Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 278 Hoàng Thất Chính Thống

Hai giọt m.á.u trong bát, hoàn toàn hoà hợp cùng một chỗ không hề tách rời.

Nhã hoàng hậu mở to mắt, giành lấy bát nước, hét to: “Không thể nào! Không có khả năng!”

Lúc này, Quyền vương, Từ Sưởng và đám người Vũ Văn Chiến cũng cùng nhau đi vào, thấy dáng vẻ thất thố của Hoàng Hậu, Quyền vương vội vã tiến lên cầm tay Nhã hoàng hậu, hạ giọng nói: “Ngươi muốn mất thể diện tới khi nào!”

“Vương, Vương gia?” Nhã hoàng hậu rưng rưng nước mắt, “Hắn không phải con của ta, hắn thật sự không phải, ta năm đó tận mắt thấy hắn bị người hoán đổi…”

“Đủ rồi! Chuyện này không cần nói thêm nữa!” Quyền vương khẽ gầm lên giận dữ, năm đó Hoàng huynh nói nữ nhân này nói điên nói loạn, hắn vẫn không tin, bây giờ thật không còn gì để nói.

Phía sau có mấy người lục đục đi vào, thấy dáng vẻ của hoàng hậu liền đưa mắt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì xảy ra. Vẻ mặt Từ Xưởng giống như ăn nhầm cứt ch.ó, Quyền vương chẳng phải đã nói không có sai sót mà? Tại sao bây giờ lại như vậy?

Việc lấy m.á.u nhận thân có nhiều người chứng kiến như vậy, lần này danh vọng của Tề vương sẽ càng cao, sợ rằng. . .

“Tề vương điện hạ đâu? Tề Vương điện hạ thế nào rồi?” Mọi người sau khi nhìn thấy biểu cảm của hoàng hậu liền bắt đầu tìm kiếm Tề vương.

Nhìn dáng vẻ hoàng hậu, có người liền nói “Sợ là Tề vương đau lòng nên đã đi rồi, nhìn hoàng hậu có vẻ như ước gì Tề vương không phải do bà sinh ra!”

“Đừng nói lung tung, xem, Tề vương tới kìa.”

Mọi người vội vàng quay đầu nhìn, thấy Phong Liên Dực mặc y phục trắng, giống như tiên nhân không dính chút bụi phàm từ từ đi tới, phong thái ôn nhã khiến người ta cảm phục. Ngay cả Vũ Văn Địch nhiều ngày không thấy bóng dáng cũng vào theo.

Làm sao cảm thấy Tề vương lúc này so với lúc trước càng thêm rực rỡ vô song, sắc đẹp tuyệt trần khuynh quốc khuynh thành? Trong chốc lát cảm thấy vị mĩ nhân lúc nãy cũng có chút nhạt nhòa.

Mọi người tự động tránh sang hai bên nhường đường cho Tề vương đi qua, thấy khuôn mặt không chút gợn sóng của hắn, không ai dám nói tiếp.

Hoàng Bắc Nguyệt nâng mắt liếc nhìn hắn, con ngươi nhẹ lướt qua, lễ độ gật đầu một cái, liền di chuyển tầm nhìn. Phong Liên Dực cũng như vậy, quân t.ử chi giao, mờ nhạt như nước.

“Mẫu hậu.” Đi đến trước mặt Nhã hoàng hậu, Phong Liên Dực ôn hòa mở lời, mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, trong đôi mắt màu tím tản ra một loại ánh sáng khiến người ta say mê.

Nhã hoàng hậu ngẩng đầu, hoảng sợ nhìn hắn, thân thể bất giác lùi về phía bên cạnh Quyền vương. Trước nhiều người như vậy, Quyền vương và Nhã hoàng hậu không thể quá thân mật, nếu không tư tình của hắn với hoàng hậu sẽ bị phát hiện, sau này người trong thiên hạ sẽ c.h.ử.i mắng hắn! Vì vậy Quyền vương âm thầm đẩy Nhã hoàng hậu ra, đứng ở một bên giống như không có chuyện gì, vuốt chòm râu nói: “Hoàng hậu nương nương quá mức kích động rồi, bình tĩnh một chút đi.”

Không còn Quyền vương làm điểm tựa, Nhã hoàng hậu càng sợ hãi, lôi tay của Phong Nhã Ngọc, run rẩy nói: “Nhã Ngọc, đỡ mẫu hậu trở về”.

Phong Nhã Ngọc rất vô tội nói: “Mẫu hậu, người quên rồi? Ta phải đi theo Vũ Văn tướng quân học cưỡi ngựa b.ắ.n cung, hôm nay không về cung, hay là để hoàng huynh đưa người hồi cung nhé”.

Nói xong, Phong Nhã Ngọc ngẩng đầu nhìn Phong Liên Dực, mặt mang theo vẻ sùng kính nói: “Hoàng huynh, mẫu hậu hai ngày nay tinh thần không tốt, phải chăm sóc người thật tốt.”

“Yên tâm đi.” Phong Liên Dực cười nói, hơi nghiêng đầu nói với Vũ Văn Địch: “Địch, dạy Thập Nhất hoàng t.ử thật tốt”.

“Đã rõ.” Vũ Văn Địch ngẩng đầu, hướng về phía Phong Nhã Ngọc chào theo kiểu quân lính, Phong Nhã Ngọc lập tức hăng hái phấn chấn, vui vẻ nói: “Chúng ta đi thôi! Đa tạ hoàng huynh!”

