Mặc Liên ngạc nhiên ngẩng đầu, có phần khó tin nhìn về hướng phát ra tiếng nói kia, sửng sốt đứng im.
“Nó sắp c.h.ế.t, mau buông nó ra.” Hoàng Bắc Nguyệt nói xong liền tiến lên phía trước.
Mặc Liên từ từ thả tay ra, chim nhỏ nằm trong lòng bàn tay hắn sợ hãi giãy giụa muốn vỗ cánh bay đi, nàng tới gần nhìn, mới phát hiện cánh của con chim này đã bị gãy.
Mặc Liên vô tội nói : “Không phải ta.”
“Ta biết không phải ngươi.” Vết thương trên cánh của chim nhỏ là do cung tên gây ra, không phải do bị bẻ gãy. “Ngươi định cứu nó?!”
“Không.” Mặc Liên như giận dỗi buông tay ra, chim nhỏ thoáng cái liền rơi trên mặt đất đầy lá khô.
Hoàng Bắc Nguyệt thở dài một cái, khom lưng xuống đem chim nhỏ nhặt lên, sát khí trên người Mặc Liên rất nồng đậm, như diêm vương đầu t.h.a.i vậy, lạnh như băng, những động vật này rất quý mạng sống, thấy hắn đương nhiên sẽ sợ hãi. Hắn vốn có ý tốt, muốn cứu con chim nhỏ nhưng nó và đồng loại của nó lại sợ hãi trốn đi, lòng tốt bị từ chối, đương nhiên Mặc Liên sẽ không vui.
“Ngươi nhẹ nhàng một chút, từ từ nó sẽ hết sợ hãi.” Hoàng Bắc Nguyệt từ không gian linh thú gọi Chi Chi ra, đưa chim nhỏ cho nó.
Chi Chi hướng về phía chim nhỏ “chi nha” vài tiếng, chim nhỏ ban đầu còn sợ, nghe nó nói xong liền “chiếp chiếp” đáp lại, sau đó một chim một thú liền “chi chi, chiếp chiếp” một phen, tiếp đến Chi Chi từ trong túi nhỏ của nó lấy ra một cây kim nhỏ dài, làm cho chim nhỏ sợ hãi suýt nữa thì bất tỉnh.
Hoàng Bắc Nguyệt nói : “Ngươi lấy t.h.u.ố.c bôi cho nó, rồi băng bó lại là được, không cho phép ngươi khâu miệng vết thương.”
Chi Chi rất thất vọng cất kim khâu vào túi, rồi lôi ra một đống chai lọ, giúp chim nhỏ rửa sạch vết thương, bôi t.h.u.ố.c, rồi dùng miếng gạc nhỏ khéo léo băng bó lại rồi kết thành hình cái nơ bướm, buộc ở trên cổ.
Hoàng Bắc Nguyệt giơ ngón tay cái lên với Chi Chi, rồi nói : “Ngươi nói với nó, Mặc Liên không muốn làm hại nó.”
Chi Chi quay lại “chi chi nha nha” nói liền một mạch, lúc thì chỉ chỉ vào Mặc Liên, lúc lại gật đầu đắc ý. Chim nhỏ lắng nghe một hồi lâu, hình như đã hiểu, nhưng khi nhìn về phía thanh niên nhợt nhạt kì dị kia vẫn sợ sệt một chút.
Hoàng Bắc Nguyệt vỗ vỗ vai Mặc Liên, cười nói : “Động vật có tâm tư rất đơn giản, nó biết là ngươi muốn giúp nó, nhưng chúng không dám tới gần con người.”
“Con người?” Mặc Liên lắc đầu : “Không phải.”
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, suy nghĩ một lúc mới hiểu được ý của Mặc Liên là nói hắn không phải con người?!
“Không phải con người thì là cái gì?” người này không phải đơn giản tới mức không biết mình là con người chứ?
“Mãnh thú!” Mặc Liên nghiêm túc nói.
Vẻ tươi cười trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt đông cứng lại, không vui hỏi: “Ai nói vậy?”.
“Thánh quân.”
Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói: “Ta thấy chính hắn mới là loài cầm thú! Lời nói của loại người như vậy ngươi không cần tin tưởng.
Mặc Liên gật gật đầu: “Tin ngươi
“Cũng đừng tin ta, có đôi lúc cả ta ngươi cũng không thể tin. Mặc Liên, trên thế gian này người duy nhất mà ngươi có thể tin tưởng chỉ có bản thân ngươi mà thôi.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói với hắn, nàng cũng nhận thấy nói với Mặc Liên những lời này có chút khó xử.
“Ngươi có đói bụng không? Ta đem theo một ít lương khô này.” Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng chuyển chủ đề, đem những thứ mang theo như bánh nướng, bánh bao cùng thịt nướng lấy ra.
