Vua của nước Bắc Diệu đã băng hà từ năm năm trước, triều thần đón Cửu hoàng t.ử đang làm con tin ở nước Nam Dực về, vốn định đưa Cửu hoàng t.ử lên ngôi, nào ngờ Nhã hoàng hậu cùng Quyền vương lại ngăn cản. Bọn họ nói đất nước đang trong thời kì quốc tang, không thích hợp trắng trợn phô trương, bởi vậy đã hoãn việc cử hành lễ đăng cơ, một lần hoãn này là cả năm năm liền.
Quyền vương nắm quyền hành lớn trong tay, không hề có cảm tình tốt với Cửu hoàng t.ử vẫn luôn làm con tin ở nước ngoài kia, trái lại còn ủng hộ một vị hoàng t.ử khác của Nhã hoàng hậu – Thập Nhất hoàng t.ử Phong Nhã Ngọc.
Dân gian đồn đại rằng vị Thập Nhất hoàng t.ử kia chính là do Nhã hoàng hậu cùng Quyền vương tư thông sinh ra, cho nên Quyền vương rất thiên vị hắn. Tâm tư của Quyền vương rất thâm trầm, hắn biết Cửu hoàng t.ử Phong Liên Dực rất được lòng dân, nếu hắn muốn nâng đỡ Thập Nhất hoàng t.ử thì chướng ngại vật lớn nhất chính là Cửu hoàng t.ử Phong Liên Dực. Nhiều năm qua, Quyền vương trăm phương ngàn kế mưu tính, nhiều lần muốn mưu hại Cửu hoàng t.ử nhưng không lần nào thành công.
Ở bên ngoài nhìn vào chỉ thấy nước Bắc Diệu gió êm sóng lặng, nhưng kì thực bên trong, Quyền vương cùng Cửu hoàng t.ử đã lộ mặt thật, ngay cả Nhã hoàng hậu cũng hoàn toàn không có chút tình cảm nào với đứa con này của mình. Trên thực tế, nội loạn của nước Bắc Diệu đã sớm bắt đầu rồi!
Đêm khuya.
Trên một thân cây cách phủ Quyền vương độ bảy tám thước, Hoàng Bắc Nguyệt lặng lẽ ẩn nấp sau đám cành lá, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào hậu viện của Phủ Quyền vương.
Đêm đã khuya như vậy mà thư phòng trong hậu viện của Phủ Quyền vương vẫn sáng đèn, không biết đám người này đang làm gì. Tòa vương phủ này được canh phòng rất nghiêm mật, không thua kém hoàng cung, những người đi tuần tra đều là cao thủ, hơn nữa bốn phía còn có cao thủ thuộc tính Phong bảo vệ, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là bọn họ sẽ phát hiện ra ngay.
Hoàng Bắc Nguyệt dựa vào thân cây, để dễ dàng hành động, nàng cố ý mặc một bộ nam trang nhẹ nhàng đơn giản. Chất vải màu đen tôn lên khí chất cao ngạo thanh lãnh của nàng, mái tóc dài dùng một dải lụa cột lên cao. Dưới ánh trăng, mặt nàng như quan ngọc, mắt như điểm nước sơn, đen láy mà thâm thúy, thân hình tinh xảo nhưng lại không có sự mềm mại của nữ tính, thay vào đó là vẻ đại khí, nụ cười mang theo nét phóng khoáng tiếu ngạo thiên hạ!
Đợi một lúc lâu mới thấy một chiếc xe ngựa từ ngã tư đường phía xa xa chậm rãi tới gần, sau đó lén lút dừng lại ở cửa sau của Phủ Quyền vương. Phu xe nhảy xuống, đi tới trước cánh cửa gõ hai cái, sau đó lại tiếp tục gõ ba cái. Một lúc sau, cánh cửa hé ra một cái khe nhỏ.
Một nam cao thủ đi tới, lấp ló nhìn chung quanh một chút, sau khi xác định không có ai đi theo, hắn mới hoàn toàn mở cửa ra.
Một nam nhân gầy ốm bước xuống xe ngựa, dường như hắn rất sợ lạnh, hai tay đều giấu trong ống tay áo, từng bước run rẩy đi tới cửa. Hắn chỉ cao tới eo của tên cao thủ này, thân hình tuy ốm như một con khỉ nhưng trong mắt lại lộ ra vẻ sắc sảo không tầm thường. Cao thủ đứng ở cửa không dám có chút chậm trễ, cung kính đón hắn đi vào, sau đó mới đi ra đóng cửa lại.
“Cát đại nhân, Vương gia chờ ngài đã lâu.”
“Ta cũng không có biện pháp, dọc đường này có rất nhiều cơ sở ngầm, ta phải thật cẩn thận mới không bị Tề vương phát hiện.” Cát đại nhân xoa xoa tay, dường như hắn thật sự sợ lạnh.
Địa thế của nước Bắc Diệu không giống với nước Đông Ly và nước Nam Dực, bởi vì lãnh thổ nằm ở phương Bắc, khí hậu ở đây lạnh hơn phương Nam rất nhiều, mỗi lần đông đến là tuyết bay đầy trời, bao phủ vạn vật.
“Nói rất đúng, Cát đại nhân cẩn thận như vậy là rất tốt.”
Người này cúi đầu cười cười, nhưng trong lòng lại âm thầm hừ lạnh: không phải là do chủ nhân của ngươi sao! Nếu không phải Vương gia có việc cầu người thì sao có thể mặc người tùy ý gây khó dễ như vậy!
