Cũng không biết lúc nãy Cát Đan đã nói gì với Quyền vương mà lại khiến cho hắn hạ quyết định nhanh như vậy?
Nàng lặng lẽ đi theo Cát Đan, tới trước một căn biệt viện ở thành Bắc, xe ngựa dừng lại, Cát Đan lúc này mới xuống xe đi vào trong. Căn biệt viện này rất bình thường, thoạt nhìn cũng không có gì thu hút, đèn đóm cũng không sáng rõ, có vẻ như là căn nhà của một gia đình nhỏ mà thôi.
Sau khi vào sân, Cát Đan liền vô cùng cao hứng đi về phía hậu viện, trong hậu viện vẫn còn một gian phòng còn sáng đèn, Cát Đan tiến lên gõ gõ cửa, sau đó cung kính nói: “Tam tiểu thư, sao ngài còn chưa nghỉ ngơi?”
“Hừ, nơi này làm sao ngủ được?” Trong phòng truyền đến giọng nói mềm mại uyển chuyển của một nữ t.ử, như đang ca hát, vừa nghe đã có thể khiến cho người khác say mê không ngừng.
Cát Đan say mê nghe, thế nhưng nét mặt cũng không dám lộ ra vẻ bất kính, thẳng thắn nói: “Chuyện đã đàm phán thành công, Quyền vương đã đáp ứng rồi, ngày mai hạ quan phải về nước bẩm báo với Đại tướng quân, còn Tam tiểu thư, người…”
“Yên tâm, ta sẽ đi Phủ Quyền vương.” Âm thanh say lòng người kia lạnh lùng vang lên, tựa như một giọt sương trắng trong tiết trời thu lạnh lẽo.
Cát Đan khom người gật đầu nói: “Tam tiểu thư là người thông minh, biết lấy đại cục làm trọng, Đại tướng quân rất an tâm về người.”
Nữ t.ử trong phòng cũng không nói chuyện nữa, ánh đèn từ cửa sổ tản mát ra giống như tiếng nói của chủ nhân nó, trong trẻo mà lạnh lùng.
Cát Đan nhìn cửa sổ hồi lâu, đôi mắt gian xảo như mắt chuột khẽ đảo một vòng: “Đại tướng quân nói, một khi đại sự thành, ngài sẽ đón Tam tiểu thư trở về ngay lập tức, có điều lúc này Tam tiểu thư phải chịu khổ một phen rồi.”
“Không có gì là khổ hay không khổ cả, cái mạng này là do cha mẹ ban cho, ta làm sao cãi lời được!” Tam tiểu thư cười khẩy một tiếng: “Cát Đan, khi quay về ngươi hãy chuyển cáo cho phụ thân ta một tiếng, nói rằng ta đã hy sinh hạnh phúc cả đời để thành toàn cho hắn, chỉ hy vọng hắn có thể đối đãi với mẫu thân ta thật tốt, đừng cô phụ sự hy sinh của ta.”
“Vâng vâng vâng, tiểu nhân nhất định sẽ chuyển lời, Tam tiểu thư nghỉ ngơi sớm đi, ban đêm trời lạnh sương giá, xin đừng để bản thân bị cảm lạnh.” Cát Đan mang theo vài phần quan tâm nói.
“Hừ, ngươi sợ cái gì? Sợ ta cảm lạnh, thân thể ốm yếu, nam nhân kia sẽ không thích ta phải không?” Tam tiểu thư châm biếm nói, trong giọng nói mang theo vài phần phong lưu hàm xúc không nói nên lời. Chẳng trách tên Cát Đan kia lại si ngốc động tâm, giọng nói này lọt vào tai, ngay cả Hoàng Bắc Nguyệt thân là nữ t.ử cũng không chịu được nữa là.
“Không không không, tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám.” Cát Đan lập tức cúi đầu nói: “Tam tiểu thư hãy nghỉ ngơi đi, tiểu nhân xin phép cáo lui.”
