Sau khi nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt phóng người nhảy lên, sau đó dần khuất bóng sau tường rào.
Ngụy Yên Nhiên tiến lên một bước, vươn tay: “Công t.ử, tên của ngươi…”
Đáng tiếc tốc độ của Hoàng Bắc Nguyệt quá nhanh, lời của nàng còn chưa nói xong, trước mặt sớm đã không còn bóng người. Nguỵ Yên Nhiên sợ sệt nhìn phía trước, cảm giác mất mát trong lòng, không thể dùng lời nói để diễn tả được
“Tiểu thư!” Một nha hoàn mặt mày thanh tú từ bên trong chạy ra, nhìn theo hướng Hoàng Bắc Nguyệt vừa đi, nói: “Người kia, nô tì thấy hắn không giống người tốt !”.
“Người tốt hay người xấu cũng không liên quan, hắn quan tâm ta, không phải vì bộ mặt xinh đẹp này.” Nguỵ Yên Nhiên nói.
“Tiểu thư cũng đừng làm theo cảm tính, nếu làm hỏng việc lớn của lão gia, vậy phu nhân sẽ …” nha hoàn lo lắng nói.
“Ta hiểu.” Nguỵ Yên Nhiên lạnh lùng nói: “Không cần ngươi phải nhắc, Nguỵ Võ Thần là đồ cầm thú !”.
Nha hoàn cúi đầu không dám nói thêm nữa.
Nguỵ Yên Nhiên xoay người vào nhà, lại thấy trên bàn đá trước sân đặt một bình t.h.u.ố.c, khoé miệng ẩn chứa ý cười, bàn tay thon dài cầm bình lên, áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c, nhẹ nhàng nói : “Công t.ử, ngươi lo lắng cho Yên Nhiên nên mới ngừng thổi tiêu sao”.
Nam nhân bình thường nhìn nàng nhảy múa xinh đẹp như vậy, sớm đã thả hồn đi rồi, ai sẽ nhìn thấy chân của nàng chảy m.á.u? Ai sẽ nhìn thấu tâm tư đau đớn của nàng. Chỉ có hắn nhìn ra được.
Hoàng Bắc Nguyệt từ biệt viện nhỏ chạy ra ngoài, liền thở dài một hơi, trên mặt hiện lên chút quẫn bách, may mắn là nàng nhanh. Yểm ở trong lòng đã cười tới mức ngã xiêu ngã vẹo, hận không thể ở trên đất lăn qua lăn lại.
” Công t.ử …~ công t.ử lo lắng cho Yên Nhiên sao ~~~” không chỉ cười nhạo, mà Yểm còn vô sỉ bắt chước giọng nói của Nguỵ Yên Nhiên, nói xong bản thân liền cười lăn lộn.
” Công t.ử~~~ giúp Yên Nhiên bôi t.h.u.ố.c đi~~~”.
“Ngươi chính là công t.ử đạp trăng mà đến, mang Yên Nhiên theo đi~~~ phìi hahahahaha…”.
“Ngươi cười đủ chưa!”. Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, sắc mặt rất khó coi.
Yểm ở trong hắc thuỷ cấm lao ngưng tụ khí thành hình người, làm động tác chấm chấm nước mắt , lấy giọng nói : “Công t.ử, đừng hung dữ như vậy, cùng người ta nói chuyện đi~~~”.
Từ “đi” mà hắn nói ra hết sức buồn nôn và ghê tởm, Hoàng Bắc Nguyệt nghe xong trên người liền rụng xuống một lớp da gà.
“Đồ biến thái! Lão t.ử đem ngươi nhốt cả đời ! Vĩnh viễn đừng nghĩ tới chuyện thoát ra!”.
Yểm lập tức giả bộ yếu đuối ngã xuống đất không dậy nổi, ai oán nói : “Đáng ghét, lúc nói chuyện với mỹ nhân, ngươi rõ ràng không tỏ thái độ như bây giờ ! Ta thật đáng thương, không phải là thân nữ nhân”.
“Ngươi không phải nữ nhân, mà lại có toàn bộ phẩm chất của nữ t.ử.” Hoàng Bắc Nguyệt bất ngờ nói, không hiểu vì sao nàng cảm thấy gần đây Yểm càng ngày càng bỉ ổi, luôn thách thức điểm giới hạn trong nàng, làm cho nàng tức giận tới mức thề muốn đem hắn nhốt cả đời.
Yểm lần nữa ngồi xuống, dựa vào cột trụ đồng to lớn, quay lại vẻ bình thường, nói: “Hoàng Bắc Nguyệt, nếu ta đoán không nhầm lúc ngươi nhìn thấy Nguỵ Yên Nhiên, đã muốn g.i.ế.c ả, bên trong Quyền vương và Nguỵ Võ Thần chắc chắn có liên quan, ngươi muốn phá huỷ kế hoạch liên hợp của bọn họ, vì sao không ra tay?”
“Chuyện nam nhân tranh đấu, liên quan gì đến nữ nhân?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, môi mỏng hồng nhạt nhẹ nhàng cong lên.
Yểm một lần nữa nhìn nhận lại nàng, có chút kinh ngạc :”Ồ? Sao ta lại thấy ngươi có một chút mùi vị kì lạ đây?”
Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm mặt lạnh lùng nói : “Ngươi thì có năng lực ngửi được mùi gì”.
“Vị của tình người !” Yểm đập tay một cái. “Thật không dễ dàng! Hoàng Bắc Nguyệt cũng có tình người? Ta vốn nghĩ ngươi là nha đầu thối bạc tình bạc nghĩa cơ đấy !”.
“Hôm nay ngươi không nên trêu chọc ta!” Hoàng Bắc Nguyệt ở trong lòng giận dữ, hắc thuỷ cấm lao tức khắc nổi lên một trận gió.
Yểm bị dọa vội vàng chạy trốn, sau đó hắc hắc cười, nói : “Đừng nóng giận, tiểu Bắc Nguyệt, ngươi có phát hiện, nguyên khí của ngươi có thể ảnh hưởng tới hắc thuỷ cấm lao không.”
Vừa nghe Yểm nói như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt cũng quên luôn cách hắn gọi nàng là ‘tiểu Bắc Nguyệt”, nàng thử tập trung nguyên khí vào Phù Nguyên rồi từ từ rót vào hắc thuỷ cấm lao, mà nguyên khí vừa đi qua lá bùa ở trên cột trụ đồng liền bị hấp thụ.
Đây là đang gia tăng cấm chế cho hắc thuỷ cấm lao!
Yểm không biết phải làm sao, ngẩng đầu nhìn lá bùa toả sáng nhàn nhạt sau khi hấp thụ nguyên khí. “Đời này, có lẽ thật sự không thể thoát ra được.”
Nghe Yểm lúc nào cũng tuỳ tiện lại nói ra một câu đầy u uất như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt dù lãnh đạm trong lòng cũng nảy sinh một chút thất vọng.
“Hoá ra sau khi ta học Thuật Bùa chú, Phù Nguyên hình thành, nguyên khí này liên tiếp không ngừng đi vào, tăng cường lực phong ấn cho hắc thuỷ cấm lao.”
Yểm nói : “Trừ khi đến một ngày Ấn Phù của ngươi bị nghiền nát, ta có thể nhân cơ hội đó mà thoát ra ngoài, nếu không…..”.
Hoàng Bắc Nguyệt đứng thẳng người đón gió đêm, áo bào màu đen bị gió cuốn lên, tiếng của nàng bị bóng đêm bao phủ thêm phần lạnh lẽo : “Ngày đó vĩnh viễn không bao giờ xảy ra.”
“Bị giam cầm mười bảy năm, thật ra ta cũng sớm coi nó thành thói quen.” Yểm lãnh đạm không so đo nói, giống như một chút cũng không quan tâm. “Thỉnh thoảng yên tĩnh một mình, xem những chuyện xảy ra với ngươi cũng tốt, ta không cần phải quay lại sống ở nơi dơ dáy bẩn thỉu kia”.
“Thật ra trên thế giới này ngoại trừ những điều bẩn thỉu, vẫn còn rất nhiều thứ khác ngươi chưa nhìn thấy.” Hoàng Bắc Nguyệt từ từ đi về phía trước, đoạn đường ban đêm trống trải, ven đường có ánh đèn dầu mờ ảo, làm bóng của nàng kéo ra thật dài.
“Yểm, mắt của ngươi chỉ có thể cảm thấy tội ác.”
Yểm ảo não, trên môi nhàn nhạt ý cười, im lặng không đáp.
**** Bắc Nguyệt Hoàng Triều ****
Chuyến đi Thành Tu La lần trước tiêu tốn không ít lực lượng, những lính đ.á.n.h thuê trời sinh kiêu ngạo cũng bớt khoa trương, không dám rêu rao nhắc tới chuyện muốn tiêu diệt Thành Tu La nữa. Họ đóng trại ở bên ngoài thành để nghỉ ngơi dưỡng sức, Quyền vương liền sai người đưa tặng đủ loại t.h.u.ố.c chữa thương và đồ ăn, chu cấp miễn phí những người này, hành động của hắn lấy được không ít thiện cảm từ bọn họ.
Một số Đoàn lính đ.á.n.h thuê nhỏ cùng đi vào với đoàn liên minh cũng bị thương nặng, bọn họ không có luyện d.ư.ợ.c sư như những binh đoàn lớn, rất cần có tiền cứu tế và t.h.u.ố.c trị thương. Thuốc trị thương của Quyền vương giúp đỡ rất đúng lúc, tức khắc làm cho những đoàn lính đ.á.n.h thuê trọng tình trọng nghĩa mang ơn hắn, chỉ cần Quyền vương ra lệnh một tiếng, bọn họ nguyện c.h.ế.t cũng không từ chối.
Quyền vương đúng là một con cáo già gian xảo, giả nhân giả nghĩa, biết mua chuộc lòng người ở thời điểm quan trọng nhất.
“Vương, đây là đồ Quyền vương tặng cho người.” Cát Khắc từ bên ngoài đi vào, trong tay cầm một hộp gỗ, nhìn qua bên trong có rất nhiều đồ tốt, thế nhưng Cát Khắc nhìn thấy nó chỉ có cảm giác ghê tởm, sau khi tiến vào liền tuỳ tiện bỏ ở trên bàn.
A Tát Lôi chạy tới, mở bên trong lấy đồ ra xem, liền cười nói : “Xem ra Quyền vương biết Vương của chúng ta là luyện d.ư.ợ.c sư, cho nên không đưa t.h.u.ố.c tới, mà gửi tặng không ít d.ư.ợ.c liệu quý giá và nguyên liệu luyện khí, có những thứ này trong tay đúng là giá trị không nhỏ.”