Nhìn Phong Nhã Ngọc cùng Vũ Văn Địch một trước một sau rời đi, mặt của Nhã hoàng hậu lập tức trắng bệch như tờ giấy, môi và tay run run.

Phong Liên Dực vươn tay cầm lấy tay bà, thân thiết nói: “Mẫu hậu, trời lạnh rồi, tại sao mặc ít áo như vậy? Tay lạnh như băng”.

Hắn ở trước mặt người ngoài, luôn là người khiêm tốn, dịu dàng ấm áp, động tác điềm đạm này làm cho tất cả những người nhìn thấy tim đều đập mạnh. Nhã hoàng hậu cũng không ngoại lệ, tim đập loạn xạ, muốn rút tay về, nhưng tay bà quá yếu không bì được với Phong Liên Dực, bị hắn nắm c.h.ặ.t lại, không thể chống lại.

Mạnh mẽ nuốt một ngụm nước miếng, Nhã hoàng hậu nói: “Phải, gần đây thân thể cảm thấy không khoẻ, tốt hơn là để bổn cung trở về nghỉ ngơi đi.”

“Nhi thần đưa mẫu hậu trở về.” Phong Liên Dực vẫy tay, sai thái giám đi chuẩn bị xe ngựa, sau đó nắm tay của Nhã hoàng hậu đi ra ngoài, thật là một bức tranh hiếu thảo ấm áp.

“Vương, sao ta lại cảm thấy bất thường?” A Tát Lôi nhỏ giọng nói: “Kết quả lấy m.á.u nghiệm thân không phải rất bình thường sao? Tại sao Hoàng hậu lại hoảng hốt như vậy? Hình như không hề hi vọng Tề vương là con trai của bà ta?”.

“Chuyện của hoàng tộc luôn luôn phức tạp, ai biết được?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, nhóm người A Tát Lôi không biết xuất thân của Phong Liên Dực, nhưng nàng biết. Hắn là người của Thành Tu La, con của Huyền Xà Âm Hậu, không có quan hệ gì với Nhã hoàng hậu, trong lòng Nhã hoàng hậu rất rõ điều này, cho nên vô cùng ngạc nhiên với kết quả kia.

Chuyện vừa diễn ra chắc chắn là do Quyền Vương cùng Nhã hoàng hậu đã lập sẵn kế hoạch từ trước, muốn ở trước mặt hoàng tộc nước Bắc Diệu  và các anh hùng vạch trần thân phận của Phong Liên Dực. Nếu không phải nàng trước đấy thay xà đổi cột, hẳn là bây giờ Nhã hoàng hậu đang diễn một màn bi kịch.

Tiệc rượu cũng không còn gì hay để xem, Hoàng Bắc Nguyệt định mang người của mình rời đi, nhìn lướt qua Nguỵ Yên Nhiên đang đứng cạnh Quyền vương, thấy mắt của Nguỵ Yên Nhiên nhìn thẳng vào nàng, không che giấu ánh mắt lúng liếng quyến rũ.

Hoàng Bắc Nguyệt ho nhẹ một tiếng, cúi đầu nhanh chân rời đi, bước chân có chút lúng túng. Cát Khắc và A Tát Lôi cũng chú ý tới Nguỵ Yên Nhiên, một yêu nữ câu hồn đứng ở đó, không muốn chú ý cũng khó.

Ánh mắt của Nguỵ Yên Nhiên hình như là… nhìn theo Hoàng Bắc Nguyệt đang vội vội vàng vàng chạy phía trước, A Tát Lôi thoáng cái đã hiểu được, cười hắc hắc hai tiếng.

Cát Khắc không rõ, liền hỏi: “Cười cái gì?”

A Tát Lôi kéo hắn đi ra, sau đó cúi đầu nói thầm với hắn mấy câu.

Cát Khắc hiện lên vẻ bất đắc dĩ, câm nín nhìn theo bóng của Hoàng Bắc Nguyệt. Dạ Già Vương của bọn họ thật sự là… nam nữ đều mê tuốt…

Bên trong xe phượng của Hoàng hậu tràn ngập mùi trầm hương có tác dụng tĩnh tâm an thần, Nhã hoàng hậu thận trọng dựa vào đệm, ống tay áo rộng thùng thình không che giấu được hai tay đang run rẩy.

Phong Liên Dực ngồi ở ghế đối diện có chút lười biếng dựa vào ghế, cầm một ly trà đưa qua: “Mẫu hậu nếu lạnh, thì uống bát trà nóng cho ấm thân đi”.

Nhã hoàng hậu nhìn hắn một cái, khoát tay, hất đổ cả ly trà nóng, thê lương nói: “Ngươi đi ra ngoài! Ta không muốn thấy ngươi!”.

“Mẫu hậu?”

“Đừng gọi ta là mẫu hậu! Ta không phải mẫu hậu của ngươi! Ngươi cũng không xứng gọi ta như vậy!” Nhã hoàng hậu hít sâu một hơi, nhìn khuôn mặt vẫn bình thản của hắn, liền cười lạnh: “Trong lòng ngươi nhất định đang cười nhạo ta, đã bày ra một trò cười phải không! ?”

Phong Liên Dực lấy khăn lau bàn tay bị bỏng vì nước trà nóng, thờ ơ nói: “Nhìn thấy kết quả nghiệm thân, người vẫn không chịu đối xử tốt với ta một chút?”

“Ngươi căn bản không thể là con của ta!” Nhã hoàng hậu nghẹn ngào, “Ngươi không giống ta một chút nào!”

Chương 278 Hoàng Thất Chính Thống - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia