“Này này, ngươi lớn tiếng quá, ta chỉ bị phong ấn, có phải c.h.ế.t đâu! Nghe thấy là chuyện bình thường, ta còn chưa nói ngươi làm ồn ta nghỉ ngơi đấy!” Yểm bất mãn nói.
“Hô, vài ngày không đ.á.n.h, ngươi được thể làm càn phải không? Ta đang lo nguyên khí nhiều quá mấy ngày này không biết đ.á.n.h ai cho đỡ ngứa tay, không bằng lấy để tăng cường phong ấn nhé!”.
Yểm lập tức ngậm miệng, trốn ở nơi sâu nhất trong hắc thuỷ cấm lao, không bao giờ… nhiều chuyện nữa .
Không thấy Yểm bô bô nói, trong lòng tuy rằng an tĩnh, nhưng nhìn bóng lưng của Phong Liên Dực, nàng vẫn là không biết nên mở lời như thế nào. Suy nghĩ một chút, đến mức này rồi, nàng biết không cần nói thêm gì nữa, quay về thôi.
Vừa định xoay người, Phong Liên Dực bỗng nhiên lại lên tiếng nói: “Nguyệt, ta vẫn muốn cưới nàng!.”
Hoàng Bắc Nguyệt ngạc nhiên, nói: “Vừa rồi ta đã nói rất rõ ràng.”
Chiếc lá khô vàng trên cành liễu lướt qua mặt sông, từ hướng đông thổi tới một làn gió nhẹ.
Phong Liên Dực nói: “Nàng không thể vì ta mà từ bỏ tự do, vậy ta vì nàng từ bỏ ngôi vị hoàng đế, thế nào?”.
Nghe hắn nói thản nhiên như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt lại ngây ngốc tại chỗ, không nói lên lời, trong lòng dâng lên nỗi chua xót khó tả.
“Chàng thật ngốc!” Hoàng Bắc Nguyệt nói xong liền lao về phía hắn, thoáng cái làm hắn ngã nhào ở bờ sông, bầy chim đang kiếm ăn trong đồng cỏ bên sông thoáng cái bị dọa bay vội lên.
Phong Liên Dực cười rộ lên: “Ngốc? Vậy nàng có thích không?”
“Thích!” Hoàng Bắc Nguyệt lớn tiếng đáp lại, cúi đầu mạnh dạn c.ắ.n môi hắn một cái.
Phong Liên Dực ngẩng đầu, ấn giữ đầu của nàng, đang lưu luyến ngậm môi nàng, bỗng một tiếng động không hài hoà xông đến.
“Điện hạ…!”
Thân thể hai người cùng lúc cứng đờ.
Vũ Văn Địch nhìn thấy ngựa buộc ở bên cạnh cây liễu nên chạy tới, tốc độ của hắn rất nhanh, thoáng cái đã xuất hiện, lại nhìn thấy một màn trên cỏ kia. Khuôn mặt khôi ngô tuấn tú tức thì đỏ lên, nhìn vậy chứ Vũ Văn Địch là một gã đơn thuần, đến tuổi này mà hắn vẫn chưa từng có hành động thân mật gì với nữ nhân. Huống chi… Tề vương nhà bọn họ lại đang bị Bắc Nguyệt quận chúa đè ở dưới thân. Cái này, khác hẳn với tranh XX mà hắn đã xem, chẳng lẽ lão già bán tranh XX kia lừa hắn? Vậy không phải con em thế hệ sau hiểu sai sao! Nhìn cảnh này, Vũ Văn Địch mắt cũng đăm đăm, cả người cứ như thế ngây ngốc, trên mặt lúc đỏ lúc xanh.
“Khụ khụ…” Phong Liên Dực ho nhẹ hai tiếng, thoáng không vui mà nhắc nhở thuộc hạ của hắn: Xem đủ chưa hả!
Vũ Văn Địch hồi thần, lập tức đỏ mặt xoay người đi, ngồi tự kỷ phía dưới tàng cây, con ngựa đen nhìn hắn có chút thông cảm. Làm ngựa tốt ghê, có thể quang minh chính đại mà nhìn.
“Làm sao vậy?” Phong Liên Dực đỡ Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, vô cùng bất mãn hỏi. Chuyện tốt ngàn năm có một như vậy lại bị hắn quấy rầy, ai mà vui vẻ được!
Hoàng Bắc Nguyệt lại rất thoải mái, khóe miệng cười cười, trong tư tưởng của nàng lúc nam nữ đang thân thiết ôm hôn bị người ngoài nhìn thấy cũng chẳng có gì đáng ngại, nàng từ nhỏ sống ở phương tây, chuyện như vậy sớm đã không lấy làm lạ. Bọn họ không ngại, Vũ Văn Địch kia tại sao lại xấu hổ tới mức đầu không nhấc lên nổi như vậy?
Vũ Văn Địch cúi đầu, lẩm bẩm nói: “Còn không phải là chuyện của ngài sao, công chúa Anh Dạ đã tìm tới cửa, thuộc hạ làm sao chống đỡ được?”.
Tiếng của hắn tuy nhỏ, nhưng hai người ở đây đều là cao thủ, tự nhiên đều có thể nghe thấy. Trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt thoáng mất tự nhiên, là người khác thì còn được, đây lại là công chúa Anh Dạ, nàng không hề muốn làm tổn thương Anh Dạ. Lúc Hoàng Bắc Nguyệt xông vào Thành Tu La đã nói việc công chúa Anh Dạ âm thầm tới nước Bắc Diệu tìm hắn, hôm nay trong tiệc rượu quá vội vàng, hắn cũng không nhìn thấy Anh Dạ. Năm năm qua, có một số chuyện hắn đáng lẽ nên nói rõ với Anh Dạ.
“Ta về gặp công chúa.”
“Phong Liên Dực!” Hoàng Bắc Nguyệt lập tức giữ c.h.ặ.t t.a.y hắn, hắn quay đầu lại cười nói: “Yên tâm, Anh Dạ như muội muội của ta, ta cũng không nỡ thương tổn cô ấy.”
Hoàng Bắc Nguyệt gật gật đầu, c.ắ.n môi một chút, nói: “Sau này ta cũng sẽ nói rõ ràng với cô ấy.”
Nói xong, liền đeo mặt nạ quỷ lên, xoay người dắt ngựa của Vũ Văn Địch, nhàn nhã cưỡi đi.
Vũ Văn địch đứng lên, nhìn bóng dáng của nàng hồi lâu, mới nhớ tới la lên: “Này! Đó là ngựa của ta mà!”.
Trong lòng không biết nên làm thế nào, ngẩng đầu xin Phong Liên Dực giúp đỡ: “Điện hạ, cái kia…“
“Ngươi từ từ trở về đi.” Phong Liên Dực thản nhiên nói, khóe miệng thoáng cười nham hiểm, đây chính là cái giá cho việc phá hỏng chuyện tốt của hắn, hắn với Bắc Nguyệt quả thật là cùng một lòng nha.
Vũ Văn Địch nhăn nhó nhìn Phong Liên Dực giục ngựa đi mất, trong lòng chỉ muốn cào tường: Có đến nỗi như vậy không! Hắn chỉ lỡ nhìn một cái thôi mà!
Hoàng Bắc Nguyệt quay trở lại doanh trại lính đ.á.n.h thuê, từ xa đã thấy mấy tên lính đ.á.n.h thuê vây quanh một chỗ, líu ríu không biết đang nói cái gì, hình như là một đội thương nhân ngoại quốc bị vây ở bên trong. Đúng lúc Hoàng Bắc Nguyệt giục ngựa ngang qua, nghe được một câu: “Đội thương nhân của nước Nam Dực, các ngươi bán những gì?”
“Tơ lụa lá trà, đều là buôn bán đứng đắn, xin các vị cho qua, để bọn ta đi vào đi, bọn ta đang vội vào thành trước khi trời tối.” Một lão nhân lên tiếng.
“Không ai bảo các ngươi buôn bán không đứng đắn, nhưng gần đây vua nước Bắc Diệu sắp đăng cơ, cửa thành phải trông coi thật kĩ, các ngươi chưa chắc được vào!” Mấy lính đ.á.n.h thuê tỏ vẻ tốt bụng nhắc nhở.
Vừa nghe như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt đã biết mấy tên ranh này muốn nhân cơ hội kiếm chác! Thương nhân có nhiều tiền nhất, có thể kiếm chác được, gần đây lính đ.á.n.h thuê đóng ở ngoài thành, trên đường thấy có thương đội nào đi qua là chặn đường bắt chẹt một chút.
Những thương nhân nước Nam Dực không biết chuyện này, lão nhân lộ vẻ mặt khó hiểu, nước Bắc Diệu nghênh đón vua mới, đâu có nói là không cho thương nhân vào thành chứ?
Thấy lão nhân kia không hiểu, một lính đ.á.n.h thuê nữa lại nói: “Bọn ta cũng từ nước Nam Dực tới, nể tình đồng hương ta sẽ dẫn các ngươi vào, người trông coi cửa thành lúc này là anh em với ta, ta sẽ bảo hắn cho các ngươi vào!”.
“Đây, không dám làm phiền đại nhân, bọn ta tự mình đi vào cũng được.” Lão nhân chắp tay thi lễ, biểu thị từ chối.
Mấy tên lính đ.á.n.h thuê kia không vui, hừ lạnh một tiếng, vẫn cứ vây kín xung quanh không chịu nhường đường!
Vị lão nhân kia không biết làm cách nào, đành quay trở về, đi đến phía trước cỗ xe ngựa, cúi người nói mấy câu, thái độ rất cung kính, người trong xe chắc chắn là chủ nhân, là người cầm đầu thương đội, lão nhân kia chắc chỉ là chân chạy vặt!
Nói được vài câu, lão nhân quay lại, từ trong túi lấy ra mấy đồng tiền bạc đưa cho một lính đ.á.n.h thuê nói: “Làm phiền các vị đại ca rồi, ở đây có mấy đồng bạc, mấy vị mua rượu uống đi”.
Đám lính đ.á.n.h thuê cầm tiền suy tính, chỗ tiền này đủ dùng một thời gian dài cho một gia đình bình thường, cũng không tính là ít, nhưng đối với mấy tên lính đ.á.n.h thuê kia thì không đủ. Lão nhân ra tay hào phóng như vậy, xem ra thương đội này có rất nhiều tiền! Có tiền thì đương nhiên phải thỏa sức vơ vét.
“Bọn ta nhiều người, mà đưa ít tiền như vậy, làm sao mà nhờ được?” Tên lính đ.á.n.h thuê tay cầm tiền suy tính, rõ ràng không thỏa mãn.
Lão nhân kia liền tức giận, nói: “Tự dưng vô cớ, tại sao phải đưa tiền cho các ngươi? Chúng ta giữ phép tắc việc làm ăn, có công văn của quan phủ để ra vào cổng thành, thiếu gia nhà ta cảm thấy các ngươi tốt bụng, mới cho các ngươi tiền, không phải là để các ngươi vô duyên vô cớ vơ vét!”