Hoàng Bắc Nguyệt hơi nhướn mày, nếu là lúc vừa tới nơi này, nhìn thấy nhiều đồ tốt như vậy thì còn có chút d.a.o động, suy cho cùng lúc đấy nàng không có tiền. Nhưng hiện tại thứ nàng có nhiều nhất chính là tiền. Từ khi loại bỏ được Tuyết di nương, Cầm di nương và Tiêu Viễn Trình, việc thu chi của phủ trưởng công chúa đều nằm trong tay nàng, nhiều năm nàng không có mặt trong phủ, đều là do Phương di nương thay nàng quản lý sổ sách. Phương di nương là người thông minh, biết nàng không giống người bình thường, nên không dám giở trò, do đó tiền thuế hàng năm và sổ sách đều gửi tại gia tộc Cát Bố Nhĩ trên khắp đại lục, nàng đi đến đâu cũng có thể tuỳ ý lấy.
Cát Khắc là người chính trực ngay thẳng, liền khinh thường nói : “Thứ tốt chúng ta cũng có, khi còn ở trong rừng không phải đã thấy rất nhiều sao!”
“Nếu đã không thích, Cát Khắc đại ca còn nhận làm gì?” A Tát Lôi cười hỏi.
“Hừ!” mặt Cát Khắc hơi đỏ lên, hừ lạnh một tiếng, nói: “Người tới đưa đồ là một tiểu cô nương, nếu ta không nhận cô ta liền bám dính ta không tha!”.
“Hahahaha ” A Tát Lôi vừa nghe liền cười ha hả, đến cả Hoàng Bắc Nguyệt cũng không nhịn được mà cười, Quyền vương đúng là cáo già, để một nữ nhân tới chuyển giao đồ, chẳng trách Cát Khắc từ bên ngoài vào mặt liền sa sầm lại.
“Tiểu cô nương kia ngoại trừ tặng đồ, còn nói gì nữa không?” Hoàng Bắc Nguyệt che môi nhịn cười hỏi.
Cát Khắc thấy ngay cả nàng cũng cười, lại càng thêm xấu hổ, đỏ mặt nói :” Quyền vương còn mời người đến vương phủ làm khách !”
“Ài !Quyền vương muốn mượn sức của chúng ta sao?” A Tát Lôi cười nói. “Một vị luyện d.ư.ợ.c sư ai mà không nghĩ đến chuyện muốn mượn sức? Với lại Vương của chúng ta không chỉ là luyện d.ư.ợ.c sư mà còn là một triệu hoán sư nữa!.”
Hoàng Bắc Nguyệt vung tay nói: “Ngày đó những lính đ.á.n.h thuê nhìn thấy dung mạo của ta đều bị Chi Chi tạo ra cảnh ảo để quên hết rồi, về sau đừng nhắc lại nữa.”
Cát Khắc và A Tát Lôi cùng nhau kinh ngạc hỏi: “Vật nhỏ kia còn có tác dụng này?”
Bọn họ đều đã nhìn thấy Chi Chi, mặc dù không thể giao tiếp với tiểu viên cầu màu trắng kia, nhưng cảm thấy nó vô cùng đáng yêu.
“Ta cũng vừa mới biết, cảnh ảo này đối với một số cao thủ không có tác dụng, ví dụ như Mặc Liên có thần thú bảo hộ.”
“Mặc Liên trầm mặc ít nói, hẳn là sẽ không đem chuyện của Vương đi nói lung tung.” A Tát Lôi nói.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng rất yên tâm về chuyện này.Cát Khắc đột nhiên nghĩ tới cái gì, liền nói: “Lúc ta trở về có nhìn thấy Mặc Liên, hắn không đi cùng đám người Hồng Liên, ta thấy hắn đói bụng rất đáng thương, liền mua cái bánh nướng cho hắn, vậy mà hắn còn không chịu lấy”.
Cát Khắc tự mình nói, rồi lại tự mình cười rộ lên.