Mặc Liên quả thật đang đói bụng, ngửi thấy mùi thức ăn thật thơm liền cầm lấy gặm lấy gặm để, giống như là một người đã bị bỏ đói mấy ngày rồi vậy! Trên đời có những người như tên Mặc Liên này thực kỳ quái, không chút bản lĩnh và am hiểu về cuộc sống, vậy mà lần nào cũng tự mình chạy loạn, những lúc đói bụng thì phải làm sao bây giờ? Nhìn kỹ người này thì hắn tuyệt đối không phải là loại người tự mình đi săn thú để ăn, hơn nữa trên tay hắn cũng không hề có bất kỳ một loại nạp giới nào. Rốt cục hắn đã sống như thế nào mà không để mình c.h.ế.t đói!
Trong lòng rất tò mò không kìm nén được nữa nên nàng lên tiếng hỏi hắn. Mặc Liên đang ngồi gặm bánh nướng, khi nghe thấy lời này của nàng, trên gương mặt tái nhợt của hắn không có chút biểu cảm nào, nghiêm giọng gọi: “Nữu Nữu!”
Nữu Nữu?
Hoàng Bắc Nguyệt còn đang mờ mịt không hiểu thế nào, chẳng lẽ bên người Mặc Liên còn có một nha hoàn đắc lực? Tại sao tới tận bây giờ nàng vẫn chưa hề thấy người đó?
“Nàng ta là người như thế nào? Tại sao trước giờ ta chưa từng gặp?”
“Gặp rồi!” Mặc Liên vừa nói, đột nhiên trước mắt thấy một hình bóng màu đen thật lớn, trong rừng cây cối ngả nghiêng lại có thêm nhiều loài chim bị kinh động hoảng sợ bay lên.
Một trận gió mạnh cuốn qua, huyễn linh thú uy phong lẫm liệt xuất hiện trước mắt. Ánh mắt muôn phần cao ngạo, trừ Mặc Liên ra nó sẽ chẳng thèm ngó bất luận là kẻ nào.
Mặc Liên gọi: “Nữu Nữu!”
Huyễn linh thú cao ngạo ngẩng đầu, tuy bộ dáng cao cao tại thượng, khí thế hùng dũng như núi, uy áp làm cả thần thú khác cũng phải tìm đường trốn tránh khắp nơi. Thế nhưng…..!!!
“Ha ha” một tiếng, Hoàng Bắc Nguyệt dứt khoát cười thành tiếng.
Huyễn linh thú khóe mắt giật giật, còn đâu một đời thanh danh của hắn??….
“Nữu Nữu??” Hoàng Bắc Nguyệt chỉ vào Huyễn Linh thú nói: “Chẳng lẽ ngươi là nữ t.ử?”
“Ta là nam t.ử!” Huyễn linh thú không chịu được sự nhục nhã này, hắn liền rống lên một tiếng, bày ra bộ dáng hung ác. Nhưng mà… nghĩ tới tên của hắn, thì chỉ cảm thấy bộ dáng này thật đáng yêu..!
Hoàng Bắc Nguyệt không tin vào mắt mình, nàng mở to mắt nhìn Mặc Liên, Mặc Liên thấy nàng vui vẻ, chính hắn cũng vui theo, gật đầu nói: “Nam t.ử!”
Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn Huyễn Linh thú, trong ánh mắt hiện lên vẻ tươi cười cùng một tia chế nhạo, ý vị thâm trường nói: “Hóa ra là nam t.ử!”
Huyễn Linh thú dứt khoát tránh ra xa, không muốn nghe thấy. Chỉ cần là những sự việc liên quan đến tên của hắn, hắn tuyệt đối không muốn nói chuyện!
“Không vui?” Mặc Liên nhìn bóng lưng của Huyễn Linh thú, nhẹ giọng nói.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn Mặc Liên, người này có thể cảm giác được cảm xúc của Huyễn Linh thú, điều này cho thấy hắn tuyệt đối không giống vẻ bề ngoài thoạt nhìn lạnh như băng, ít nhất thì hắn thật sự có cảm tình với Huyễn Linh thú.
Huyễn Linh thú mặc dù là thần thú cao ngạo, cho dù không liên quan gì đến những việc khói lửa trong dân gian, nhưng hắn không thể thoát khỏi cuộc sống khế ước với triệu hoán sư. Hắn không thể ngồi nhìn rồi mặc kệ được, nếu thế thì Mặc Liên sẽ c.h.ế.t đói, như vậy hắn cũng sẽ c.h.ế.t theo. Có thể tưởng tượng được lúc Mặc Liên đói bụng, cái tên thần thú cao ngạo này sẽ nghĩ biện pháp tìm cái ăn cho hắn, cho dù không tìm ra được sơn hào hải vị, nhưng những quả dại thì luôn có sẵn!
Mặc Liên cúi đầu, đột nhiên trên ngón tay có cảm giác mát lạnh, có vật gì đó đang ở trên ngón tay của hắn, đưa tay sờ sờ vuốt vuốt, hắn khó hiểu hỏi: “Cái gì?”
“Nạp giới!” Hoàng Bắc Nguyệt nói.
Cái nạp giới này là lúc nàng mới tới kiếm được một khoản tiền mà mua nó, chỉ là một nạp giới cấp thấp. Sau này khi có tiền nàng đã đổi thành một cái nạp giới cao cấp, cái cấp thấp này nàng giữ lại cũng không còn tác dụng gì nữa rồi!