Ba ngày sau là ngày Quyền vương mời, có thể nói là Quyền vương gióng trống khua chiêng mở tiệc rượu, mời tất cả hoàng thân quốc thích trong nước Bắc Diệu và những người có thực lực trong liên minh hội lính đ.á.n.h thuê đến dự.
Hoàng Bắc Nguyệt chỉ mang ba người theo, nàng đeo mặt nạ làm mọi người chú ý, không ít lính đ.á.n.h thuê cũng tới chào hỏi lôi kéo làm quen, chỉ chốc lát sau, Quyền vương cùng vài người đi tới.
“Vị này là Nguyệt Dạ các hạ phải không, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.” Nhìn gần càng cảm thấy Quyền vương có sự uy nghiêm, thân hình cao lớn uy mãnh, khuôn mặt cũng rất tuấn lãng, lúc trẻ nhất định cũng là mỹ nam t.ử.
Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên chắp tay, cũng không khách khí, nàng là luyện d.ư.ợ.c sư cao cấp, mà ai cũng biết bệnh chung của luyện d.ư.ợ.c sư là cao ngạo.
Quyền vương cũng không phải người hẹp hòi, ha ha cười, rồi gọi một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi đến, nói: Xin ra mắt các hạ một người, đây là thập nhất hoàng t.ử, Nhã Ngọc, mau bái kiến Nguyệt Dạ các hạ.”
Phong Nhã Ngọc đứng bên cạnh Quyền vương, Hoàng Bắc Nguyệt cũng đã sớm chú ý tới hắn, thiếu niên này lớn lên phong nhã tuấn dật, mặt như quan ngọc, đôi mắt vừa lớn lại vừa trong suốt, lóe ra ánh sáng linh động.
“Tham kiến Nguyệt Dạ các hạ!” Phong Nhã Ngọc tiến lên trước, vô cùng sảng khoái hành lễ với nàng, không hề có dáng vẻ của công t.ử tôn quý rụt rè. Với thái độ đó nên Hoàng Bắc Nguyệt có chút hảo cảm với hắn, Phong Nhã Ngọc hoàn toàn không phải cùng loại người với Quyền vương, Quyền vương thoạt nhìn khôn khéo lão luyện, mà Phong Nhã Ngọc lại giống như thủy tinh trong suốt. Đây là người muốn đoạt ngôi vị hoàng đế với Phong Liên Dực sao?
“Không dám nhận.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên gật đầu.
Phong Nhã Ngọc ngẩng đầu thì thấy mặt nạ, có chút tò mò, đang muốn mở miệng nói chuyện thì một tiểu thái giám đã chạy tới, nói: “Điện hạ, Hoàng hậu nương nương mời ngài qua.”
Trong nháy mắt, vẻ mặt tươi cười của Phong Nhã Ngọc biến mất, tựa hồ rất không tình nguyện: “Mẫu hậu có chuyện gì, hồi cung nói sau.”
“Nhã Ngọc, mẫu hậu tìm ngươi, ngươi đi đi, đừng để người đợi lâu.” Mặc dù trên mặt Quyền vương vẫn mang vẻ tươi cười, nhưng giọng điệu rất uy nghiêm.
Phong Nhã Ngọc nhìn hắn, mất hứng nói một tiếng: “Đã biết.” Rồi rầu rĩ xoay người rời đi.
Quyền vương xoay người cười với Hoàng Bắc Nguyệt rồi nói: “Vẫn là trẻ nhỏ không hiểu chuyện, khiến các hạ chê cười rồi”.
Quyền vương lại dám ngang nhiên xem thập nhất hoàng t.ử như con của mình, tự phụ như thế, xem ra nắm chắc phần thắng.
Hoàng Bắc Nguyệt tùy ý gật đầu, nói: “Vương gia tiếp đón khách nhân đi, tự chúng ta đi vào là được”.
Nói xong không chờ Quyền vương lên tiếng, liền mang người trực tiếp đi tới trước, quả thực không coi ai ra gì. Người bên cạnh Quyền vương lộ ra thần sắc không vui, đang muốn phát tác, lại bị Quyền vương duỗi tay ngăn cản.
“Luyện d.ư.ợ.c sư hiếm thấy như thế, lại còn là một luyện d.ư.ợ.c sư cao cấp, chúng ta không tiếc thủ đoạn để mượn sức, chịu một chút uất ức thì đáng gì, ngẫm lại kế hoạch lâu dài đi!”
“Vâng, Vương gia nói rất đúng!”
Hoàng Bắc Nguyệt đến ghế của mình rồi ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn thấy Vũ Văn Địch giả trang thành Phong Liên Dực đi tới, hai người nhìn thấy nhau, chỉ hơi gật đầu, rồi giả bộ như không quen biết.
Nàng ngồi trong chốc lát rồi đứng dậy, một mình ra ngoài, hậu viện của vương phủ là nơi nữ quyến ở lại, nàng không nghĩ đến việc vào đó, nên đi loanh quanh một vòng, đang định rời đi, đột nhiên trong hậu viện lại truyền ra âm thanh kịch liệt!
“Tại sao lại đối xử với huynh trưởng như vậy? Trước khi phụ hoàng lâm chung rõ ràng đem ngôi vị truyền cho huynh ấy! Chính tai ta nghe được, các ngươi nghĩ ta là kẻ ngu sao? Đừng biến ta thành kẻ gian ác âm mưu soán ngôi như vậy!”
Bộp…
Tiếng đập tay vào bàn nặng nề vang lên, một thiếu phụ run rẩy nói: “Lời này ngươi không được nói nữa! Nhã Ngọc, mẫu hậu đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, Phong Liên Dực không phải là chính thống hoàng tộc của nước Bắc Diệu , ngươi mới là….!”
“Hừ, hoàng huynh không phải thì ai mới phải, anh minh như phụ hoàng, chẳng lẽ còn không biết sao? Hoàng huynh vì nước Bắc Diệu chịu khổ nhiều như vậy, mười năm làm con tin, không có hắn, nước Bắc Diệu không biết còn phải ở trong cảnh chiến loạn bao nhiêu năm, mà các người lại…… ”
Tiếng nói phẫn nộ của thiếu niên đương nhiên là của thập nhất hoàng t.ử Phong Nhã Ngọc, còn tiếng nói ung dung, tự nhiên là Nhã hoàng hậu của nước Bắc Diệu .
“Không biết hoàng hậu cùng thập nhất hoàng t.ử ở đây, quấy rầy nhị vị nói chuyện, Yên Nhiên thật sự đáng c.h.ế.t.” Giọng nói mềm mại đáng yêu vang lên.
Hoàng Bắc Nguyệt nhất thời cảm thấy da đầu tê dại, Ngụy Yên Nhiên đến lúc nào mà không có ai phát hiện!
Nhã hoàng hậu cùng thập nhất hoàng t.ử ngây ngẩn cả người, Ngụy Yên Nhiên vừa cười nói: “Hậu viện này nhiều người nhiều miệng, cũng không giống như trong cung, Hoàng hậu nương nương cùng điện hạ muốn nói gì, hay là hồi cung rồi nói, ở chỗ này người ngoài nghe thấy thì biết làm sao?”
“Ngươi” Nhã hoàng hậu ngập ngừng, song vừa tiếp xúc với ánh mắt của Ngụy Yên Nhiên thì không nói được lời nào.
“Yên Nhiên nghễnh ngãng, không nghe được gì cả.” Ngụy Yên Nhiên mềm mại cười, lập tức một tiếng chuông bạc êm tai vang lên, nàng liền từ sâu trong viện chậm rãi đi tới, một nha hoàn bên cạnh giúp nàng nâng vạt áo, váy lụa mỏng mềm mại ôm lấy thân thể uyển chuyển, khiến người nhìn mà thần hồn điên đảo.
Sau khi nàng đi một lúc lâu, Nhã hoàng hậu mới nặng nề thở hổn hển một hơi, rốt cuộc phục hồi tinh thần lại, oán hận c.ắ.n răng: “Đồ chỉ biết dụ dỗ người khác!”
“Mẫu hậu, người đó thật đẹp.” Phong Nhã Ngọc thì thào nói, thiếu niên kinh nghiệm sống chưa nhiều, rất dễ bị mê hoặc.
Nhã hoàng hậu lạnh lùng thốt: “Chỉ biết dụ dỗ, tương lai nhất định hại nước hại dân! Nhã Ngọc, ngươi cách xa cô ta một chút!”
Phong Nhã Ngọc không biết nói cái gì, Hoàng Bắc Nguyệt không có hứng thú nghe hai người nói nữa liền rời đi.
Tiền thính âm thanh vui nhộn vang lên, yến hội chính thức bắt đầu rồi.
Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống ghế của mình, vừa quay đầu lại, nhìn thấy bên cạnh là Lạc Lạc cùng công chúa Anh Dạ.
Tiểu t.ử này.
Lạc Lạc ngẩng đầu cười với nàng, mà công chúa Anh Dạ thì chỉ thản nhiên liếc nàng một cái, rồi chuyển ánh mắt đi nơi khác.
Vài ngày không gặp, công chúa Anh Dạ có vẻ gầy đi, ánh mắt có chút u buồn, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc ‘Tề vương’ đang ngồi ở ghế trên, ngay cả Ngụy Yên Nhiên xinh đẹp tuyệt thế như vậy cũng không có hứng thú xem xét.
Hôm nay Ngụy Yên Nhiên nhảy một điệu múa có tiết tấu chậm rãi, xung quanh huân hương lượn lờ, váy lụa mỏng uyển chuyển, làm người ta mất hết tâm trí, một số lính đ.á.n.h thuê nhìn đến mức như muốn lồi mắt ra, chén rượu trong tay chảy ra ngoài cũng không biết.
Mỹ nhân sau lớp lụa mỏng nhíu mày cười yếu ớt, thần thái mơ hồ cũng có thể khiến người ta tê dại từ trong xương, mùi thơm càng tăng thêm tính kích thích, làm tâm thần người khác nhộn nhạo, cơ hồ muốn bay vào đám mây. Quyền vương ngồi ở ghế trên, vuốt chòm râu mỉm cười, vô cùng hài lòng với kết quả này. Tiểu mỹ nhân này, tuyệt đối đáng giá hơn so với mười lăm tòa thành trì!
Một khúc kết thúc, tất cả mọi người đều phục hồi tinh thần lại, Ngụy Yên Nhiên cúi người muốn lui xuống, Quyền vương lại mở miệng nói: “Yên Nhiên, đi ra gặp mặt các vị khách quý đi.”
Ngụy Yên Nhiên xoay người, nha hoàn phủ thêm cho nàng một chiếc áo choàng trắng như tuyết, cổ áo choàng còn có một lớp lông chồn màu đỏ, như thêm chút yêu khí. Nàng kéo áo choàng, nhẹ nhàng bước ra, khăn lụa mỏng che mặt vừa vén lên, trong tiệc rượu lập tức vang lên tiếng hít thở, chén rượu đều rơi xuống đất.
Trên mặt Ngụy Yên Nhiên không có nụ cười, là một mỹ nhân lạnh lùng, nhưng lại có vẻ câu hồn, không thể khinh thường dù chỉ một chút.