Nói xong, hắn từ từ lui về phía sau, không dám ngẩng đầu lên. Tới cửa tiểu viện, hắn còn chưa chịu rời đi, ánh mắt si ngốc tham lam nhìn thoáng qua song cửa sổ vẫn còn sáng đèn kia, giống như có thể xuyên qua cánh cửa thấy nữ t.ử đáng yêu, mềm mại, động lòng người bên trong.
Chỉ tiếc, nàng ấy không thuộc về hắn.
“Tam tiểu thư, nếu có một ngày Cát Đan ta có thể đứng trên ngôi vị cửu ngũ kia thì nguyện vọng lớn nhất của ta chính là có thể làm bạn cả đời cùng nàng!”. Cát Đan siết c.h.ặ.t nắm tay, lặng lẽ rời đi.
Chờ Cát Đan rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt mới quay đầu nhìn vào cửa sổ, âm thầm đoán xem vị nữ t.ử bên trong rốt cục là như thế nào. Ngẫm lại đoạn đối thoại vừa rồi của bọn hắn, vị Tam tiểu thư này hẳn là nữ nhi của Ngụy Võ Thần. Vậy cũng có nghĩa nàng chính là người được đưa tới nước Bắc Diệu để thành thân với Thập Nhất hoàng t.ử? Không ngờ tên Ngụy Võ Thần này lại đi trước một bước, đem nữ nhi gả sang đây, chẳng trách vừa rồi Cát Đan chỉ nói nhỏ vài câu là Quyền vương đã cảm thấy đủ thành ý, sau đó lập tức đáp ứng cắt nhượng thành trì.
Thì ra là dùng mỹ nhân kế!
Nàng lại càng tò mò đối với nữ t.ử trong phòng, bởi vậy liền liếc mắt nhìn sang bên kia, không ngờ cánh cửa đó cũng vừa vặn hé mở, sau đó, một góc áo màu đỏ tươi liền lộ ra.
Dưới tấm lụa mỏng là đôi chân ngọc tinh xảo trắng nõn, mắt cá chân mang theo một chuỗi chuông bạc, trong lúc đi lại, chuông bạc vang lên từng tiếng đinh đang, tiếng chuông này không giống với tiếng những chiếc chuông bạc bình thường, nó dễ nghe hơn, hơn nữa còn mang theo cảm giác mềm mại đáng yêu.
Nàng dùng chân trần đi tới, y phục bằng lụa mỏng đỏ tươi càng phụ trợ thêm cho dáng vẻ lả lướt của nàng. Thân hình uyển chuyển, như ẩn như hiện, da thịt nõn nà như từ ngọc ngà ngưng tụ mà thành. Nàng nhẹ nhàng nâng tay, tấm lụa mỏng khẽ trượt xuống, lộ ra cánh tay băng cơ ngọc cốt. Nàng hái một cành hoa quế đặt ở ch.óp mũi nhẹ ngửi, b.úi tóc cao như mây bồng, lông mày cong thon, phong tư kiều diễm phiêu dật, như đoạt mất hồn phách của người khác.
Trong nháy mắt, Hoàng Bắc Nguyệt cũng ngẩn ra, đáy lòng giống như bị cái gì đó chạm vào. Nàng tựa hồ cảm thấy ánh bình minh đang dâng lên trước mắt, tươi đẹp sáng lạn, không có gì có thể che mất đi hào quang mỹ lệ ấy!
Vị Tam tiểu thư kia nhẹ nhàng bước vào sân, trong tay cầm một nhánh hoa quế. Trăng sáng nhô cao, dưới ánh sáng trong trẻo tĩnh lặng đó, cô ta bắt đầu nhẹ nhàng nhảy múa, dáng người uyển chuyển thoạt nhìn như ở chốn tiên cảnh. Cô ta sắc đẹp trời sinh, vòng eo mềm mại mảnh khảnh, da thịt trong suốt như ngọc, tướng mạo không giống người phàm, quả thật là một yêu nữ trên thế gian. Một cái nhăn mày, một tiếng cười cũng đủ làm người khác c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt.
Kỹ thuật múa kia khiến Hoàng Bắc Nguyệt xem đến mức say đắm, chìm sâu vào trong đó, ngay cả ánh mắt cũng không thể rời khỏi dáng người kia. Loại cảm giác này quả thực rất k.h.ủ.n.g b.ố, cho dù đã làm sát thủ nhiều năm cũng chưa từng trải qua, rõ ràng biết trong này có điểm bất thường, có thể gây hại cho mình, thế nhưng bản thân nàng lại không thể khống chế được.
“Cẩn thận một chút, đây là mị thuật – một trong các loại huyễn thuật, cực kỳ lợi hại!” Giọng nói lãnh đạm của Yểm giống như cảnh báo đột nhiên vang lên trong lòng.
Hoàng Bắc Nguyệt lập tức lấy lại một tia tỉnh táo, âm thầm câu thông với Vạn Thú Vô Cương. Một tia hắc khí từ Phù Nguyên trong cơ thể dâng lên, sau đó chậm rãi lưu động khắp tứ chi.
Thân thể yếu ớt từ từ lấy lại cảm giác, Hoàng Bắc Nguyệt lúc này mới cau mày, trong lòng âm thầm than thở một tiếng: quá nguy hiểm!
Yểm cười nói: “Kỳ quái! Mị thuật này chỉ có tác dụng với nam nhân, ngươi là nữ nhân sao lại có thể bị mê hoặc tới mức điên đảo như vậy?”.
Có cơ hội cười nhạo nàng, Yểm sao có thể nguyện ý bỏ qua, ai bảo nha đầu kia cứ luôn áp chế hắn cơ chứ?
“Cút!” Hoàng Bắc Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nói trong lòng: “Ngươi bảo thứ này chuyên dùng để mê hoặc nam nhân, vậy tại sao ngươi không bị mê hoặc? Chẳng lẽ ngươi không phải là nam nhân? Hay ngươi là loại người thứ ba trong truyền thuyết kia?”
Yểm lập tức nghẹn họng, nếu có thể nhìn thấy khuôn mặt của hắn, nhất định sẽ thấy bộ mặt xanh lét vì giận của hắn!
“Hừ! Lần sau ta không thèm cứu ngươi nữa!” Yểm mất hứng phun ra một câu.
“Không cứu ta thì ngươi cũng chờ c.h.ế.t đi là vừa!” Hoàng Bắc Nguyệt nhướng mày, cảm giác bắt nạt Yểm thật sảng khoái mà!
Yểm thấp giọng lầm bầm, thừa dịp này, Hoàng Bắc Nguyệt lại ngẩng đầu nhìn nữ t.ử đang thỏa thích khiêu vũ dưới ánh trăng kia. Vũ đạo của cô ta không hề ôn nhu, tuy rằng có lựa mỏng uyển chuyển phụ trợ, lại thêm tóc đen bay lượn, nhưng động tác của cô ta vẫn đầy uy lực. Chuông bạc trên cổ chân phát ra từng tiếng đinh đang trong trẻo, mỗi một bước chân, tiếng chuông lại vang lên, kể cả động tác xoay người nhìn lại cũng đều vô cùng mạnh mẽ.
Điệu múa này quả thực rất giống Điệu Múa T.ử Vong trong thần thoại Ấn Độ, đẹp nhưng tuyệt vọng và lạnh lẽo. Mùi hoa quế khiến người ta mê say, nhưng đây lại là hương vị của cái c.h.ế.t!
Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt nhìn trong chốc lát, sau đó liền lấy chiếc ngọc tiêu từ trong nạp giới ra đặt ở bên môi, nhẹ nhàng thổi. Mới đầu, tiếng tiêu mang theo âm điệu vô cùng mềm mại, mờ ảo không linh, giống như một khúc tiên nhạc từ nơi chân trời truyền đến, quanh quẩn trong lòng, mãi không tiêu tán. Nghe được tiếng tiêu bất ngờ vang lên, ánh mắt vị Tam tiểu thư này chỉ chợt lóe một cái, sau đó liền tiếp tục khiêu vũ, giống như bản thân nàng chỉ thuộc về thế giới của ánh trăng, hết thảy những phiền muộn hỗn độn kia đều không liên quan gì đến nàng.