Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh)

Chương 279 Hoàng Thất Chính Thống

Phong Liên Dực thản nhiên cười nói: “Phụ hoàng nói ta giống phụ hoàng hơn.”

“Nói xằng nói bậy!” Nhã hoàng hậu lớn tiếng nói, “Phụ hoàng ngươi là tên điên, hắn bị ma quỷ ám ảnh! Ngươi không hề giống hoàng tộc nước Bắc Diệu ! Ngươi nhìn Nhã Ngọc mà xem, nó mới là Hoàng tộc chính thống!”

Phong Liên Dực bỏ khăn tay xuống, nhẹ nhàng mím môi, nói, “Nhã ngọc quả thật rất giống ngươi”.

“Bởi vì hắn mới là con ta!” Nhã hoàng hậu bỗng nhiên ngồi dậy, sống lưng dựng thẳng tắp, thân thể nghiêng về phía trước, sát lại trừng mắt nhìn hắn, “Thực ra, trong lòng ngươi biết rất rõ ngươi không phải con ta phải không? Ta đã ghét ngươi từ khi còn nhỏ, ngươi thông minh như vậy, chắc chắn đã đoán được.”

Phong Liên Dực bỗng nhiên nâng mắt lên, màu tím óng ánh tựa như vực sâu đáng sợ, trong đó như có ma quỷ có thể nuốt chửng linh hồn người ta, Nhã hoàng hậu hoảng sợ, đột nhiên ngã trở lại phía sau.

“Ta quả thực đã biết.” khóe môi Phong Liên Dực nhẹ nhàng giơ lên, “Khi còn nhỏ, ngươi không thích ta, mọi người trong cung đều nói ngươi là kẻ điên, phụ hoàng cũng nói ngươi không biết làm một mẫu thân như thế nào. Sau khi sinh ra Nhã Ngọc, ngươi yêu thương hắn như vậy, ta còn nghĩ ta là huynh trưởng, phải chịu nhiều gian khổ, rèn luyện bản thân, cho nên không dám ghen tị. Năm ta sáu tuổi, ngươi cương quyết muốn đưa ta đến nước Nam Dực làm con tin. Vũ Văn Chiến nói rằng tương lai ta sẽ là vua của nước Bắc Diệu , cho nên phải trải qua những điều này thì tâm tính mới có thể kiên định để điều khiển hành vi sau này, ta cảm thấy ngươi cũng nghĩ như vậy để ta trưởng thành. Sau này khi ta biết, ngươi không phải mẫu thân sinh ra ta, mới hiểu rằng, bản thân ngày trước suy nghĩ quá ngây thơ rồi, có mẫu thân nào tìm đủ mọi cách đẩy con mình vào chỗ c.h.ế.t, biết bao nhiêu nguy hiểm đến tính mạng lúc còn nhỏ, thật ra đều là do ngươi sắp đặt. Khi ta hiểu những điều đó, trong lòng mới bắt đầu hận ngươi, nhưng về sau lại không hận ngươi nữa, bởi vì nếu suy nghĩ kĩ lại sẽ thấy, ngươi với ta không có quan hệ nào cả.”

Lời hắn nói ra rất nhẹ nhàng như không phải chuyện của mình, miệng thản nhiên nở nụ cười, không hề có một chút dấu vết của sự đau lòng.

Nhã hoàng hậu ngẩn ngơ nhìn hắn, tuy trong lòng đã biết hắn thông minh như thế đã sớm biết mình không phải con ruột của bà, nhưng nghe từ chính miệng hắn nói ra, bà lại cảm thấy người này đáng sợ như thế.

“Ngươi… ngươi quả nhiên đã biết tất cả.” Nhã hoàng hậu giả bộ như không lo lắng, nhưng ở trước mặt hắn, bản thân lại cảm thấy rất sợ hãi, “Vậy ngươi hẳn là hiểu được, ngôi vị hoàng đế này không thuộc về ngươi!”

“Vậy thì thuộc về ai? Nhã Ngọc sao?” Phong Liên Dực điềm đạm cười hỏi lại.

“Đương nhiên!” Nhã hoàng hậu trả lời chắc chắn mười phần.

Ánh mắt của Phong Liên Dực cong lên, nở nụ cười vô hại: “Mẫu hậu, ngươi nghĩ rằng, chuyện của ngươi cùng Quyền vương có thể giấu giếm thiên hạ được mãi sao?”

Sắc mặt Nhã hoàng hậu trắng bệch: “Ngươi… ngươi có ý tứ gì?”

“So với chuyện ta không phải là huyết thống của hoàng tộc nước Bắc Diệu , Nhã Ngọc là do ngươi lén lút với Quyền vương sinh ra, sợ mọi chuyện bị phát hiện nên lập mưu hại c.h.ế.t phụ hoàng, ngươi thấy dân chúng sẽ chấp nhận người nào hơn?”

“Ngươi không có chứng cớ!” Nhã hoàng hậu hung dữ nói.

Phong Liên Dực cười nói: “Chứng cớ? Nguyễn Nhân Chính của thái y viện tuy rằng đã về quê dưỡng lão, nhưng mấy ngày trước ta đã đón hắn tới đế đô, hắn đối với chuyện trước kia còn rất xúc động kia kìa.”

Thân thể Nhã hoàng hậu bỗng nhiên như bị rút mất xương cốt, mềm nhũn ngã trên đệm, vẻ mặt bàng hoàng bất lực: “Ngươi… ngươi muốn thế nào?”

Phong Liên Dực đứng dậy, nâng mặt của bà lên, ôn nhu nói: “Mẫu hậu, hậu cung là nơi thanh tịnh, sẽ không bị quấy nhiễu, thân thể ngươi không tốt, cứ ở hậu cung nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt, lúc ta đăng cơ, ngươi sẽ trở thành thái hậu.”

“Quyền vương thì sao?” Môi hoàng hậu phát run, lại làm như không có chuyện gì hỏi.

“Loạn thần tặc t.ử, g.i.ế.c cả nhà!” Phong Liên Dực thấp giọng nói.

Thân thể Nhã hoàng hậu run run, nhưng vẫn giữ phong thái đoan chính, nói: “Còn Nhã Ngọc?”

“Còn phải xem mẫu hậu dạy dỗ hắn như thế nào”.

Nhã hoàng hậu trợn to hai mắt nhìn hắn, bỗng nhiên cười lạnh: “Phụ hoàng ngươi nói rất đúng, khi ngươi trưởng thành rất có tiền đồ!”

“Phụ hoàng nhìn người luôn luôn rất chính xác, chỉ tiếc năm đó nhìn nhầm Quyền vương.” Phong Liên Dực thản nhiên nói.

Xe ngựa đã dừng lại, cung nữ cúi đầu vào trong, vén màn xe, cung kính nắm tay đỡ hoàng hậu xuống, Phong Liên Dực đứng ở một bên kiệu, phất tay một cái, thái giám và cung nữ lập tức cúi đầu lui ra.

Nhã hoàng hậu thấy vậy, môi đỏ mọng liền nhếch lên nụ cười tự giễu, hoá ra bên cạnh mình không có lấy một người đáng tin, đáng thương thay bà vẫn không hề phát hiện. Nhã hoàng hậu lạnh lùng nhìn Phong Liên Dực một cái, tự nhấc váy của mình bước lên bậc thang đến đại điện.

“Mẫu hậu” Ở phía sau Phong Liên Dực đột nhiên lên tiếng, Nhã hoàng hậu không dừng lại, hắn liền nở nụ cười, nói: “Người có muốn gặp đứa trẻ đó không?”

Nhã hoàng hậu đột ngột xoay người, đôi mắt đẹp trợn to: “Ngươi nói cái gì?”

“Đứa trẻ bị tráo đổi với ta.” Phong Liên Dực hờ hững nói.

“Nó… nó đang ở đâu?” Trong lòng Nhã hoàng hậu kích động, bà đã bất chấp tất cả, xách váy vội vàng đi xuống. Bà ăn mặc hoa lệ, làn váy quá dài, không ngờ sẽ dẫm phải góc váy, liền từ trên bậc thang rơi xuống, nặng nề ngã ở bên chân Phong Liên Dực.

Cái người mà bà luôn chán ghét này, lại thờ ơ nhìn bà, bên môi nhuộm lên nụ cười lạnh nhạt nhưng tuyệt thế. Nụ cười kia rất ch.ói mắt, Nhã hoàng hậu chỉ nhìn một cái, liền cúi đầu, đôi tay trắng nõn bị thương chảy m.á.u, bà khẽ c.ắ.n môi dưới nói: “Ngươi đừng làm hại nó…”

Phong Liên Dực cúi đầu nhìn vào bà, chậm rãi nói: “Ta hiếu thuận với ngươi nhiều năm như vậy, ngươi chưa từng nói một câu quan tâm ta.”

“Ta… là ta không tốt, ngươi…” Nhã hoàng hậu vội vàng nói, giống như đang ôm một tia hi vọng cuối cùng.

“Được rồi.” Phong Liên Dực lạnh lùng ngắt lời nàng: “Ngươi muốn gặp hắn, về sau sẽ có cơ hội.”

Hắn xoay người muốn rời đi, Nhã hoàng hậu bỗng nhiên vươn tay nắm lấy vạt áo hắn, thấp giọng nói: “Coi chừng, coi chừng Ngụy Yên Nhiên…”.

Phong Liên Dực kéo lại vạt áo, lạnh lùng xoay người rời đi, chỉ bỏ lại một câu, “Mẫu hậu nghỉ ngơi cho tốt đi!”

Hắn thúc ngựa một mạch chạy khỏi cung, ra ngoài thành, dừng lại ở bờ sông, buộc ngựa ở một cây liễu rồi chậm rãi đi về phía trước. Ven sông gió thổi làm vạt áo tung bay, giống như cành liễu bên bờ nhẹ nhàng đung đưa. Vẻ mặt m.ô.n.g lung nhìn về phía trước, cảm giác trời cao biển rộng, nhưng lại không biết bắt đầu đi từ đâu.

“Chàng cứ đứng như thế, ta sẽ ngủ gật mất.” Phía sau có người biếng nhác ngáp một cái.

Phong Liên Dực quay đầu lại, nhìn Hoàng Bắc Nguyệt đang nhẹ nhàng gạt cành liễu ra, ý cười trong mắt dần dần lan toả, “Nàng đã tới bao lâu rồi?”

“Ta vẫn đi theo chàng, không phát hiện ra sao?” Hoàng Bắc Nguyệt từ trên cành liễu nhảy xuống, tháo mặt nạ ra, nụ cười rất xảo quyệt.

Phong Liên Dực hơi hơi ngẩn ra, lắc đầu: “Không phát giác.”

Hoàng Bắc Nguyệt đi đến bên cạnh hắn, nghiêng mắt nhìn: “Âm Hậu đáng lẽ nên để chàng từ nhỏ sống ở Thành Tu La, như thế sẽ không bị chàng làm bất mãn như bây giờ”.

“Ta không trách người đã đưa ta đến nước Bắc Diệu , ngược lại có chút cảm kích.” Phong Liên Dực mỉm cười nói.

“Ồ?” Hoàng Bắc Nguyệt nhướng mi.

Phong Liên Dực quay sang, nghiêm túc nhìn nàng nói: “Nếu người không đưa ta đến đây, ta sẽ không thể gặp gỡ nàng ở nước Nam Dực, có lẽ chúng ta đã trở thành kẻ thù, nàng mang theo lính đ.á.n.h thuê tấn công Thành Tu La, cùng ta đ.á.n.h đến người c.h.ế.t kẻ sống…”

“Nói bậy!” Hoàng bắc nguyệt ngẩng đầu cười, nói: “Nếu ta nhìn thấy Tu La vương tuyệt sắc khuynh thành như vậy, ta chắc chắn không động thủ mà đầu hàng cho rồi!”.

Phong Liên Dực ngẩn ra, lập tức cười rộ lên, một tay kéo nàng vào lòng, nói: “Vậy bổn vương sẽ cưới nàng làm hoàng hậu, cùng nhau ở Thành Tu La gây họa nhé!”