Bọn họ cùng nhau đi về phía thư phòng, căn bản không chú ý tới một hắc y nhân cũng lặng lẽ đi theo sau! Những người này làm sao có thể phát hiện ra nàng được, bọn họ đã sớm bị huyễn cảnh của thú Chức Mộng mê hoặc, cho dù là mấy tên cao thủ Phong thuộc tính kia cũng không thể phát hiện ra được!
Hoàng Bắc Nguyệt vỗ đầu Chi Chi làm nó thẹn thùng chớp chớp mắt, trên khuôn mặt tròn hiện lên một tầng ửng đỏ, thật không biết tiểu gia hỏa này học được chiêu thẹn thùng từ lúc nào.
Thấy bọn họ đi vào thư phòng, Hoàng Bắc Nguyệt cũng lắc mình đi theo. Những dinh thự cổ đại này đa số đều có mật thất, Quyền vương và người này lén lút gặp mặt, vậy chuyện mà bọn họ bàn luận nhất định là chuyện cơ mật, đương nhiên sẽ không thể tùy tiện ngồi trong thư phòng.
Mật thất ở phía dưới cái bàn đọc sách, cơ quan được khởi động, cái bàn liền dịch chuyển sang một bên, lộ ra một cái cầu thang đi thông xuống dưới. Người nọ dẫn Cát Đan đi xuống, Hoàng Bắc Nguyệt trong nháy mắt theo sát, cái bàn học lập tức trở về vị trí cũ.
Động tác của nàng rất nhanh!
Người này tựa hồ cảm nhận được một cơn gió thổi tới từ phía sau, bởi vậy nghi hoặc quay đầu lại, thế nhưng ngoài việc đầu có chút đau ra, hắn hoàn toàn không thấy gì khác lạ.
Hoàng Bắc Nguyệt lúc này đang dán sát vào vách tường, một tay ôm Chi Chi, một tay lặng lẽ nắm lấy phù ấn, nếu người này phát hiện, nàng sẽ không nương tay. Cũng may, người kia chỉ nhìn thoáng qua một cái rồi quay đầu, tiếp tục dẫn Cát Đan đi xuống, Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy cũng len lén đuổi theo.
Đám người liên tục vòng vèo qua vài cánh cửa đá mà vẫn chưa tới nơi. Mật thất này hết sức bí ẩn, dọc đường chỉ có vài ngọn đèn lờ mờ, chung quanh đều là những con đường u ám có không ít lối rẽ và cửa đá, giống như một cái mê cung, người không biết đường mà đi vào tuyệt đối sẽ bị lạc ngay lập tức.
Hoàng Bắc Nguyệt vừa đi vừa âm thầm ghi nhớ lại đoạn đường mà mình đi qua để tiện thoát ra ngoài.
Hơn mười phút sau, người nọ đẩy cửa của một gian thạch thất, hướng Cát Đan làm một cái thủ thế “xin mời”, Cát Đan thấy vậy liền xoa xoa tay tiến vào.
“Cát đại nhân, ta đợi ngài đã lâu.” Một tiếng nói tràn ngập khí thế từ trong thạch thất vang lên, vừa nghe đã biết chủ nhân của giọng nói này chắc chắn là người có địa vị cao quý.
“Khiến Vương gia đợi lâu rồi, thật ngại quá.” Cát Đan ôm quyền thi lễ.
Hoàng Bắc Nguyệt nấp trong góc tối, dưới ánh đèn dầu sáng rỡ, một người nam nhân trung niên mặc y phục hoa lệ, vóc người to lớn từ sau bàn đọc sách đi tới. Trên người hắn phát tán ra khí thế uy nghiêm, mặc dù trên mặt mang theo nét tươi cười nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy vài phần sợ hãi.
Cát Đan thấy hắn cũng nở nụ cười đáp lại.
“Cát đại nhân từ ngàn dặm xa xôi đến, vậy mà ta lại không tiếp đãi chu đáo, thật là thất lễ quá.” Trung niên nam nhân này đúng là Quyền vương của nước Bắc Diệu, cũng chính là đệ đệ của tiên hoàng.
Cát Đan cười hắc hắc, nói: “Trước khi tới Đại tướng quân đã nhắc nhở, lần này lén lút gặp Vương gia, không nên để người khác chú ý, phải tận lực cẩn trọng.”
Quyền Vương cũng cười nói: “Không biết dạo này Ngụy đại tướng quân có khỏe không?”
“Đại tướng quân tốt lắm, phiền Vương gia quan tâm rồi.” Cát Đan cười nói, vừa nhìn đã biết tên này là hạng người khôn khéo giảo hoạt.
Vừa nghe đến bốn chữ “Ngụy đại tướng quân”, đôi mắt Hoàng Bắc Nguyệt liền lóe sắc lạnh! Người mà bọn họ nói tới chẳng lẽ là Đại tướng quân Ngụy Võ Thần của nước Đông Ly? Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp này, Đại tướng quân họ Ngụy, trừ Ngụy Võ Thần ra thì đâu còn ai khác! Tên Quyền vương này không ngờ lại cấu kết cùng với lão gian tặc Ngụy Võ Thần kia! Quả thật không thể tha thứ! Lúc trước nàng muốn đối phó hắn chỉ là vì muốn giúp Phong Liên Dực, nhưng bây giờ, bản thân nàng cũng muốn xử lý lão cáo già này!