“Người ta là Mặc Liên tôn thượng của Điện Quang Diệu, sao lại ăn bánh nướng được!” A Tát Lôi cười cười nói. “Nhưng hắn có vẻ rất nghe lời Vương của chúng ta, lần sau thấy hắn, ta nhất định sẽ mời hắn uống rượu.”
“Nhưng mà….” Cát Khắc nhíu mày nói : “Ta thấy người của Phủ Quyền vương cũng đang tìm hắn, có lẽ cũng muốn mời hắn đến vương phủ làm khách.”
“Mặc Liên sẽ không đi.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, nàng tương đối hiểu rõ tính cách của Mặc Liên, sẽ không dễ dàng để người của Phủ Quyền vương mua chuộc.
Cát Khắc gật gật đầu, nói : “Mặc Liên quả thật không đáp lại liền đi mất, Vương, ta ra ngoài bảo mọi người tập trung lại nhé.”
Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một lúc, mở miệng hỏi: “Cát Khắc, Quyền vương mời khách thế nào?”
“Nói là trong vương phủ có một vị vũ nữ khuynh quốc khuynh thành, ba ngày sau sẽ biểu diễn, mời anh hùng khắp nơi cùng nhau xem, ngay cả Tề vương cũng đi, phần lớn lính đ.á.n.h thuê nể mặt Tề vương nên mới đồng ý tham dự.”
Tề vương cũng đi?!
Nói như vậy lần này lấy danh nghĩa là xem người đẹp biểu diễn, Quyền vương vừa muốn mượn sức của những cao thủ lính đ.á.n.h thuê này, vừa nhân cơ hội chèn ép thế lực của Tề vương xuống.
Vũ nữ nghiêng nước nghiêng thành kia, chắc chính là Nguỵ Yên Nhiên, với vẻ đẹp mị hoặc quyến rũ, lúc đó lính đ.á.n.h thuê bị mê hoặc sẽ nghiêng về phía Quyền vương, mỗi việc hắn làm đều là vì muốn giảm nhuệ khí của Tề vương. Nhân cơ hội đó, Quyền vương phát tán lời đồn nhảm ra ngoài, rằng lính đ.á.n.h thuê quy lại một mối nhưng không ủng hộ Tề vương, như vậy uy tín của Tề vương ở nước Bắc Diệu sẽ bị lung lay, người dân sẽ bắt đầu nghi ngờ tài năng của Tề vương, đến lúc đó Quyền vương kết hợp với Nguỵ Võ Thần của nước Đông Ly, phát động nổi loạn. Xem ra Nguỵ Yên Nhiên thật sự là một bảo vật, thảo nào Quyền vương vừa nghe tin cô ta đến đây, ngay tức khắc đồng ý cắt nhường thành trì. Mĩ nhân kế, từ trước tới nay đều có tác dụng !
“Chúng ta đi !” Khóe miệng Hoàng Bắc Nguyệt nhếch lên một chút. “Mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, gặp một lần suốt đời khó quên đây!”.
Cát Khắc cùng A Tát Lôi đều mở to mắt nhìn nàng, không giải thích được lời nàng nói, A Tát Lôi vội vàng hỏi : “Vương, người thật sự là nữ nhân sao ?”
Hoàng Bắc Nguyệt không đeo mặt nạ, nghe nói như vậy liền ngước đôi mắt trong trẻo như nước lên, mỉm cười hỏi: “Các ngươi nói đi?”.
A Tát Lôi lập tức nuốt khan nước miếng nói: “Dọa người!”
Hoàng Bắc Nguyệt thay đổi sắc mặt : “Dọa người?”
A Tát Lôi rụt cổ lại nói : “Đã quen với bộ dáng lạnh như băng của Vương, bộ dáng này thật không chịu được.” nói xong vội vàng chạy chối c.h.ế.t.