Nha đầu này, nhìn thì thanh lãnh cao ngạo, nhưng lúc quan trọng nhất lại khiến người ta cảm thấy trong lòng thật bình yên ấm áp.

Nàng mạnh mẽ làm tâm tư hắn rung động.

Nàng thông minh làm hắn phải ca ngợi tán dương.

Nàng xinh đẹp làm hắn mê mẩn loá mắt.

Nàng dịu dàng làm hắn… vì nàng c.h.ế.t cũng cam lòng!

“Nguyệt, sau khi ta ổn định chuyện Quyền vương, nàng có chịu lấy ta hay không?” Phong Liên Dực thấp giọng ở bên tai nàng nói.

Hoàng Bắc Nguyệt cười một hồi, từ từ bình tĩnh trở lại, nói một cách rành mạch: “Ta thật sự thích chàng, cũng biết chàng thích ta, ta không phải vì ngại ngùng mà không đồng ý, nhưng thân là đế vương, loại tình yêu ta muốn chàng không thể cho ta, hơn nữa ta còn nhiều điều băn khoăn khác.”

Phong Liên Dực khó tin nhìn nàng, nàng quả thật không phải ngại ngùng, cũng không phải đang làm ra vẻ, nàng luôn luôn thản nhiên bình tĩnh, lời nói ra cũng chưa bao giờ là đùa vui.

Trong lòng giống như bị kim đ.â.m vào, hắn rất đau, vẻ điềm đạm học được từ nhỏ cũng không thể nguỵ trang thêm nữa.

“Vì sao?” Môi mỏng đẹp có chút tái nhợt.

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm túc ngẩng đầu, chỉ vào bầu trời phương xa, nói: “Chàng xem bầu trời lớn như vậy, nếu có thể tự do tự tại bay lượn, chàng sẽ từ bỏ nó mà tự nhốt mình ở bốn bức tường trong hậu cung sao?”.

“Ta biết nàng thích tự do, ta sẽ không ép buộc, nàng thích làm cái gì ta đều đồng ý, nàng muốn lĩnh binh đ.á.n.h trận, nàng muốn tất cả lính đ.á.n.h thuê, ta đều có thể giúp nàng!”

“Ta biết chàng nhất định sẽ giúp ta.” Hoàng Bắc Nguyệt cũng chắc chắn nói, không mảy may nghi ngờ lời hắn. “Nhưng làm một đế vương, chàng có thể vì ta làm trái ý dân một lần, hai lần, thậm chí một trăm lần, nhưng không thể mãi mãi vì ta mà làm trái ý dân được!”.

Phong Liên Dực siết c.h.ặ.t t.a.y ôm nàng, cũng không mở miệng nói chuyện.

Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng nói: “Ta với chàng là loại người thu hút lẫn nhau, nhưng không nhất thiết ta phải làm hoàng hậu của chàng, mới chứng minh chàng thích ta.”

Nàng vỗ vỗ lưng an ủi hắn, “Phong Liên Dực, chàng nói câu nào được không? Chàng là vua có tam cung lục viện ta cũng không oán giận, trong quan niệm của ta tuy rằng không thể chấp nhận, nhưng ta hiểu rõ chàng”.

Phong Liên Dực bỗng nhiên buông tay, quay lưng lại, gió từ mặt sông thổi tới, nhìn bóng lưng của hắn làm người ta có cảm giác đau lòng cùng cô đơn.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng biết những lời nói hôm nay có hơi quá đáng, nhưng nếu bây giờ nàng không nói, vậy sau này phải làm sao? Chờ hắn chuẩn bị tất cả để kết hôn với nàng, sau đó nàng mới đổi ý, nói nàng không muốn làm hoàng hậu, vậy càng giống như đùa giỡn hắn.

Nhìn bóng lưng Phong Liên Dực, trong lòng nàng cũng có chút buồn.

Yểm vẫn im lặng bỗng nhiên nói một câu: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi căn bản không hiểu gì về tình yêu.”

“Tránh ra, ai cho ngươi nghe người khác nói chuyện!” Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh trong lòng, nàng không hiểu, chẳng lẽ một con ma thú lại hiểu?.

Chương 279 Hoàng Thất Chính Thống - Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia