên tôn thượng có gì phân phó sao?”

“Cái này.” Mặc Liên giơ tay lên chỉ chỉ đóa hoa cát cánh trên khóe mắt.

Mạnh Kỳ Thiên nhìn sang Hồng Liên, chỉ thấy Hồng Liên cũng cau mày, khuôn mặt xinh đẹp mang theo vẻ khó hiểu, ý Mặc Liên muốn hỏi là: Đóa hoa cát cánh này là từ đâu ra?

Hai người nhất thời kinh hãi, không ngờ Mặc Liên lại biết khóe mắt của mình có xăm hình hoa cát cánh, hơn nữa còn trở thành một kẻ tò mò.

“Cái này ta cũng không biết, có lẽ phải đi hỏi Thánh Quân mới được.” Mạnh Kỳ Thiên lắc đầu nói.

Hồng Liên liếc mắt nhìn hắn: “Mạnh Kỳ Thiên, không phải ngươi được xưng là trên biết năm trăm năm, dưới biết năm trăm năm hay sao? Không ngờ lại có chuyện mà ngươi không biết!”.

“Đương nhiên, Mạnh Kỳ Thiên ta cũng không phải là thần, cũng có những chuyện không biết, huống hồ lúc ta tới Điện Quang Diệu, Mặc Liên tôn thượng cùng Hồng Liên tôn thượng đã ở đó rồi, nếu muốn dò hỏi lai lịch, vậy phải hỏi Hồng Liên tôn thượng mới đúng chứ, dù sao ngài từ nhỏ lớn lên cùng Mặc Liên tôn thượng”.

Mạnh Kỳ Thiên vừa nói mấy câu đã ném vấn đề nan giản này về phía Hồng Liên. Hồng Liên sửng sốt, thấy Mặc Liên chuyển ánh mắt về phía mình, ả liền ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra một tia đỏ ửng hiếm thấy.

“Ta…ta làm sao biết được? Từ lúc ta ý thức được thì trên mặt hắn đã có cái hình xăm đó rồi! Ta còn cho rằng nó là cái bớt!”

Mạnh Kỳ Thiên “phốc” một tiếng, bật cười: “Bớt? Làm gì có cái bớt nào xinh đẹp như vậy?”

Hồng Liên bĩu môi nói: “Từ nhỏ đã có, không phải cái bớt thì là cái gì?”

Nói xong, Hồng Liên nghiêng đầu liếc nhìn Mặc Liên vẫn luôn mím môi trầm mặc ở bên cạnh, khi nhìn đến những vết thương trên mặt hắn, nàng có chút đau lòng, vội lấy t.h.u.ố.c mỡ ra, nhanh ch.óng đi qua: “Ngươi đột nhiên hỏi cái này làm gì? Nếu không hiểu thì về hỏi Thánh Quân là được, bây giờ quan trọng nhất là vết thương trên mặt ngươi, để ta giúp ngươi bôi t.h.u.ố.c…”

Hồng Liên vừa nâng tay lên thì bị Mặc Liên ngăn lại, không có đáp án mình cần, dường như Mặc Liên rất thất vọng, vẻ mất hứng hiện rõ trên mặt. Hắn vốn không phải hạng người biết giấu diếm cảm xúc, lúc này tâm tình đang xuống thấp, hắn đương nhiên không muốn líu ra líu ríu với Hồng Liên.

Mặc Liên yên lặng xoay người rời đi, hoàn toàn ngó lơ Hồng Liên cùng Mạnh Kỳ Thiên đang đứng phía sau. Hồng Liên tức giận vứt luôn lọ t.h.u.ố.c mỡ trân quý ở trong tay, trợn mắt nói: “Lúc nào cũng quái gở như vậy! Chẳng trách không ai muốn ở chung với hắn! Đáng ghét! Đáng ghét! Ta ghét ngươi nhất!”

Mạnh Kỳ Thiên bất đắc dĩ nhìn Hồng Liên, tính tình của Mặc Liên ả không phải không biết, thế mà mỗi lần bị Mặc Liên ngó lơ, ả đều bạo phát lớn như vậy, quả là một thiếu nữ tinh lực dồi dào…

Mặc Liên đang lẳng lặng bước đi, xung quanh bỗng dưng xuất hiện rất nhiều tiếng bước chân cùng tiếng cười nói của đám lính đ.á.n.h thuê, bởi vậy hắn thuận tay túm lấy một tên, giọng nói lạnh như băng hỏi: “Nguyệt (ở đâu)?”

