Ánh mắt lạnh như băng của nàng nhìn chằm chằm hai người kia, chỉ thấy Cát Đan đột nhiên đè thấp giọng nói: “Đại tướng quân nói, sự việc lần này, nước Đông Ly nhất định sẽ toàn lực ủng hộ Vương gia, đợi Vương gia đoạt được tất cả, ngài ấy hy vọng hai nước có thể kết một mối nhân duyên với nhau!”.
“Ha ha ha!” Quyền vương ngửa đầu cười to: “Thập Nhất hoàng t.ử năm nay mười tám tuổi, đã có thể kết hôn, nghe nói thiên kim của Ngụy đại tướng quân đã trưởng thành, nếu hai nước kết duyên, vậy Ngụy đại tiểu thư nhất định sẽ trở thành hoàng hậu của nước Bắc Diệu!”
“Nếu đã như thế, tại hạ phải chúc mừng Vương gia trước rồi!” Cát Đan vuốt vuốt nhúm râu dưới cằm, cười nói: “Lúc Vương gia động thủ , Đại tướng quân cũng sẽ điều binh ở biên cương trợ giúp Vương gia một tay, có điều việc này sẽ hao phí rất nhiều…”
Quyền vương vội vàng nói: “Điều binh hết bao nhiêu, nước Bắc Diệu sẽ gánh chịu toàn bộ, xin Đại tướng quân cứ yên tâm!”.
“Chuyện này…” Cát Đan vuốt vuốt nhúm râu dưới cằm, trong mắt lộ ra nét giảo hoạt.
Thấy bộ dáng này của Cát Đan, đáy lòng Quyền vương có dự cảm không tốt, song hắn vẫn tỏ ra bình thản hỏi: “Không biết Ngụy đại tướng quân có chuyện gì khó xử hay không?”.
“Chuyện khó xử đương nhiên là có.” Cát Đan cũng không muốn giấu diếm, nếu đang đàm phán điều kiện thì cứ nói ra sự thật là tốt nhất, cứ trốn trốn tránh tránh chỉ lãng phí thời gian: “Vương gia cũng biết, mặc dù Đại tướng quân ở nước Đông Ly quyền cao chức trọng, thế nhưng trên đầu ngài còn có Hoàng thượng, chuyện đại sự như khởi binh sao có thể tự tiện chủ trương được đây?”
Quyền vương gật đầu nói: “Cát đại nhân nói rất đúng, chỉ là không biết Hoàng thượng của quý quốc có dự định gì?”
Tuy ngoài miệng khách sáo nhưng trong lòng Quyền vương lại đang ngấm ngầm c.h.ử.i rủa: cái tên Ngụy Võ Thần này thật biết nhân cơ hội lừa gạt, ai mà không biết nước Đông Ly chỉ có Đại tướng quân Ngụy Võ Thần chứ không hề có hoàng thất! Vị hoàng đế kia vẫn phải trông cậy vào Đại tướng quân, chỉ cần Ngụy Võ Thần nói một câu, vị hoàng đế kia sao dám nói chữ “không”?
“Hoàng thượng luôn luôn coi trọng và tín nhiệm Đại tướng quân, chỉ là sự tình lần này quá mức quan trọng, cho nên Hoàng thượng nói, không biết Vương gia có thể xuất ra một chút thành ý hay không?”
Quả nhiên!
Ngụy Võ Thần kia làm sao có thể giúp người không công được! Cho dù có gả nữ nhi sang đây thì thế nào chứ.
“Chuyện này…” Quyền vương không hề lộ ra thần sắc không vui, dù sao cũng đều thuộc dạng hồ ly giỏi tính toán, hắn không thể dễ dàng lộ vẻ trở mặt được?
Thấy hắn do dự, Cát Đan liền tiến lên chắp tay, sau khi mời Quyền vương khom lưng xuống, Cát Đan thấp bé cố gắng kiễng mũi chân lên mới có thể lặng lẽ nói mấy câu bên tai Quyền vương.
Vì cách nhau một khoảng, hơn nữa Cát Đan lại là người khôn khéo giảo hoạt, bởi vậy tiếng nói chuyện của hắn rất nhỏ, Hoàng Bắc Nguyệt căn bản không nghe rõ! Không biết tên này đang nói cái gì?
Sau khi nghe xong, sắc mặt Quyền vương đột nhiên đại biến. Hắn ngẩng đầu chấn kinh nhìn Cát Đan, vẻ mặt này tuyệt đối không phải giả vờ!
Cát Đan vuốt cằm cười nói: “Sao nào? Hành động lần này của Đại tướng quân chúng ta có phải đã đủ thành ý rồi hay không?”
“Cát đại nhân, điều ngươi nói là thật chứ?” Quyền vương vội vàng nói.
“Tại hạ phụng mệnh Đại tướng quân mà đến, cũng có nghĩa lời nói của ta đang đại biểu cho Ngụy đại tướng quân của nước Đông Ly, sao ta lại nói dối Vương gia chứ?” Cát Đan chắp tay nói.
Quyền vương suy nghĩ một chút, trong đầu và trong lòng là một mảnh rối bời, lời nói Cát Đan làm Quyền vương vốn không muốn thỏa hiệp cũng phải do dự một phen.
“Không biết điều kiện của Đại tướng quân là cái gì?” Một lát sau, Quyền vương hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng ra quyết định cuối cùng.
Trong ánh mắt khôn khéo của Cát Đan lộ ra một tia hài lòng, so với Tông Nam, gương mặt gian xảo của hắn càng khiến người ta ngứa mắt hơn!
