Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 274 Hoàng Thất Phân Tranh

Trong nạp giới này của nàng chứa đựng không thiếu thứ gì, nhưng phần lớn là lương khô. Nàng trước giờ luôn phòng ngừa những điều bất trắc, trên đời này không ai nói trước được điều gì, vạn nhất phát sinh việc ngoài ý muốn, cho nên bắt buộc phải chuẩn bị trước. Đây chính là nguyên tắc tồn tại của một sát thủ!

Điện Quang Diệu là một nơi lợi hại như vậy, tất nhiên Mặc Liên cũng sẽ có không ít nạp giới, thậm chí còn là cực phẩm nạp giới, nhưng bình thường hắn ngu ngơ nên không biết là đã đ.á.n.h mất ở đâu rồi, làm mất cả những thứ quý giá ở bên trong! Hồng Liên đã nói rất nhiều lần về chuyện này nên không bao giờ đưa cho hắn giữ những thứ quý giá nữa.

Tuy nhiên đồ vật của Hoàng Bắc Nguyệt thì lại khác, ngón tay của Mặc Liên nhẹ nhàng chạm vào những hoa văn đơn giản trên nạp giới, không biết tại sao trong lòng lại thấy rất vui vẻ.

“Mặc, Nữu Nữu cũng không có biện pháp chăm lo chu toàn cho ngươi, nên ngươi nhất định phải biết tự chiếu cố chính mình, biết không?”

Mặc Liên nghiêm túc gật đầu nói: “Dạy ta?”

Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Ta không có nhiều thời gian để dạy ngươi, ta và ngươi không đi cùng một con đường, mà bên cạnh ngươi có rất nhiều người có thể dạy được”.

Những lời nói này của nàng hoàn toàn hợp lý, vốn dĩ bọn họ không phải là những người giống nhau. Thậm chí sau này có thể sẽ thành kẻ địch. Những chuyện như là dạy hắn cách sinh tồn chắc chắn không tới phiên nàng phải lo. Thế nhưng sau khi Mặc Liên nghe xong, hắn không nói gì nữa, cũng không thèm ăn tiếp, nửa cái bánh nướng hắn quăng lên trên tảng đá gần đó rồi ngồi lặng thinh.

Hoàng Bắc Nguyệt thấy khó hiểu vì hắn không lộ ra chút biểu cảm nào, hơn nữa hai mắt hắn không nhìn thấy, bên trong sâu thẳm nên không nhìn ra tâm tình của hắn. Đột nhiên Mặc Liên trầm xuống như là người đến từ thế giới khác, nàng có nhìn thế nào cũng không thể hiểu được.

Sau khi Chi Chi đưa con chim nhỏ đặt lại trên cành liễu thì quay lại, nhìn thấy trên tảng đá có nửa cái bánh nướng Mặc Liên ăn bỏ lại, tưởng Mặc Liên cố ý nhường cho nó nên vô cùng vui sướng mà cầm lên gặm.

Hoàng Bắc Nguyệt cảm thấy váng đầu, gọi mấy tiếng Mặc Liên cũng không trả lời, cũng không biết hắn đang suy nghĩ cái gì nữa, không khí trở nên vô cùng kỳ quái.

“Sư phụ…!!!”

Xa xa có tiếng gọi của Lạc Lạc, Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu nhìn thấy Lạc Lạc đang từ chỗ rừng cây cổ thụ chạy tới. Một thiếu niên tuấn tú trang phục chỉnh tề, vô cùng vui vẻ tới gần nàng. Nhưng khi vừa nhìn thấy Mặc Liên, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.

Hắn cảnh giác nắm lấy thanh kiếm bên hông, đến khi nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt đưa tay ngăn cản động tác vừa rồi của hắn thì mới buông tay ra.

“Sư phụ, hắn…”

“Mặc Liên các hạ là bằng hữu của ta, không cần lo lắng!” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên giải thích, liếc nhìn thấy Mặc Liên không có ý muốn đứng lên chào hỏi, cũng hiểu rằng Mặc Liên vốn không phải là một người khách sáo.

“Có chuyện gì mà ngươi chạy đến tìm ta?”

“Cũng không có gì, nghe nói sư phụ mới từ Thành Tu La trở về, muốn nghe sư phụ kể chuyện xảy ra trong đó thôi!” Lạc Lạc kích động nói.

“Cũng không có gì đáng nói, chỉ là không ngừng chạy trối c.h.ế.t mà thôi!” Nhớ tới những chuyện xảy ra trong Thành Tu La, tâm tình vẫn chưa bình phục. Cho đến bây giờ vẫn chưa có tin tức về Phong Liên Dực và Thành Tu La.

Lạc Lạc tò mò hỏi: “Ta nghe nói trong Thành Tu La có một tân Vương sắp đăng cơ, không biết sư phụ đã gặp chưa?”

“Tên tiểu t.ử nhà ngươi cứ thích hỏi đông hỏi tây, tốt nhất là lần sau ngươi đi cùng ta vào là tốt nhất!” Hoàng Bắc Nguyệt trừng mắt với hắn.

Khuôn mặt tuấn tú của Lạc Lạc lập tức đỏ lên, nói: “Ta rất muốn theo vào! Nhưng tất cả mọi người đều ngăn cản ta, lần sau nhất định ta sẽ đi theo sư phụ!

“Được, lần sau chờ ngươi cùng đi!” Hoàng Bắc Nguyệt cười vỗ bờ vai của hắn, hiện tại Lạc Lạc đã cao hơn nàng nên động tác vỗ vai này có chút không được tự nhiên.

Nhưng Lạc Lạc không cảm thấy gì, vẫn cười vô cùng vui vẻ: “Sư phụ không gặp ta nhiều năm như vậy, chắc không biết ta tiến bộ rất nhiều rồi, hôm nào chúng ta luận bàn một chút được không?”

Hoàng Bắc Nguyệt vừa nghe, lông mày nhướn lên, hăng hái nói: “Ngươi muốn luận bàn với ta? Tốt, ta cũng muốn nhìn xem những thứ năm đó ta dạy ngươi học có tốt không!”

“Sư phụ đừng xem thường ta như vậy, hiện giờ ở đế đô danh tiếng của ta không dưới thái t.ử  Chiến Dã đâu!” Lạc Lạc tràn đầy tự tin vỗ n.g.ự.c nói.

“Chà chà, quả là không tồi!” Hoàng Bắc Nguyệt vui mừng cười rộ lên, nói thật khi nhận Lạc Lạc làm đồ đệ, nàng cũng không dạy nhiều, nhưng nhiều năm hắn vẫn coi nàng là sư phụ khiến nàng có chút áy náy. Nàng là người nếu đã đáp ứng với người khác điều gì thì tuyệt không nuốt lời, hoặc là đáp ứng, hoặc là dứt khoát từ chối! Nếu không nhất định phải làm đến cùng.

Tựa như đối Mặc Liên, biết rõ không có khả năng nên nàng không dám dễ dàng ưng thuận hắn, hắn là người rất nghiêm túc, một khi nàng đáp ứng sẽ rất khó xử.

Hai sư đồ nói mấy câu xong, Hoàng Bắc Nguyệt xoay người nhìn Mặc Liên, thấy mặt hắn vẫn không thay đổi, nghĩ hắn ăn no rồi, chính mình chỉ là nhất thời hảo tâm không đành lòng nhìn hắn chịu đói mà thôi.

“Mặc Liên các hạ, chúng ta đi trước, cáo từ.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thiếu niên sắc mặt tái nhợt không nói một lời, lúc hắm trầm mặc lạnh như băng, tất cả mọi người sẽ cảm thấy hắn giống như T.ử Thần lãnh huyết vô tình.

Nghe thấy nàng nói phải đi, Mặc Liên mới ngẩng đầu lên, tròng mắt vô thần vòng một vòng, muốn nói gì đó nhưng lại nghĩ tới điều gì nên ngậm miệng, dứt khoát không lên tiếng.

Hoàng Bắc Nguyệt nhìn hắn một cái rồi mang theo Lạc Lạc rời đi.

Ánh mặt trời sáng lạn chiếu xuống khe hở lá cây, vô số ánh sáng loang lổ dưới tàng cây chiếu lên người thiếu niên, trên nhánh cây, chú chim nhỏ vừa được băng bó vết thương ngóc cái đầu ra khỏi tổ, líu ríu gọi hắn.

Mặc Liên giơ tay lên, đầu ngón tay hiện ra một đạo ánh sáng vô sắc, tổ chim trên nhánh cây lập tức bị chia thành hai nửa rơi xuống, chim nhỏ cùng chung số phận với cái tổ - c.h.ế.t t.h.ả.m.

Huyễn linh thú đứng cách đó không xa nhìn thấy, bất đắc dĩ lắc đầu, loại bộ dáng thô bạo này, quả thật như thánh quân nói: Mặc Liên không phải con người, mà là một mãnh thú, khi hắn tức giận, có thể dễ dàng hủy diệt hết thảy! Bởi vì hắn không có cảm tình.

“Sao sư phụ trở thành bằng hữu với Mặc Liên vậy?” Sau khi đi ra ngoài thật xa, Lạc Lạc mới mở miệng hỏi, hắn luôn luôn không thích người của Điện Quang Diệu.

“Chuyện này rất dài dòng, mặc dù Mặc Liên lạnh lùng tàn khốc nhưng bên trong lại rất thuần khiết.” Hoàng Bắc Nguyệt đeo mặt nạ quỷ lên, nói đến Mặc Liên, bên khóe miệng vẫn có ý cười thản nhiên.

“Thuần khiết?” Lạc Lạc không hiểu, kẻ dính đầy m.á.u tanh, tâm hồn làm sao còn có cái gọi là thuần khiết? Nhưng hắn cũng không muốn hỏi nhiều, sư phụ nhìn người rất chuẩn, nàng đ.á.n.h giá Mặc Liên như vậy, khẳng định cũng có đạo lý của nàng.

“Sư phụ có đáp ứng yêu cầu của Quyền vương không?” Lạc Lạc hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt ý vị thâm trường cười rộ lên, ánh mắt sau mặt lạ lóe sáng lấp lánh “Đáp ứng rồi.”

Lạc Lạc sửng sốt, nói : “Nếu sư phụ đã đáp ứng thì ta cũng vậy.”

“Hai ngày này, công chúa Anh Dạ thế nào ?”

“Vẫn như cũ, sư phụ, Tề vương sẽ thích Anh Dạ sao?” Đối với chuyện nam nữ, chính Lạc Lạc cũng tỉnh tỉnh mê mê, nhìn công chúa Anh Dạ mỗi ngày hậm hực, trong lòng hắn cũng không thoải mái.

“Ta không phải Tề vương, sao ta biết được?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, “Tuy nhiên, có một số việc không thể cưỡng cầu”.

“Kỳ thật Anh Dạ hiểu rõ, nhưng vì bản tính quật cường không chịu thừa nhận thôi.” Lạc Lạc một lời nói toạc ra , “Sư phụ, công chúa Anh Dạ và thái t.ử  Chiến Dã cũng hy vọng người có thể trở về.”

“Ừ, nhà của ta ở nước Nam Dực, một ngày nào đó ta sẽ trở về.” Hoàng Bắc Nguyệt sang sảng cười rộ lên, từ lần đi Thành Tu La tìm hiểu được thân thế của mình, trong lòng nàng không nặng nề như trước nữa.

Trước đây, mỗi khi nghĩ việc mình là hài t.ử của trưởng công chúa cùng hoàng thượng thì đều cảm thấy không tự nhiên, nàng chỉ là người thường, đương nhiên cũng coi trọng quan niệm thế tục bình thường.

Hai người dọc theo đường đi nói chút chuyện đã xảy ra trong mấy năm gần đây tại nước Nam Dực, nhìn sắc trời đã tối, Lạc Lạc liền đưa nàng trở về, sau đó vui vẻ rời đi.