Hoàng Bắc Nguyệt ha ha cười, những người xung quanh liền ngơ ngác nhìn nhau, nghĩ thầm Vương của bọn họ vừa chịu đả kích lớn thế…vậy mà vẫn có thể cười?
“Vương, tiểu t.ử kia nói chuyện lúc nào cũng không giữ ý tứ…” Cát Khắc giải thích một chút.
Hoàng Bắc Nguyệt khoát tay nói : “Đây là lời nói thật !” nàng cũng không phải lần đầu nghe, trước kia Thẩm Vi Ngưng* đã phê bình, nàng lúc đó đã rất tức giận, bây giờ nghĩ lại cũng thấy không có chuyện gì to tát, sự thật thì đúng là như vậy.
(*Thẩm Vi Ngưng xuất hiện ở bộ truyện “Phượng vũ giang sơn” của Lộ Phi, Thẩm Vi Ngưng biệt hiệu N, là đối thủ cả đời của Hoàng Bắc Nguyệt)
Cát Khắc gãi đầu thật thà cười rộ lên, đích xác chính là nói thật.
“Vừa nãy ngươi nhìn thấy Mặc Liên ở đâu?” sau khi cười xong, Hoàng Bắc Nguyệt thuận miệng hỏi.
“Ngay tại bên ngoài cửa thành.” Cát Khắc đáp.
Hoàng Bắc Nguyệt gật gật đầu liền đeo mặt nạ đi ra ngoài.
Nàng vừa mới rời khỏi, thì phía sau có người đến hỏi thăm. Cát Khắc đi ra, trông thấy quần áo mà người kia mặc có huy hiệu của gia tộc Bố Cát Nhĩ, trên đường đã nhận được sự chăm sóc t.ử tế của Lạc Lạc thiếu gia, trong lòng rất biết ơn liền lễ phép nói : “Vương của chúng ta có chút chuyện vừa mới rời đi, xin hỏi có việc gì không?”
“Thật ra cũng không có chuyện gì lớn, thiếu gia nhà chúng ta muốn đến thăm hỏi Nguyệt Dạ các hạ, cho nên sai ta đến trước xem Nguyệt Dạ các hạ có bận việc gì không.”
Cát Khắc nghe đối phương lễ phép như vậy, trong lòng càng thêm ấn tượng, liền nói : “Công t.ử chúng ta vừa mới đi, có thể ở trên đường sẽ tình cờ ghé thăm Lạc Lạc thiếu gia.”
“Vậy thì tốt rồi, tại hạ xin phép cáo từ.” Người này nghe xong vô cùng vui vẻ, liền nhanh ch.óng trở về thông báo.
Hoàng Bắc Nguyệt đi ra ngoài cửa thành, nhìn xung quanh một vòng không thấy bóng dáng của Mặc Liên.
Bên đường có một quán rượu nhỏ, nàng mua một ít bánh nướng và thịt, tiện thể nghe ngóng một ít tin tức của Mặc Liên. Về một nam nhân mắt mù, mặc quần áo đen lại là thanh niên u ám kì dị, ông chủ đương nhiên là có ấn tượng sâu sắc liền chỉ đường cho Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt nói cảm ơn, mang theo đồ ăn mua được tiến vào lối đi trong rừng cây. Ở trong rừng mà muốn tìm được Mặc Liên thật sự rất dễ, nơi nào mà chim bay đi trốn, động vật không dám lại gần, có âm khí dày đặc thì chín phần là Mặc Liên ở nơi đó. Đúng như dự đoán, từ một nơi thấy rất nhiều chim tán loạn bay đi trốn, Hoàng Bắc Nguyệt liền đi vào, thấy Mặc Liên đang quay lưng lại phía nàng, tay cầm một con chim nhỏ đang gắng sức vỗ cánh, trông nó có vẻ vô cùng sợ hãi.
“Mặc!” Hoàng Bắc Nguyệt gọi một tiếng, không phải là người này sẽ đói đến mức muốn bắt con chim nhỏ kia ăn đấy chứ?!