Hắn vươn hai ngón trỏ chập lại thành hình chữ thập, sau đó cười với Quyền vương: “Ý của Vương gia như thế nào?”
“Cái này, cái này cũng quá…”
“Vương gia!” Cát Đan ngắt lời của hắn: “Chỉ cần ngài đáp ứng, lại thêm Đại tướng quân của chúng ta trợ giúp, cả nước Bắc Diệu này đều sẽ là của ngài, mười tòa thành trì này thì tính cái gì?”
“Mười tòa thành trì này đều là những tòa thành trọng trấn ở biên cương nước Bắc Diệu! Nếu như cắt ra nhường cho các ngươi thì coi như phía Đông Nam của nước Bắc Diệu sẽ hoàn toàn bại lộ, đến lúc đó…”
Cát Đan ôm tay, tựa hồ có chút bất mãn nói: “Vương gia nói như vậyquả thật đã làm cho Đại tướng quân của chúng ta thất vọng và đau lòng rồi! Đại tướng quân thành ý mười phần, muốn cùng Vương gia kết quan hệ thông gia, sau này hai nước liên minh với nhau, sao có thể xâm phạm nhau được?”
“Nhưng mà…” Quyền vương vẫn do dự.
Lấy mười tòa thành trì (của nước Bắc Diệu) tiếp giáp với nước Đông Ly làm vật trao đổi, hành động bán nước như thế ngày sau nhất định sẽ lưu danh xấu ngàn năm!
“Vương gia có thể chậm rãi cân nhắc việc này, chờ Vương gia suy nghĩ rõ ràng xong, tại hạ sẽ tới lần nữa.” Cát Đan cười ha hả nói, chuyện này bọn họ không cần lo lắng, người phải sốt ruột ngược lại chính là Quyền vương này. Bọn họ cứ chậm rãi chờ là được, không vội, không vội.
Quyền vương cũng cau mày, nói: “Việc này đã là tình thế lửa xém lông mày, Bổn vương quả thật không có thời gian cân nhắc.”
“Vậy Vương gia…”.
Quyền vương xoay người cầm lấy một quyển sách trên bàn, sau đó mở ra, bên trong đúng là bản đồ của mười tòa thành trì. Hai tay hắn không ngừng run rẩy, do dự không biết có nên đưa tấm bản đồ này cho bọn họ hay không.
Cát Đan cũng không thúc giục, chỉ ôm tay cười ha hả nhìn, chờ hắn quyết định.
Trong lòng do dự đấu tranh hồi lâu, Quyền vương rốt cuộc cũng đem tấm bản đồ đưa cho Cát Đan, nói: “Cát đại nhân, mời xem qua.”
“Nhân phẩm của Vương gia, tại hạ rất tin tưởng, việc này quyết định như vậy đi, đến lúc đó Vương gia chỉ cần nói một câu, Đại tướng quân nhất định sẽ xuất lĩnh đại quân tới đóng quân tại biên giới của hai nước, tới lúc đó, xem tên Tề vương kia có thể làm được gì!” Cát Đan hài lòng cười nói.
“Việc này toàn bộ đều phải dựa vào Đại tướng quân, xin Cát đại nhân trở về nói cho Đại tướng quân biết, Bổn vương vô cùng cảm kích ngài ấy.” Quyền vương đã mất đi mười tòa thành trì, vậy mà ngoài miệng còn phải nói một tiếng cảm tạ, ắt hẳn là trong lòng đang rất đau khổ đây.
Cát Đan cười nói: “Đại tướng quân chỉ hy vọng Thập Nhất hoàng t.ử có thể đối xử thật tốt với Tam tiểu thư mà thôi, dù sao Tam tiểu thư cũng là hòn ngọc quý trên tay Đại tướng quân.”
“Nhất định, nhất định!” Quyền vương vội vàng nói.
Hòn ngọc quý trên tay? Nếu thật sự là hòn ngọc quý, sao hắn lại đem con gái đến trao đổi với bọn họ được?
“Đêm đã khuya, tại hạ cũng không quấy rầy Vương gia nghỉ ngơi nữa, xin cáo từ.” Cát Đan hành lễ cáo từ, Quyền vương cũng đứng dậy hộ tống hắn, mãi đến khi thấy Cát Đan được người hầu mang đi, hắn mới ở trong thư phòng phát tiết hết sự bực tức!
Hừ! Hôm nay hắn có việc cầu người, đương nhiên là phải nhẫn nhịn, chờ tương lai hắn làm Nhiếp Chính Vương, chân chính nắm nước Bắc Diệu trong tay, hắn sẽ từ từ đòi lại hết chuyện ngày hôm nay!
Cát Đan lên xe ngựa, ung dung huýt sáo, tâm tình rất tốt, chuyện đại sự này mà thành, hắn nhất định sẽ được phong quan phong hầu, từng bước thăng chức, tài nguyên ùn ùn đổ vào.
Hoàng Bắc Nguyệt ngồi trên đỉnh xe ngựa lạnh lùng híp mắt, không ngờ Quyền vương cùng Ngụy Võ Thần lại bắt tay giao dịch với nhau, hơn nữa còn đem mười tòa thành trọng trấn ở biên giới chắp tay dâng tặng cho nước Đông Ly, tất cả chỉ vì dã tâm muốn nắm trong tay nước Bắc Diệu. Hành động dốc hết vốn gốc như thế, tên Quyền vương này cũng thật tàn nhẫn!