Tên lính đ.á.n.h thuê xui xẻo bị hắn tóm hoàn toàn không hiểu hắn đang nói cái gì, vẻ mặt mờ mịt, nhưng khi nghĩ tới người trước mắt là Mặc Liên của Điện Quang Diệu, hắn lập tức run sợ hỏi lại: “Ngài…ngài nói cái gì?”

“Nguyệt!” Mặc Liên không kiên nhẫn lặp lại lần nữa, sát khí quỷ dị đã bắt đầu tản mát ra xung quanh.

Tên lính đ.á.n.h thuê sợ đến mức run lẩy bẩy, nguyệt gì? Rốt cục là nguyệt gì cơ chứ!!! Hắn không hiểu mà”.

“Nguyệt Dạ các hạ đã cùng Tề vương trở về thành rồi.” Một giọng nữ thanh thúy vang lên.

Mặc Liên buông tên lính đ.á.n.h thuê kia ra, dùng đôi mắt vô thần nhìn về phía thiếu nữ vừa mở miệng: “Tề vương?”

Tên lính đ.á.n.h thuê vừa được tự do thì lập cố gắng chạy thật xa!

Trên mặt thiếu nữ vừa nói chuyện có mang theo tấm vải che mặt màu đen, nàng chính là Thiên Đại Đông Nhi, thủ hạ của nàng đều đã c.h.ế.t trong Thành Tu La, bởi vậy bây giờ nàng đang chuẩn bị một mình trở về thành gặp quốc sư Thiên Đại Mê Ly, không ngờ lại vô tình trông thấy cảnh Mặc Liên đang ép hỏi một tên lính đ.á.n.h thuê, vừa nghe thấy hắn muốn tìm Hoàng Bắc Nguyệt, nàng liền tốt bụng mở miệng nhắc nhở.

“Tề vương mà ngươi cũng không biết sao? Lúc trước hắn xông vào cứu ngươi, thiếu chút đã không ra được.” Thiên Đại Đông Nhi lạnh nhạt nói.

Mặc Liên trầm mặc một lúc, sau đó nói: “C.h.ế.t rồi.”

Thiên Đại Đông Nhi ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu ý của hắn: “Cái gì c.h.ế.t rồi?”

Người không quen với cách nói chuyện của Mặc Liên quả thực rất khó hiểu được ý tứ mà hắn muốn biểu đạt. Mặc Liên nói chuyện không thích lặp lại lần thứ hai, nói c.h.ế.t thì chính là c.h.ế.t, không giải thích gì thêm.

Dường như đã nắm được điểm mấu chốt, Thiên Đại Đông Nhi đi tới trước mặt hắn, nhỏ giọng hỏi: “Ý ngươi là Tề Vương c.h.ế.t rồi? Vậy người đi chung với Nguyệt Dạ các hạ là ai?”

“Đồ giả.” Mặc Liên lãnh đạm nói.

Thiên Đại Đông Nhi hít một hơi khí lạnh, âm thầm hoảng sợ, sau khi suy nghĩ một chút, nàng mới mở miệng nói: “Mặc Liên các hạ cũng muốn vào thành phải không?”

Mặc Liên gật đầu, hắn muốn vào thành nhưng không biết đường đi.

Thiên Đại Đông Nhi nói: “Nếu Mặc Liên các hạ không ngại thì có thể đi cùng ta.”

Mặc Liên cũng đang muốn tìm một người dẫn đường, hắn tính chộp bừa một tên lính đ.á.n.h thuê nào đó, không ngờ bây giờ lại có người chủ động đứng ra “nhận trách nhiệm”, hắn cũng đỡ phiền phức.

Hai người cùng nhau lên đường, Mặc Liên không thích nói nhiều, mà hai năm qua Thiên Đại Đông Nhi cũng đã học xong kĩ năng giấu tài, bởi vậy cũng không nói nhiều, dọc đường chỉ một mực suy nghĩ ý đồ của kẻ giả mạo đang tiếp cận Hoàng Bắc Nguyệt. Dùng trí thông minh của Hoàng Bắc Nguyệt, không thể không phát hiện ra người giả mạo kia! Hay Hoàng Bắc Nguyệt có tính toán khác? Tâm tư của người đó nàng không bao giờ đoán được, quên đi, nàng ấy thông minh như thế, ắt hẳn sẽ không bị lật thuyền trong mương đâu!

Chương 266 Thoát Khỏi Hung Ngục - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia