Tiếng tiêu của Hoàng Bắc Nguyệt dần trở nên mãnh liệt, nó vượt qua một mảnh mưa bụi Giang Nam, trong nháy mắt đã đến chiến trường c.h.é.m g.i.ế.c tàn khốc! Thiên quân vạn mã, gót sắt đạp phá, m.á.u chảy thành sông, t.h.i t.h.ể thành núi, là ai gây dựng nên công danh bá nghiệp muôn thuở đời đời này.
Khóe miệng của vị Tam tiểu thư kia lộ ra một chút ý cười, lại càng hăng say nhảy theo tiếng tiêu. Chuông bạc nhẹ ngân, thân mình xoay tròn, cô ta giống như không biết mệt mỏi, cho dù dưới chân đã bị sàn đá ma sát khiến cho chảy m.á.u nhưng vẫn không có ý định dừng lại. Lúc điên cuồng tuyệt vọng như thế này, cho dù phải đứng trên mũi d.a.o mà nhảy múa thì có làm sao?
Nhìn cô ta say mê nhảy múa giữa đám m.á.u tươi của chính mình, ngọc tiêu của Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi rời khỏi đôi môi, tiếng tiêu liền im bặt.
Không còn tiếng tiêu làm nhạc đệm, vị Tam tiểu thư kia giống như mất đi điểm tựa, vũ bộ thoáng lảo đảo một chút rồi mới lưu luyến dừng lại. Cô ta ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào Hoàng Bắc Nguyệt đang ngồi trên nhánh cây đại thụ bên ngoài sân, nhíu mày hỏi: “Vì sao không thổi nữa?”
Hoàng Bắc Nguyệt liếc nhìn đôi chân cô ta một cái, sau đó ngụy trang giọng nói thấp trầm, ẩn chứa vẻ tang thương nói: “Ngươi chảy m.á.u rồi.”
Tam tiểu thư hờ hững nhìn lướt qua đôi chân đang chảy m.á.u của mình, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn vị mặc đồ đen đang ngồi trên nhánh cây kia. Dưới ánh trăng, gương mặt của người nọ phi thường xinh đẹp.
“Ngươi đau lòng sao?” Cô ta nhấc chân, dùng giọng nói quyến rũ và ánh mắt câu hồn nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.
“Ta chỉ không muốn vô duyên vô cớ làm hại người khác mà thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, sau đó lấy một lọ t.h.u.ố.c mỡ từ nạp giới ra thuận tay ném cho nàng: “Bôi t.h.u.ố.c đi, nếu không một khi chân bị thối rữa, ngươi sẽ không bao giờ có thể… nhảy múa nữa!”.
Tam tiểu thư duỗi tay nhưng không bắt được bình t.h.u.ố.c, cũng may bình t.h.u.ố.c được chế tạo bằng nguyên liệu đặc biệt, nếu không với cú rơi mạnh như thế sẽ nát vụn, lãng phí t.h.u.ố.c chữa thương mà Hoàng Bắc Nguyệt tốn công luyện chế.
“Thật ngại quá, vừa nhảy múa xong nên tay chân có chút vụng về!”
Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi ngọc tiêu, từ trên cây nhảy xuống, thân thể thon dài được bao bọc trong một bộ áo bào đen, sắc mặt thanh lãnh, ánh mắt đạm mạc, tuyệt đối là nam t.ử đẹp trai lãnh khốc!
Hoàng Bắc Nguyệt nhặt bình t.h.u.ố.c trên mặt đất lên, một lần nữa đưa cho vị tam tiểu thư kia. Cô ta chậm rãi đi tới, vừa định vươn tay ra nhận lấy thì đôi chân đột nhiên mềm nhũn. Cô ta hoảng sợ kinh hô một tiếng rồi ngã xuống, Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy thì nhíu mày nhưng vẫn đưa tay ra đỡ.
Không ngờ vị Tam tiêu thư này lại thừa cơ hội dựa vào n.g.ự.c nàng, hờn dỗi nói: “Đau quá!”
Trên trán Hoàng Bắc Nguyệt day nhẹ, khóe mắt giật giật. Cái giọng nói “ngọt tận xương” kia làm nàng nổi đầy da gà. Trong lòng nói thầm: Nữ nhân này phát điên cái gì vậy? Tự dưng lại nhảy vào n.g.ự.c nàng đòi ôm ấp?
“Công t.ử, ngươi giúp người ta bôi t.h.u.ố.c đi mà, có được không?” Tam tiểu thư quyến rũ nói, nam nhân bình thường chắc chắn sẽ không kháng cự nổi giọng nói mềm mại kia!
Công t.ử?
Hoàng Bắc Nguyệt tỉnh ngộ, nàng đang mặc nam trang, hơn nữa lại dùng âm thanh trung tính, khó phân nam nữ, bởi vậy nữ nhân yêu mị này tưởng nhầm nàng là nam nhân.
Nàng vốn tưởng những người tu tập mị thuật đều có năng lực phân biệt nam nữ mạnh mẽ, cho nên vừa rồi cũng không giả vờ làm nam nhân, bởi vậy lúc nãy mới cảm thấy buồn bực với hành động lao vào n.g.ự.c của cô ta! Không ngờ kiếp này của nàng lại có diễm phúc to lớn như thế!
Sợ cô ta dựa sát quá sẽ bị lộ thân phận nữ nhân, Hoàng Bắc Nguyệt dứt khoát đẩy nàng ta ra, lạnh lùng nói: “Ta không phải d.ư.ợ.c sư, cô nương tự mình bôi t.h.u.ố.c đi!”
“Nhưng người ta cũng không phải d.ư.ợ.c sư mà!” Bị Hoàng Bắc Nguyệt đẩy ra, vị Tam tiểu thư này quả thật có chút kinh ngạc cùng khó hiểu, không ngờ trên đời này lại có nam nhân có thể cưỡng lại được sắc đẹp mị hoặc trời sinh của nàng?
Bộ dạng của thiếu niên trước mắt này cũng thật tuấn mỹ! Đặc biệt là vẻ mặt cao ngạo lạnh như băng kia khiến càng ưa thích hơn
“Đây chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi, ngươi tùy tiện bôi một chút là được, cáo từ!” Hoàng Bắc Nguyệt nói xong liền xoay người rời đi.
Tính cách của người này thật là kỳ lạ, vừa lạnh lùng lại vừa tỉ mỉ cẩn thận, không sợ dọa nữ nhân xung quanh chạy hết sao?
Vị Tam tiểu thư kia cười nhẹ một tiếng, nói: “Một khúc tiêu của công t.ử quả thật khiến người ta say mê vô cùng, không biết về sau tiểu nữ có cơ hội được nhảy múa với tiếng tiêu của công t.ử nữa hay không?”
“Điệu múa của tiểu thư cũng làm người khác say mê, chẳng qua vũ đạo quá mức cực đoan, thứ lỗi cho tại hạ không dám phụng bồi!” Hoàng Bắc Nguyệt lãnh đạm nói.
Tam tiểu thư nghiêng đầu, có chút khó hiểu: “Cực đoan? Ta chỉ nói ra suy nghĩ trong lòng mình mà thôi, chẳng lẽ điều này cũng không được sao?”
Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu lại nhìn nàng một cái rồi nhanh ch.óng dời ánh mắt đi, không dám nhìn yêu nữ này nhiều, vạn nhất không cẩn thẩn bị cô ta câu hồn, vậy một đời anh danh của nàng sẽ bị phá hủy mất.
“Cho dù trong lòng ngươi có hận có oán người khác thì cũng không nên tự dày vò thân thể của mình, nếu cha mẹ ngươi biết, bọn họ ắt hẳn sẽ rất đau lòng.”
Tam tiểu thư thoáng run rẩy, hốc mắt ửng đỏ: “Mẫu thân ta sẽ đau lòng, nhưng phụ thân ta thì không…!” Nói chưa hết lời, cô ta ngẩng đầu quan sát thiếu niên vừa lãnh khốc lại vừa xa lạ trước mắt, không biết tại sao đột nhiên lại có xung động muốn đem những khổ sở cất giấu trong lòng ra nói với hắn, dường như trên người thiếu niên này có một loại lực lượng kỳ quái khiến người khác có cảm giác vô cùng an tâm. Giống như chỉ cần ở bên cạnh hắn sẽ không cần phải sợ bất kỳ thứ gì.
“Công t.ử, tiểu nữ tên là Ngụy Yên Nhiên, cha ta là đại tướng quân Ngụy Võ Thần của nước Đông Ly!”
Hoàng Bắc Nguyệt đã sớm biết thân phận của nàng, chẳng qua khi nghe chính miệng Ngụy Yên Nhiên nói ra, nàng vẫn lộ ra chút kinh ngạc, sau đó rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thản.
“Thì ra là thiên kim tiểu thư của Ngụy đại tướng quân, thất lễ rồi!”
“Nghe khẩu khí của ngươi, ta khẳng định ngươi cũng ghét hắn giống như ta vậy!” Ngụy Yên Nhiên thản nhiên cười nói: “Hắn chính là một tên đại gian tặc tội ác tày trời!”
Hoàng Bắc Nguyệt kinh ngạc nhìn nàng, có cô nương nào lại nói về phụ thân mình như thế?
“Hắn đê tiện vô sỉ, nếu năm đó không phải hắn cường bạo mẫu thân ta, ta sao có “phúc phận” được làm nữ nhi của hắn chứ?” Ngụy Yên Nhiên thản nhiên mắng nhiếc cha mình, không thèm lưu lại chút mặt mũi nào cho hắn.
Hoàng Bắc Nguyệt thật sự rất muốn gật đầu đồng tình, nhưng lúc này nàng biết mình phải giữ vẻ mặt bình tĩnh, bởi vậy liền mở miệng hỏi: “Tại sao ngươi lại tới nước Bắc Diệu?”
Ngụy Yên Nhiên khẽ c.ắ.n môi dưới, nói: “Cái này…cái này Yên Nhiên không thể nói cho công t.ử được, nếu như chuyện tình bị lộ, mẫu thân của ta ở nước Đông Ly sẽ bị hắn hạ độc thủ mất.”
Hoàng Bắc Nguyệt cau mày, trong lòng càng thêm chán ghét tên Ngụy Võ Thần kia, lão gian tặc này không ngờ lại dùng thủ đoạn hèn hạ để uy h.i.ế.p chính nữ nhi của mình! Quả thực là không còn tính người!
“Ta luôn luôn mơ mộng, hy vọng có một người võ công cái thế đạp trăng mà đến, có thể cứu vớt ta ra khỏi chỗ dơ bẩn này!” Ngụy Yên Nhiên nói xong, đôi mắt đẹp nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt trong lòng nhảy dựng, ho nhẹ một tiếng: “Ta chỉ là một tên luyện d.ư.ợ.c sư!”
Ngụy Yên Nhiên bật cười, ôn nhu nói: “Chúng ta chỉ mới gặp mặt lần đầu tiên, ngươi sợ ta sẽ nhờ vả ngươi hay sao?”
“Nếu ngươi cứ luôn mộng mơ như vậy, người kia e rằng sẽ vĩnh viễn không đến.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nhìn nàng: “Yên Nhiên tiểu thư, hy vọng ngươi có thể sớm ngày đoàn tụ với mẫu thân ngươi.”